Nhạc Trịnh bị chê ở những điểm
gì?
Không ít người
đưa ra những lý lẽ, lập luận cho rằng nhạc Trịnh “không có gì to tát đáng để
tôn vinh”.
Những quan điểm của đạo diễn
Anh Khanh về nhạc Trịnh được đưa ra đã tạo nên một làn sóng trong cộng đồng mạng.
Phần lớn phản đối kịch liệt ý kiến của Anh Khanh, tuy nhiên cũng không ít người
đưa ra những lý lẽ, lập luận cho rằng nhạc Trịnh “không có gì to tát đáng để
tôn vinh”.
Nhạc Trịnh từ lâu đã trở
thành dòng nhạc được rất nhiều người yêu thích. Từ già đến trẻ, từ học sinh đến
sinh viên, từ nông dân đến trí thức…đều tìm thấy cho mình những góc riêng trong
thế giới âm nhạc của Trịnh Công Sơn. Hơn 600 nhạc phẩm của Trịnh đều mang hơi
hướng triết, mỗi bài hát của ông đều là những thể nghiệm về cuộc đời, về tình
yêu, về thân phận con người. Đối với không ít người, nhạc Trịnh là món ăn tinh
thần không thể thiếu. Suốt nhiều năm qua, chúng ta quá quen với những ý kiến,
những nhận xét, bình phẩm “tôn vinh” nhạc Trịnh. Vì vậy, bất cứ ý kiến nhận xét
nào đi ngược cái “tượng đài” đó đều bị vùi dập không thương tiếc, đạo diễn Anh
Khanh là một trong những người như thế.
Tuy nhiên, từ những lời nhận
xét của riêng cá nhân Anh Khanh chúng ta cũng nên đi sâu hơn để tìm hiểu nhạc
Trịnh có thật sự “hoàn mỹ”? Chỉ nói riêng về âm nhạc, để thấy được rõ nét hơn
những thiếu sót, những góc khuyết. trong những nhạc phẩm của Trịnh.
Trong diễn đàn trường THPT
Ngô Văn Cẩn, một bạn có nickname là Lovelove đã có một bài phân tích khá công
phu về những đủ - thiếu của nhạc Trịnh. Đánh giá những ca từ Trịnh có sức hút,
tuy nhiên theo bạn nhạc Trịnh chỉ ấn tượng ở ca từ còn phần nhạc khá bình thường
“giai điệu, cũng chẳng có gì đặc biệt lắm, cũng là tiết tấu chầm chậm, dễ dãi,
những ngắt câu ngắt nhịp, lặp đi lặp lại. Ở một đôi bài, nhạc không bắt kịp
lời. Gặp phải những bài như thế tôi vẫn cứ tiếc, và đôi lúc nghĩ rằng ông ghép
nhạc vào lời hơn là ghép lời vào nhạc. Những nắng thủy tinh, như cánh vạc bay,
ru ta ngậm ngùi, yêu dấu tan theo, nguyệt ca, đêm thấy ta là thác đổ...là những
bài thơ hơn là những bài nhạc”.
Cũng đánh giá về nhạc và ca
từ nhạc Trịnh, thành viên Avada Kedavra của forum lichsuvn cho rằng: “Trịnh
Công Sơn có một khả năng ru ngủ rất tốt. Với sức viết trên 500 ca khúc (trong
đó có trên 300 ca khúc chuyên nói về "sầu, lụy”… nhằm truyền dạy học thuyết
sống làm chi chết quách cho xong"… "Đứng giữa thiên nhiên, thân
ta nằng nặng thân chim nhẹ nhàng. Muốn nói đôi câu, giữa chốn thương đau, chim
xanh bạc đầu, cây xanh bạc đầu. Vội vàng tôi theo”… hoặc "Anh Sơn luôn muốn
kết liễu cuộc đời càng sớm càng tốt. Chính vì vậy, Trịnh luôn buồn bã và nhìn đời
bằng con mắt sầu bi"… "Nghe trăm tiếng ngậm ngùi, nghe lăng miếu
trùng vây, nghe xa cách cuộc đời, nghe hoang phế cạnh đây… Đêm nghe gió than
hoài, đêm nghe lá đưa lời hàm oan, đêm thân xác mịt mùng, đêm nghe tiếng muôn
trùng đẩy đưa…” (Nghe tiếng muôn trùng). Hay như trong bài Phôi pha, ông viết: "…Chén
rượu cay một đời tôi uống hoài… Thôi về đi, đường trần đâu có gì? Tóc xanh mấy
mùa…”.
Và thành viên này cũng thẳng
thắn đánh giá vị trí của Trịnh trong nền âm nhạc thế giới: “Tôi chẳng thấy nước
nào trên thế giới mà tôn vinh âm nhạc của ông cả! Nếu không tin cứ thử vào
google sợt tên Trịnh Công Sơn mà xem, chẳng có trang nước ngoài nào nói về Trịnh,
chỉ một album Da Vàng bán khá chạy ở Nhật trước năm 75 (đây là một ghi nhận).
Nhưng theo tôi, Trịnh Công Sơn là một nhạc sĩ tài năng thì đúng hơn (chỉ của
riêng Việt Nam mà thôi)…".
Bạn Nguyễn Ngọc Lê thì lại cảm
thấy nhạc Trịnh “giai điệu đều đều và nhàm nhàm, không có cao trào, không có những
khúc hoành tráng để ca sĩ thể hiện giọng ca của mình”. Cũng đồng ý kiến với bạn
Ngọc Lê, thành viên Veg trong diễn đàn webtretho phân tích: “Nhìn tổng thể thì
nhạc Trịnh gây cảm giác buồn thảm, chán chường. Tiết tấu nhạc Trịnh đơn giản,
giai điệu lặp lại nên người Việt dễ nghe, dễ hát, dễ cảm nhận , từ đó sinh ra dễ
thần tượng và ghiền là chuyện bình thường… Ở nước ngoài chả mấy ai nhìn nhận nhạc
Trịnh như báu vật cả.”
Theo thành viên Quanganguyen: “Nhạc Trịnh chán. Xét về âm nhạc, nếu chỉ tách riêng ca từ thì các sáng tác của Trịnh thường đơn điệu. Nếu so với Văn Cao, Phạm Duy thì đã không bằng, chưa kể rất nhiều nhạc sĩ có khả năng viết nhạc rất hay khác. Nhạc Trịnh là một dấu ấn quan trọng, nhưng tuyệt đối không phải là "âm nhạc thánh đường", càng không chiếm góc chủ chốt nào trong bức tranh tổng thể nền âm nhạc Việt Nam. Thích Trịnh, yêu Trịnh, nhưng không đồng ý với kiểu thần thánh hóa nhạc Trịnh, coi Trịnh là nhạc sĩ duy nhất. Trịnh chỉ đơn giản là một nhạc sĩ lớn, vậy thôi”.
Theo thành viên Quanganguyen: “Nhạc Trịnh chán. Xét về âm nhạc, nếu chỉ tách riêng ca từ thì các sáng tác của Trịnh thường đơn điệu. Nếu so với Văn Cao, Phạm Duy thì đã không bằng, chưa kể rất nhiều nhạc sĩ có khả năng viết nhạc rất hay khác. Nhạc Trịnh là một dấu ấn quan trọng, nhưng tuyệt đối không phải là "âm nhạc thánh đường", càng không chiếm góc chủ chốt nào trong bức tranh tổng thể nền âm nhạc Việt Nam. Thích Trịnh, yêu Trịnh, nhưng không đồng ý với kiểu thần thánh hóa nhạc Trịnh, coi Trịnh là nhạc sĩ duy nhất. Trịnh chỉ đơn giản là một nhạc sĩ lớn, vậy thôi”.
Trong một diễn đàn khác
thành viên traidatxanhxanh chia sẻ suy nghĩ của mình: “Bài hát của ông Trịnh chỉ
vài bài hay, còn đâu nhiều bài giai điệu nghe nó cứ nhang nhác, nhàm nhàm giống
nhau, nghe có vẻ triết lý nhưng thực chất là vay mượn góp nhặt, nên nhiều lúc
thấy mơ hồ chả hiểu nói cái gì? Ông có tài gieo vần ghép nhạc thôi"
T.L





Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét