Một ngày nóng, rồi một ngày lạnh. Người ta cứ mãi triền miên
giữa những cơn nóng lạnh bức bách. Bức bách đến kỳ cùng, cho đến khi lòng người
vĩnh viễn đắm chìm tận lòng biển. Không nghe và không thấy, người ta chỉ biết
nói chuyện bằng những ngón tay, khi nào trời đã tối hẳn. Đến như thế thì đất đá
lại biết nói chuyện hơn người. Để bàn tay bất động trên mặt bàn, mối mọt từ mấy
trang sách sẽ từ từ chun ra. Trên mặt bàn sẽ hiện nhiều vết máu. Mùi tanh hôi
từ các đồng trống kết tụ về ó tiếng quỉ cái đọc thơ trên những xác lá.
Đừng nói chi đến mùa thu này đi mùa thu khác đến. Chỉ có mùi
vị tức tưởi tanh hôi của những cảm khái trong cái phong vận hư phù của tuế nguyệt.
Những người quen thói chờ đợi và níu cái gì đến tức phải đến, những người ấy một
khu ngửi ngửi phải mùi vị ấy thì lảo đảo ngây ngất như nhập đồng cốt, rồi sẽ
chập chờn đứng dậy kêu gào, khản giọng kêu gào như quỉ đói. Quỉ đói thì cầu
xin một bát cháo ở ngã ba đường , vạch cỏ mà tìm những hạt gạo muối.
Cũng thế, người ta có bổn phận tìm và lựa một đôi lời vụn vặt,
nhưng nghe được, rồi đảo qua đảo lại để sắp đạt câu chuyện sinh tồn. Qủi đói
còn biết vạch cỏ để kiếm ăn để sống, ngườI ta sao lại không? Tuy vậy, đã vì
sinh tồn sao lại quên được cái cách điệu đong đưa tuế nguyệt.
Nhưng nói gì đến cái chỉ biết khóc và cười của sắn bìm
và sương tuyết? Dù sao, từng đòan người cũng đã lũ lượt ,chờ khi đêm tối, kéo
nhau vào những chốn rừng thiêng nước độc , ghé mắt trông chừng những hang đá, mỗI
hốc cây. Họ đi tìm ở đâu ? NgườI ta nói, họ đi tìm tình yêu và sự chết. Có kẻ
nói gọn hơn, họ đi tìm sự sống. Cũng có thể thực và cũng có thể không thực. Sự
thực thì có đãy, nhưng tình thực thì không. Sự tình nào thì chẳng nông và nổi.
Cái sự của tình nó nông như vũng nước của dấu chân trâu, cái tình của nó nổi
như bong bóng.
Rồi cứ thế mà nó mãi. Từng đọan và từng đoạn xô bồ như đòan
người vội vã xô đẩy nhau. Gắng gượng chống chế để kéo dài được mọi sự. Tóc
càng dài càng trắng . Đoàn người càng dài càng tối đen, chuyện được kể lể càng
dài càng sặc mùi quỉ quái tanh hôi. Cũng còn có những lời nói dài bất tận, dài
đến độ trời trở nên xanh và lạnh, lá tre trở thành đỏ và rụng xuống như máu:
Man nương ngâm lộng màn hàn không
Cửu Sơn tỉnh lục lệ hoa hồng
Bài hát của cô gái mọi trên đỉnh Cửu Sơn, trong vùng đất
Thương Ngô, chỉ hát cho một người nghe, và người độc nhất trong lịch sử văn học
Trung Quốc có thể nghe, là vua Thuấn. Cái tinh anh và thể phách của ngài không
ngự trị trên lịch sử văn minh Trung Quốc, mà chỉ phảng phất trên môi của cô gái
mọi. Người ta bắt chước điệu nói hư phù của quỉ mới nói ra như vậy, chứ như điệu
nói của người thực thì không bao giờ. Bởi vì nhìn lên thì thấy một xe quỉ,
nhìn xuống thì thấy một con heo ủi đất. Thế là trong cái phong vận tiêu tao của
tuế nguyệt, một khi trời đất mở ra chỉ thấy toàn heo và đất bùn, khi khép lại,
chỉ thấy toàn có quỉ.
Trung Hoa có ba người tài: Tiên tài Lý Bạch, Nhân tài Đổ Phủ,
Quỉ tài Lý Hạ. Tiên tài không thấy có sự nghiệp của Nghiêu Thuấn gì hết, mà
có Hằng Nga, có Dao trì, thành ra chỉ có đàn bà và rượu.
Nhân tài thì có cười có khóc; có sao hôm sao mai .
Quỉ tài chỉ có cái xác chết của vua Thuấn và những bài ca vu
vơ của cô gái mọi thôi sao?
Nhưng có thể chắc chắn là không có mối tư lự não nùng giữa những
cái còn cái mất của ngày qua tháng lại. Quỉ mà sống thì cũng đồng như không sống? Chở quỉ một xe? ( Kinh Dịch) chẳng khác nào chở cái không hư dạo giữa cõi
tuần hoàn có sinh có diệt. Quỉ chỉ biết khóc mà thôi, và tiếng khóc của nó làm
cho người ta sợ hãi thực. Biết sợ như thế rồi sau đó mới biết cười và biết
nghêu ngao trong Du hí tam muội. Tóc trắng da mồi la tinh thể của Du hí tam muộI
vậy: Bạch phát thương nhan, chính thị Duy- ma cảnh giới (Tô Đông Pha)
Nơi cõi đó có một mùa xuân vĩnh cửu kết tụ thành bụi phân hoa
liễu:
Chi thượng liễu miên suy hựu thiểu
Thiên nhai hà xứ vô phương thảo
Sự kết tụ ấy đã khơi mở một nguồn suối tuôn trào, thành một
niềm tương ứng vừa gần gũi vừa xa xôi của kẻ ở góc biển này và người ở chân trời
nọ:
Ngồi kể lại chuyện ngày xưa cũ kỹ
Em không nghe vì
anh cũng không nghe
Hồn hoa phấn xông hương sầu dị dị
Tóc vàng tơ tỉ mỉ ngón tay đè.
Vì ngọc trắng cát lầm thu xiêu lệch
Gió băng trời xin thổi bụi bay theo
Ngàn xuân rộng
vô ngần trong bóng nguyệt
Đầu xanh em tư lự suốt sông đèo
(Bùi Giáng, Mưa Nguồn)
Vì sự bức bách của nóng và lạnh, cho nên cái chuyện chưa từng
xảy ra, bỗng chốc đã trở thành cũ kỹ . Từng ngày từng ngong ngóng buổi chiều để
đi suốt qua một cánh đồng cỏ, ghé mắt trông chừng bóng liễu rủ. Trời sáng người
làm quỉ, trời tối quỉ làm ngườI . Người và quỉ cứ gây phiền muộn mãi cho nhau đến
thế thì thôi.
Nước non cách mấy buồng thêu
Những là trộm nhớ thầm yêu chốc mòng
Trong buồng thêu đầy những mối mọt. Chúng không còn tham lam
đắm đuối vật vờ với mùi giấy mùi mực của đống sách này chồng lên đống sách nọ
như nấc thang dài vô tận đưa thẳng lên trời . Bây giờ chúng mê mẩn tâm thần chết
lên chết xuống với cái mùi vị hương nồng của tóc cũ tóc mới, từ tóc ngắn chấm
vai cho đến tóc dài chấm gót chân đỏ, chấm đến một vùng đất bạc.
Đứng mãi đãy hay đi? Và đi đâu để đạp chân lên miền tương ứng? Tương ứng của xa vời trong gang tấc và của gang tấc trong xa vời? Hay một lần
từ giả chỗ đứng đóđể mà đi tức là đi mãi, đi cho biết hết cõi sinh tồn, hết
cõi hủy diệt?
Gác kinh viện sách đôi nơi
Trong gang tấc lại gấp mười quan san
Trong gang tấc lại gấp mười quan san
Câu chuyện sau đây nghe được từ sau tấm vách của một gia đình
nọ.Cái gia đình ấy không tối nào mà vắng tiếng to tiếng nhỏ. Họ là hai anh em
ruột thịt. Bằng cái tuổi ấy, nếu không nhịn được, ai cũng có quyền lập gia
đình riêng, tội gì mà phải gắn bó , rồi chung đụng để cứ gây phiền tóai cho
nhau hoài. Họ làm phiền nhau thì có, mà làm phiền hàng xóm thì không. Bởi vì,
dù họ có cãi nhau thực đấy, nhưng nghe rành rõi; không vội vàng gay gắt.
- Sao chú không bảo nó xéo đi nơi khác, thế có hơn
không?
- Có gì mà phiền? Hắn đến đó vì chuyện riêng của hắn, can dự
đến ai.
- Ừ, thì đã can dự gì đến ai. Sao chú không lấy mắt của chú
treo lên trên cành cây mà nhìn nó có hơn không? Tội gì thấp thỏm trông chừng.
Tuệ Sỹ




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét