“Người
ta bảo, trong tình yêu, chỉ cần một cái buông tay thôi cũng có thể để người kia
rời xa mình mãi mãi...”
Tôi
đọc câu chuyện về cái buông tay ấy trong một tối thứ bảy mù sương, nhìn ra
ngoài cửa sổ ánh đèn đường vàng vọt đến tội nghiệp trong màn sương nhòa nhạt.
Câu chuyện đơn giản như thể người ta nghe một tiếng thở dài, vừa quen thuộc lại
vừa lạ lẫm. Cũng hun hút và xa ngái như tiếng thở dài của mình. Mà lại khác, vì
tiếng thở dài đó dường như có đáy, còn của mình thì vô cùng trong một nỗi u uẩn
không thôi.
Ừ
thì một người đàn ông và một người đàn bà chia tay nhau, câu chuyện tình yêu
nào chẳng vậy. Đời thực, người ta vẫn chia tay nhau đầy ra đấy thôi. Nhiều khi
chẳng phải vì người ta không còn yêu nhau nữa. Cũng chẳng phải vì cuộc tình ấy
ngắn ngủi, sớm lụi tàn. Nhiều khi, cuộc tình dài rộng quá lắm khi cũng buồn.
Nhiều khi, tình yêu quá lớn cũng khiến sóng vỡ tan, và người ta đánh mất nhau.
Tình yêu mà... “Người ta rời nhau có khi chỉ vì một lần lỗi hẹn, một cái nắm
tay không chặt” hay một nỗi vô tâm khiến người kia hụt hẫng. Yêu nhau là trời
biển, nhưng một cái buông tay cũng có thể mãi mãi rời xa.
Tôi
hay nhìn những cặp tình nhân đi qua mình. Nhìn cách họ nói cười, âu yếm hay
nhìn vào mắt nhau. Nhìn cách những người đàn bà nép mình vào người yêu như thể
đó là cả thế giới của họ. Nhìn cách những người đàn ông vòng tay ôm lấy vai người
phụ nữ của họ như thể điều đó sẽ đủ để chở che và giữ họ suốt đời. Thế gian có
bao cặp tình nhân, có bao nhiêu những câu chuyện tình, nhưng cách người đàn ông
và người đàn bà của nhau nhìn vào mắt nhau, nắm lấy tay nhau hay nép vào nhau
có lẽ chỉ có một. Và cách người ta rời vòng tay ấm áp của nhau mà đi cũng chỉ
có một mà thôi. Đó là khi, một hoặc cả hai người yêu nhau cảm thấy không còn có
thể nghĩ và sống bằng trái tim của người còn lại nữa. Dù còn yêu hay không, họ
đã không còn là của nhau...
“Tình
yêu vốn dĩ là một khái niệm bất định với con người. Bạn sẽ chẳng bao giờ có thể
hiểu nổi vì sao có thể sẵn sàng dành cả cuộc đời mình cho một người, dẫu chẳng
thể nào hiểu được, tại sao mình lại yêu người đó đến thế”. Và bạn cũng chẳng
bao giờ có thể hiểu vì sao “chỉ cần một cái buông tay thôi cũng có thể để người
kia rời xa mình mãi mãi”...
Tự
dưng, ánh đèn vàng càng nhòe đi ngoài cửa sổ, tôi liệu đã từng thực sự “buông
tay”?
Trích
dẫn trong ngoặc kép từ truyện ngắn Sự thật về tình yêu của Nguyên Lê



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét