Thỉnh thoảng tôi vẫn mơ thấy
London. Những giấc mơ thường rơi vào một sáng nắng rạng rỡ, nhìn rất rõ bầu trời
xanh và vạt cỏ xanh, rồi lại mờ nhạt đi vào một khoảng hun hút những con phố nhỏ,
phảng phất ánh đèn đường vàng trong cảnh hiu quạnh. London thân thuộc, yêu dấu
mà cũng xa lạ, đau xót. Nhưng vẫn nhớ, vẫn ám ảnh mãi trong lòng, vẫn vừa yêu
thương, vừa ngậm ngùi...
Không thể cứ nghĩ một điều
gì đó chưa từng tồn tại thì nó sẽ không hề tồn tại. Không thể cứ không quay
nhìn thì quá khứ sẽ tan biến như nó chưa từng xảy ra. Không thể cứ bước đi thì
điều đã có sẽ như chưa từng có thật, như huyền thoại. Ngày hôm qua, dẫu qua rồi,
vẫn là ngày hôm qua. Vẫn luôn ở đó, một góc nào đó. Sẽ thức dậy một vài lúc nào
đó, dẫu chỉ trong một giấc mơ mà khi tỉnh dậy không nhớ rõ, chỉ thấy mắt mình ướt,
thấy tim mình vẫn thổn thức một nỗi uẩn ức âm thầm.
Thỉnh thoảng vẫn mơ thấy
London như thế. Vẹn nguyên một cách đau đớn. Mà lại mông lung một cách đẹp đẽ.
Những giấc mơ cứ quẩn quanh những hình ảnh lúc rõ lúc mờ nhạt, có khi thấy mình
đứng ở London Bridge và cười rất tươi chụp ảnh, thức dậy thấy mình vẫn còn mỉm
cười. Có lần thấy mình đứng ở cung điện Buckingham, nhìn rất lâu bầu trời xanh
vợi hiếm hoi của London. Có lần thấy mình lạc ở sân bay Gatwick khi trong lòng
u uẩn, thức dậy nước mắt vẫn nhòe mi...
Thỉnh thoảng đọc Vincenzi.
Nhớ London. Bỗng muốn quay lại London. Muốn ở một trong những khách sạn nhỏ xíu
của Earl Court. Muốn ăn Tom Yum ở một nhà hàng Thái cũng nhỏ xíu gần ga. Mua một
gói mì ở một cửa hàng còn nhỏ xíu hơn gần đó. Muốn lang thang cả ngày bằng
tube, đi bộ dọc những con phố dài và cổ kính của Oxford Circus, nằm lên thảm cỏ
xanh của Hype Park. Muốn chụp ảnh ở London Bridge, điện Buckingham. Muốn ăn kem
và hotdog ở Tower Bridge. Muốn ăn Sushi ở nhà hàng Nhật - Ấn phố Baker. Muốn
nhìn lại London...
Hình như đây là nơi tôi có
nhiều thời gian lang thang nhất trong rất nhiều những nơi trên thế giới từng đến
nếu không kể Mỹ. Nơi lòng thảnh thơi nhất. Nơi nhiều thương nhớ nhất. London
trong lòng tôi không sương mù ảm đạm, không lạnh lẽo như London trong sách vở.
Đó là những ngày nắng đẹp, ấm áp. Cây cối hoặc xanh dịu dàng hoặc vàng và đỏ
lãng mạn. Và lòng tươi vui.
London, cũng như nhiều hồi ức
khác, đã gói ghém lại. Không muốn đánh mất nhưng cũng không muốn mở ra.
Nhưng cuộc đời hình như là một
trò đuổi bắt của hôm nay, của hôm qua, và ngày mai.
Có những năm tháng muốn bỏ lại
đằng sau, muốn bước đi không nhìn lại. Nhưng kí ức dường như là một sinh linh
bướng bỉnh, không phải lúc nào cũng chịu ngủ yên. Ký ức chỉ nằm chờ để được thức
dậy một lúc nào đó. Vẹn nguyên, sống động đến đau đớn.
Hay vì mình nhạy cảm. Mà “nhạy
cảm quá nhiều khi thành nghiệt ngã”...
Bốn năm.
Đã bay qua thời thiếu nữ mắt
không vương chút âu lo, miệng cười vô tư lự, nước mắt rơi trên những u sầu đáng
yêu.
Bốn năm không còn ngồi mơ
hoa quỳnh trắng nở bên thềm đêm khuya, không còn trắng đêm với màu và cọ vẽ,
lòng những hân hoan trong như ban mai. Bốn năm không còn đứng bên đường nhìn những
bóng người xuôi ngược mà tự hỏi ngày mai sẽ ra sao, cuộc đời rồi sẽ ra sao. Bốn
năm không còn ngồi co tròn trong ghế một sáng chủ nhật, khung cửa sổ rộng nắng
ùa vào ve vuốt khuôn mặt, bàn tay mảnh khảnh.
Bốn năm bay qua những giấc
mơ tinh khôi.
Mắt vẫn trong, miệng cười vẫn
ngọt ngào, giọng nói còn thơ trẻ, khuôn mặt vẫn là những dáng nét tinh khôi
ngày ấy mà sao thấy mình khác xa cô thiếu nữ bốn năm trước rời giảng đường đại
học. Thấy khóe miệng cười đã có chút chua chát, thấy mắt nhìn đã vướng những xa
xăm, trong tâm tình đã thoáng những e dè, trong yêu thương dường như nhuốm dửng
dưng.
Bốn năm bay qua những lưng
chừng trời nhìn mây trắng, lòng những hư vô.
Vội vã bước chân trên những
con đường xa lạ. Mỉm cười trong những cuộc gặp gỡ căng thẳng. Tự tin tham gia
những hội chợ quốc tế lớn với hầu hết những người lớn tuổi hơn mình. Bay đi,
bay đi những chuyến bay miên viễn đến hầu hết những đất nước nổi tiếng của thế
giới. Học những bài học đầu tiên về cách quản trị marketing.
Những giấc mơ ngày bé đã được
thực hiện phần nào. Đã sống như mình muốn: Đầu ngẩng cao, không quy lụy,
không dựa dẫm. Đã yêu một tình yêu dài rộng, đam mê mà cũng nhiều cay đắng.
Bốn năm thôi. Vẻ ngoài vẫn vậy mà đã không còn là cô thiếu nữ của ngày ấy nữa rồi.
Có buồn không, có tiếc không
khi đã bay qua thời gian? Không, không gì cả. Chỉ là nhìn lại thôi.
Bởi vì:
Bốn năm. Vẫn tinh khôi trái
tim, vẫn rơi nước mắt trên trang sách, vẫn chùng lòng nhắc một câu thương nhớ,
vẫn run rẩy trước mùi màu vẽ. Vẫn mãi là mình. Mãi thanh xuân.
Cỏ mềm và điều hoang đường
nhất…
(Tặng tình yêu)
Cách một ngọn cỏ bé nhỏ mong
manh vươn lên trong nắng, cứng cỏi trong mưa và mềm mại trong gió mùa thu thường
làm tôi nghĩ đến tình yêu của thanh xuân, đến những ngày tháng dằng dặc đã qua
và những năm tháng bất tận về sau. Cái sức sống mãnh liệt ấy của một ngọn cỏ mềm,
dường như là một điều hoang đường, dường như không thể nào là sự thực, nhưng lại
là thực đến không ngờ, một sự thực giản dị và chắc chắn, như thể cuộc đời đơn
giản là thế. Là thế thôi…
Tình yêu, nhiều khi giản dị
như một buổi chiều nào đó trời đổi gió, và người ta bỗng muốn đi mãi đi mãi dưới
những tàng cây rơi xuống một màn mưa lá màu vàng nhạt, và thấy hạnh phúc đến
không ngờ. Nhưng tình yêu, nhiều khi lại kì lạ đến mức cho dù có đi cả cuộc đời
dài người ta cũng không sao hiểu nổi, không sao điều khiển được trái tim mình.
Vô thức thôi, mỗi lần những dư âm ngày hôm qua trở lại, tôi thường vừa mỉm cười,
vừa thấy mắt mình nhòe ướt. Phải rồi, trong tình yêu, có thể khi gặp gỡ đã có mầm
li biệt, nhưng khi vòng tay từ giã lại cũng có thể là bắt đầu cho một điều gì
đó vĩnh viễn, cũng có thể là để mãi có nhau trong đời, là ngày đến bên nhau trọn
vẹn…
Tôi thường nghĩ sự bắt đầu
hay kết thúc một tình yêu mơ hồ lắm, hoặc cũng có thể nói là vô cùng, bởi vì thật
khó mà biết được ngày hôm đó, phút giây đó có phải là cái mốc để băt đầu hay kết
thúc không. Ai mà biết được ngày đầu tiên ta đến bên nhau ấy, khoảnh khắc đầu
tiên ở trong vòng tay nhau ấy có phải là đầu tiên cho một tình yêu, hay nó chỉ
là một ngày sẽ đến trong một chuỗi dài những ngày đã yêu trước đó? Cũng không
ai dám chắc ngày rời khỏi vòng tay người yêu, hay sau câu nói “Mình chia tay
nhé” là sự mãi mãi không còn có mặt trong trái tim nhau, không còn đi bên đời
nhau? Vì thế, tôi thích những điều đẹp đẽ, những dấu ấn nhiều khi bé nhỏ nhưng
khó phai trong lòng hơn là những bắt đầu hay sau cuối. Và chọn cho mình ý nghĩ
“Ừ, tất cả những ngày khó khăn nhất đã qua rồi, tất cả những đau đớn nhất cũng
qua rồi, những nước mắt buồn tủi cũng đã qua, sẽ chỉ còn nụ cười thôi”. Mong rằng,
sau tất cả, chúng ta đều thấy nhẹ lòng mà bước tiếp…
Còn tình yêu ư? Tình yêu có
lẽ sẽ vẫn ở đâu đó trong đời ta. Là một nơi trú ẩn bình yên khi ta mệt mỏi. Là
một cái gối thật êm những khi ta muốn ngả đầu. Là một viên thuốc diệu kỳ khi ta
đau ốm. Là một bữa ăn ngon khi ta quá mệt với những tiệc tùng phù hoa của đời.
Là một tiếng đàn trong đêm thanh vắng. Là một cái nhắm mắt yên lành khi ta nhìn
mãi những nổi trôi của cuộc sống. Là một bờ vai cho ta gục xuống khi cái gánh
trách nhiệm và lo toan đã quá nặng trên tay… Và chỉ thế thôi… Tình yêu sẽ ở đâu
đó, trong một góc sâu kín nào đó của trái tim mà không ai biết được…
Điều hoang đường là một ngọn
cỏ bé nhỏ ngần ấy lại có thể vượt qua bao gió mưa, bao bão giông để vươn lên,
vươn lên. Là một ngọn cỏ mềm mại ngần ấy lại có sức sống mãnh liệt qua nhiều
năm tháng đến thế. Là ngọn cỏ ấy, cũng lại dễ mềm lòng đến thế bởi một giọt
sương mai, một sớm hôm dịu nhẹ nắng hồng hay một chiều thu mơn man gió. Và điều
hoang đường nhất là ngay cả chúng ta cũng không bao giờ nghĩ được tình yêu đó sẽ
mãi ở trong tim mình. Là ngay cả chúng ta, cũng không biết được tình yêu còn ở
đó. Như nó chưa hề có sự bắt đầu. Mà cũng không bao giờ kết thúc…
Một sớm mai nào đó thức dậy,
nghe tiếng chim hót ngoài cửa sổ hay nhìn những ánh nắng nhảy nhót qua rèm che,
hãy nghĩ đến một ngọn cỏ mềm vươn lên trong mưa gió và mỉm cười trong nắng mai
bạn nhé. Hãy nghĩ đến tình yêu thuở thanh xuân của chúng ta, đến ánh lửa chưa
bao giờ dứt gọi mời dẫu bao nhiêu thời gian đã trôi qua, bao nhiêu không gian
đã chia tách. Và những ngày nào đó trong chuỗi ngày dài những âu lo của đời người,
tôi cũng sẽ không bao giờ lãng quên “Có người từng yêu em, như một giọt sương
trên cỏ lá”…
Thỉnh thoảng, hãy nghe lại
“Cỏ mềm” và “Điều hoang đường nhất” bạn nhé. Chúng ta sẽ luôn luôn mỉm cười...




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét