Chỉ còn hình ảnh em trước biển.
Vẫn là dải cát này, vẫn là những đợt sóng này. Hình ảnh em như trở về nguyên vẹn.
Còn ta, ta đã xa quá rồi. Sóng cũng đã bạc đầu, núi cũng đã chìm sâu. Thời gian
là một sợi dây vô hình níu kéo ta...
Biển của những ngày mùa đông giá rét. Ta đi lang thang trên những miền cát trắng trải dài theo biển. Tiếng sóng ồn ào, tiếng gió rít lên từng hồi thật mạnh.
Ta như lạc mình trong không gian rộng lớn này. Chỉ còn sóng và gió là ở bên cạnh ta. Dường như những kỉ niệm như ùa về. Biển mùa đông nguyên vẹn hình dáng của em trong đó. Còn ta, ta vẫn vô định trong tâm thức của mình:
Biển sóng, biển sóng đừng xô tôi
Đừng xô tôi ngã dưới chân người
Tình yêu của ta rộng lớn và mạnh mẽ như biển vậy. Ta dâng trào những đợt yêu thương như những con sóng xô bờ, mải miết ngày đêm. Ta yêu em từ những điều nhỏ nhất, tựa như những hạt nước li ti của biển vậy.
Tình yêu của ta rộng lớn và mạnh mẽ như biển vậy.
Ta dâng trào những đợt yêu thương nhưnhững con sóng xô bờ, mải miết ngày đêm
Nguồn: persiangig.com
Ta vỗ về cho giấc ngủ mình được bình yên. Nhưng đợt sóng cứ dâng lên rồi chìm xuống, mãi chẳng đến bờ, còn ta, ta vẫn chẳng thể nào trôi đến được với em.
Ta cố hình dung mình, dù vui, dù buồn, dù cho những con sóng bạc đầu cứ xô nhau mê mải. Rồi ta nghĩ đến em, nghĩ đến những dấu chân in trên cát - vẹn nguyên như lúc ban đầu. Sóng có xô ta đâu mà ta như tự ngã. Ta tự ngã trong tâm hồn ta.
Biển sóng, biển sóng đừng xô nhau
Ta xô biển lại, sóng về đâu?
Cuối cùng ta không mạnh mẽ như ta nghĩ. Ta treo tình yêu của ta trên những đợt sóng kia, rồi tình yêu có trở lại nguyên vẹn trái tim mình, liệu tình yêu và nỗi buồn có cuốn trôi theo dòng nước?
Ta không biết. Ta không buộc được sóng, ta không chở được gió, ngay cả tình yêu của mình cũng bỏ ta đi. Biển mùa đông quạnh quẽ đến nhạt nhòa. Hình như ta không còn nhận ra ta nữa.
Sóng bạc đầu, và núi chìm sâu
Ta về đâu đó?
Về chốn nào mây phủ chiêm bao
Cạn suối nguồn bốn bề nương dâu
Ta tìm em nơi đâu?
Không gian trước mắt ta như rộng khắp. Xa xa là những cánh chim trời còn sót lại của mùa đã cũ. Bên kia là rặng phi lao đang trôi theo chiều gió. Còn gì đây khi bốn bề đều là mênh mông. Còn gì đây khi tâm hồn ta như một giọt sương sớm mai long lanh dễ vỡ. Còn gì đây? Còn gì đây?
Một ngày, ta lại lang thang trên biển. Mùa đông.
Từng cơn gió thổi vi vu.
Tiếng sóng nhẹ nhàng như câu hát ru mãi ngàn năm.
Nguồn: deviantart.com
Chỉ còn hình ảnh em trước biển. Vẫn là dải cát này, vẫn là những đợt sóng này. Hình ảnh em như trở về nguyên vẹn. Còn ta, ta đã xa quá rồi. Sóng cũng đã bạc đầu, núi cũng đã chìm sâu. Thời gian là một sợi dây vô hình níu kéo ta. Xa lạ.
Biển sóng biển sóng đừng xô tôi
Đừng xô tôi ngã giữa tim người
Ta đâu có quên. Nhưng dường như trái tim ta đã lạnh. Gió thổi những yêu dấu tan theo, để mặc ta với không gian rộng khắp. Ta như phiêu du trong tâm trí mình. Ta hét thật to, nhưng rồi vọng lại chỉ là tiếng sóng biển ngày đêm vỗ về không thôi, không đổi.
Dường như ta thấy trái tim mình cô đơn hơn. Từng giọt sầu lăn chảy nhẹ tênh giữa những nỗi buồn. Ta đã ngã, vẹn nguyên giữa trái tim mình.
Biển sóng, biển sóng đừng xô tôi
Đừng cho tôi thấy hết tim người
Em – dường như cũng như những đợt sóng kia, đến thật nhanh và ra đi thật vội. Còn ta - ta mơ hồ, lẩn tránh.
Ta không muốn nhạt nhòa trong hình ảnh của em nữa. Vì trong đó, ta thấy ta. Ta lại nhận ra ta lạc lõng giữa muôn trùng biển khơi. Ta nhận ra ta đang phơi cuộc tình giữa cánh đồng hoang khô cằn mùa hạ. Ta nhận ra ta hun hút trên con đường thiếu bóng người.
Một ngày, ta lại lang thang trên biển. Mùa đông. Từng cơn gió thổi vi vu. Tiếng sóng nhẹ nhàng như câu hát ru mãi ngàn năm.
Nguồn www.Vietnamweek.net
Biển của những ngày mùa đông giá rét. Ta đi lang thang trên những miền cát trắng trải dài theo biển. Tiếng sóng ồn ào, tiếng gió rít lên từng hồi thật mạnh.
Ta như lạc mình trong không gian rộng lớn này. Chỉ còn sóng và gió là ở bên cạnh ta. Dường như những kỉ niệm như ùa về. Biển mùa đông nguyên vẹn hình dáng của em trong đó. Còn ta, ta vẫn vô định trong tâm thức của mình:
Biển sóng, biển sóng đừng xô tôi
Đừng xô tôi ngã dưới chân người
Tình yêu của ta rộng lớn và mạnh mẽ như biển vậy. Ta dâng trào những đợt yêu thương như những con sóng xô bờ, mải miết ngày đêm. Ta yêu em từ những điều nhỏ nhất, tựa như những hạt nước li ti của biển vậy.
Tình yêu của ta rộng lớn và mạnh mẽ như biển vậy.
Ta dâng trào những đợt yêu thương nhưnhững con sóng xô bờ, mải miết ngày đêm
Nguồn: persiangig.com
Ta vỗ về cho giấc ngủ mình được bình yên. Nhưng đợt sóng cứ dâng lên rồi chìm xuống, mãi chẳng đến bờ, còn ta, ta vẫn chẳng thể nào trôi đến được với em.
Ta cố hình dung mình, dù vui, dù buồn, dù cho những con sóng bạc đầu cứ xô nhau mê mải. Rồi ta nghĩ đến em, nghĩ đến những dấu chân in trên cát - vẹn nguyên như lúc ban đầu. Sóng có xô ta đâu mà ta như tự ngã. Ta tự ngã trong tâm hồn ta.
Biển sóng, biển sóng đừng xô nhau
Ta xô biển lại, sóng về đâu?
Cuối cùng ta không mạnh mẽ như ta nghĩ. Ta treo tình yêu của ta trên những đợt sóng kia, rồi tình yêu có trở lại nguyên vẹn trái tim mình, liệu tình yêu và nỗi buồn có cuốn trôi theo dòng nước?
Ta không biết. Ta không buộc được sóng, ta không chở được gió, ngay cả tình yêu của mình cũng bỏ ta đi. Biển mùa đông quạnh quẽ đến nhạt nhòa. Hình như ta không còn nhận ra ta nữa.
Sóng bạc đầu, và núi chìm sâu
Ta về đâu đó?
Về chốn nào mây phủ chiêm bao
Cạn suối nguồn bốn bề nương dâu
Ta tìm em nơi đâu?
Không gian trước mắt ta như rộng khắp. Xa xa là những cánh chim trời còn sót lại của mùa đã cũ. Bên kia là rặng phi lao đang trôi theo chiều gió. Còn gì đây khi bốn bề đều là mênh mông. Còn gì đây khi tâm hồn ta như một giọt sương sớm mai long lanh dễ vỡ. Còn gì đây? Còn gì đây?
Một ngày, ta lại lang thang trên biển. Mùa đông.
Từng cơn gió thổi vi vu.
Tiếng sóng nhẹ nhàng như câu hát ru mãi ngàn năm.
Nguồn: deviantart.com
Chỉ còn hình ảnh em trước biển. Vẫn là dải cát này, vẫn là những đợt sóng này. Hình ảnh em như trở về nguyên vẹn. Còn ta, ta đã xa quá rồi. Sóng cũng đã bạc đầu, núi cũng đã chìm sâu. Thời gian là một sợi dây vô hình níu kéo ta. Xa lạ.
Biển sóng biển sóng đừng xô tôi
Đừng xô tôi ngã giữa tim người
Ta đâu có quên. Nhưng dường như trái tim ta đã lạnh. Gió thổi những yêu dấu tan theo, để mặc ta với không gian rộng khắp. Ta như phiêu du trong tâm trí mình. Ta hét thật to, nhưng rồi vọng lại chỉ là tiếng sóng biển ngày đêm vỗ về không thôi, không đổi.
Dường như ta thấy trái tim mình cô đơn hơn. Từng giọt sầu lăn chảy nhẹ tênh giữa những nỗi buồn. Ta đã ngã, vẹn nguyên giữa trái tim mình.
Biển sóng, biển sóng đừng xô tôi
Đừng cho tôi thấy hết tim người
Em – dường như cũng như những đợt sóng kia, đến thật nhanh và ra đi thật vội. Còn ta - ta mơ hồ, lẩn tránh.
Ta không muốn nhạt nhòa trong hình ảnh của em nữa. Vì trong đó, ta thấy ta. Ta lại nhận ra ta lạc lõng giữa muôn trùng biển khơi. Ta nhận ra ta đang phơi cuộc tình giữa cánh đồng hoang khô cằn mùa hạ. Ta nhận ra ta hun hút trên con đường thiếu bóng người.
Một ngày, ta lại lang thang trên biển. Mùa đông. Từng cơn gió thổi vi vu. Tiếng sóng nhẹ nhàng như câu hát ru mãi ngàn năm.
Biển sóng, biển sóng – đừng xô nhau...
Tuấn
KinNguồn www.Vietnamweek.net
Hai
người bạn thân lúc sinh thời của cố nhạc sĩ họ Trịnh cho biết ông dành cho cô
“Bống” một thứ tình yêu rất đặc biệt, trong khi em gái ông là Trịnh Vĩnh Trinh
không đồng ý với nhận định này.
Theo
nhiếp ảnh gia Dương Minh Long, người từng sống chung nhà với Trịnh Công Sơn và
đang nắm trong tay gần 7.000 bức ảnh độc về ông, có vô số bóng hồng từng đi qua
cuộc đời Trịnh, nhưng người khiến ông hạnh phúc nhất và đàn ông nhất là Hồng
Nhung. Có những hôm hai người giận nhau, nhạc sĩ sinh năm 1939 tìm đến nhà Hồng
Nhung, thấy cô đi vắng ông buồn bã cả ngày. Dương Minh Long bèn bày kế hẹn Bống
đến nhà ăn cơm không nói cho cô biết, Trịnh cũng có mặt ở đó.
Bình
thường, tác giả Đóa hoa vô thường là chúa sai hẹn nhưng hôm đó, mới
9h30, ông đã gọi điện hỏi nhiếp ảnh gia chuẩn bị xong đồ ăn chưa rồi đi taxi đến
chờ mấy tiếng đồng hồ. 11h Hồng Nhung đến, hai người vừa gặp nhau đã bắt tay,
ôm hôn quên hờn giận. Tình cảm của Trịnh Công Sơn với người con gái bé nhỏ Hà Nội
từng được gói gọn trong câu hát “Ru em ngồi yên đấy, tôi tìm cuộc tình cho”. Vì
thế, sự rời bỏ của Hồng Nhung làm Trịnh Công Sơn vô cùng đau đớn.
Tiến
sĩ Nguyễn Thị Minh Thái, mẹ nuôi của Bống, người từng có công thông báo với báo
giới về chuyện tình Hồng Nhung - Trịnh Công Sơn chia sẻ thêm rằng, sự chia tay
này lỗi không phải ở Hồng Nhung hay Trịnh Công Sơn mà là “Hồng Nhung không thể
không đi http://www.vnexpress.net/ - lấy
chồng vào một lúc nào đó. Ngày Nhung cưới, Sơn ốm nặng không thể đi được”. Ngày
ông mất, Hồng Nhung đang dở hợp đồng biểu diễn tại Australia, bay về đưa tang rồi
lại gạt nước mắt mà đi. Khi ấy, Nhung đang làm dở album “Thủa Bống làm người”.
Bống những muốn ra ngay album này, nhưng cha cô khuyên nên để lại đến hai năm
sau. Album sử dụng những bức ảnh của Dương Minh Long chụp, bức màu vàng tượng
trưng cho dương, bức đen trắng tượng trưng cho âm, nói về sự chia lìa mãi mãi của
đôi tình nhân âm nhạc.
Tuy
nhiên, http://www.vnexpress.net -
ca sĩ Trịnh Vĩnh Trinh, em gái của Trịnh Công Sơn, không đồng ý với những quan
điểm mà hai người bạn ông đưa ra. “Từ ngày anh Sơn mất có rất nhiều tin đồn. Ai
thích nói gì thì nói nhưng tôi cho rằng, sự thật vẫn luôn là sự thật, sẽ có lúc
phải được sáng tỏ. Đây không phải lần đầu tiên tôi nghe những lời phát biểu về
chuyện này, nên không sốc, không ngạc nhiên. Tôi chỉ muốn những người có tâm
hãy để anh tôi được yên vì sống hay chết người ta đều cần sự bình yên” - bà
Trinh bày tỏ. Theo bà, nghệ sĩ thường rất mơ mộng, cảm xúc làm nên tác phẩm có
thể đến từ một hình ảnh đẹp thoáng qua hay những rung động chứ không hẳn từ một
tình cảm sâu đậm.
Chia
sẻ thêm với VnExpress.net, ca sĩ Trịnh Vĩnh Trinh cho biết: “Trong cuộc đời
anh Sơn, một cô gái mà gia đình xác định là tình yêu sâu đậm của anh là người đẹp
Dao Ánh. Anh tôi viết Hạ trắng, Mưa hồng, Còn tuổi nào cho em xuất
phát từ tình cảm đó, nhưng bản thân Dao Ánh chưa bao giờ lên tiếng về điều này.
Những tình yêu chân thật không nên phô bày mà cần được nâng niu. Sống trong cuộc
sống, theo quan điểm của tôi, im lặng là vàng. Trong cái im lặng đó, mình sẽ hiểu
nhau”.
Bản
thân người trong cuộc, ca sĩ Hồng Nhung cho biết cô không có phát biểu gì. “Tôi
chỉ muốn nói, tôi luôn là học trò, là người thân của Trịnh Công Sơn” - cô Bống
chia sẻ.
Dù
một bức màn bí ẩn nhiều tranh cãi luôn bao phủ lên mối quan hệ của Trịnh Công
Sơn và Hồng Nhung, cặp nghệ sĩ này đã có rất nhiều cống hiến cho âm nhạc Việt.
Nhạc sĩ quê hương Thừa Thiên đã viết ba bài hát: Bống bồng ơi, Thủa Bống
làm người, Bống không là Bống là dành riêng cho cô ca sĩ ông gặp và quý mến từ
những năm 90 thế kỷ 20. Trước đó, cái bóng Khánh Ly đã bao phủ quá nặng lên những
tác phẩm nhạc Trịnh. Người nghe nhạc Trịnh chỉ chấp nhận cái khàn, cái thư thả,
dửng dưng, nhẹ như bấc mà nặng như chì trong cách hát của giọng ca Đà Lạt mà
không chịu mở lòng với bất cứ ai khác, bất cứ cách làm mới nào khác. Thế mà Hồng
Nhung làm được.
Sự
thành công của Bống một phần chính bởi cách ưu ái của Trịnh Công Sơn khi ông
nói: “Hồng Nhung làm mới lại những ca khúc của tôi. Có người thích có người
không thích. Tuy nhiên tôi thích vì đó là cách biểu hiện mới phù hợp với (...)
thời hiện đại - Một sự lãng mạn mới. Nó giúp mình có được một chỗ ngồi trong hiện
tại chứ không phải là kẻ nhắc tuồng từ quá khứ”. Hồng Nhung chọn cách hát dương
tính trong khi nhạc Trịnh đầy tính âm, đi vào trong chứ không ra ngoài. Cái
đáng kể ở đây là cả hai đã tìm cách hòa nhập vào nhau, nói như cách nói của Tiến
sĩ Nguyễn Thị Minh Thái - Hồng Nhung chín sớm và Trịnh Công Sơn xanh muộn lại.
Nhung vẫn hát dương tính nhưng biết cách đi vào đáy cảm xúc của ca từ rồi mới
ra ngoài, hát đầy khắc khoải. Đó có lẽ là sự kết tinh của mối quan hệ mà Trịnh
tự nhận xét là “thân quá không biết nên gọi là gì”.
Suốt
62 năm trong “cõi tạm”, cuộc đời Trịnh Công Sơn bao phủ bởi rất nhiều chuyện
tình huyền hoặc, ban đầu là Diễm, là Quỳnh Hương, là Nguyệt, Bích Khê, về sau
có Hoàng Lan, Michiko, có V.A, Dao Ánh, Hồng Nhung... nhưng định mệnh vẫn cứ bắt
ông phải đứng trước cái ngưỡng của tình yêu. Cũng có lần Trịnh hân hoan thông
báo với mọi người về đám cưới, nhưng rồi ông lại ngậm ngùi bảo thôi. Đó là sự tử
tế của người đàn ông không muốn người đàn bà nào vì mình mà khổ. Người đàn bà
nào yêu Trịnh cũng rất hạnh phúc bởi những giây phút thăng hoa, nhưng về khía cạnh
trần tục thì bất hạnh. Ông là một tâm hồn mong manh, dễ vỡ, yêu đàn bà bằng một
tình yêu mang hơi thở Phật giáo chứ không mang lại cho họ một mái ấm, một đứa
con. Các giai nhân từng đi qua đời ông, người ngắn người dài nhưng không ai oán
trách bởi đó đều là thứ tình yêu thần tượng chuyển thành tình yêu trai gái.
Khánh
Ly không có một cuộc tình với Trịnh Công Sơn, nhưng định mệnh như đã gắn liền
tên cô với tên ông. Cô http://www.vnexpress.net/ -
yêu thương Trịnh như một người bạn, một người anh, một người thầy, và cả một
người tình. Khánh Ly thường nói: “Tuy không một ca khúc nào của Trịnh Công Sơn
viết riêng cho tôi, nhưng tôi vẫn có cảm tưởng hầu hết ca khúc của Trịnh Công
Sơn đều được viết cho Khánh Ly”. Trong số những bức ảnh của Trịnh Công Sơn, người
ta nhắc nhiều đến bức hình ba người, Khánh Ly ngồi trên lòng Trịnh Công Sơn, đứng
cạnh đó là chồng cô. Có lẽ, người đàn ông đó hiểu mình có nhiệm vụ bảo tồn thứ
tình đã thành vĩnh cửu trong tâm hồn vợ. Điều này vượt qua mọi thói ghen tuông
tầm thường. Đó cũng là một nét tinh hoa văn hóa.
Sau
gần một thập kỷ rời bỏ “cõi tạm”, ký ức về Trịnh vẫn sống mãi trong tâm tưởng
gia đình, bè bạn, công chúng yêu mến âm nhạc. Đêm nhạc với những bài hát về
thân phận, về “cõi tạm” của ông:Một cõi đi về, Ở trọ, Nắng thủy tinh, Nhớ mùa
thu Hà nội, Quỳnh Hương… khắc hoạ lại chân dung Trịnh Công Sơn sẽ diễn ra tại
Nhà hát Lớn, Hà Nội, tối 28/11. Tiếc rằng cả ba ca sĩ hát thành công nhất nhạc
Trịnh đều vắng mặt. Sinh thời, Trinh Công Sơn từng viết: “Khánh Ly, một người bạn
của định mệnh vĩnh viễn thương yêu nhau. Khánh Ly hát cho một thời vừa lãng mạn
vừa đau thương trong chiến tranh. Hay nhất. Vĩnh Trinh, một người em ruột phải
bù đắp vì không kịp thấy bố khi vừa ra đời, một người thích hát và hát hay những
bài hát của anh mình. Lưỡng lự giữa đời ca hát và đời thường. Tuy nhiên cái
nghiệp ca hát lại trói buộc ở chặng đời mà mọi ràng buộc khác không còn ý nghĩa
nữa. Thế cũng là một điều may mắn cho đời, và cho tôi. Hồng Nhung, một người
quá gần gũi không biết phải gọi là ai? Khánh Vĩnh Hồng hay Ly Trinh Nhung là điều
phải có, gần như tất yếu, trong cuộc đời sáng tác của một người”. Khánh Ly ở hải
ngoại, trong khi Hồng Nhung và Trịnh Vĩnh Trinh đều cho biết vì bận việc mà
không thể tham gia đêm nhạc. Thay vào đó là sự góp mặt của những ca sĩ: NSƯT Đức
Long, Mỹ Linh, nhóm Con Gái, Phương Anh và Ái Vân.
Ngọc Trần




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét