Ai đó từng hỏi
tôi có phải Trịnh Công Sơn là một thiền sư không mà sao cứ thấy tôi nhắc anh
trong các bài viết về Thiền, về Phật pháp?
Với tôi, Trịnh Công Sơn không chỉ là một "thiền sư" mà
anh còn là một vị "Bồ tát". Dĩ nhiên Bồ tát trong cái nhìn của tôi
thôi, bởi vì, anh đã mang đến cho tôi - và có thể cho nhiều người khác nữa -
bao niềm phúc lạc, bình an, cũng như biết bao nỗi xót xa, khắc khoải... tùy
theo lứa tuổi của mình như một thứ "vô lượng nghĩa" kinh...
Mãi đến vài năm sau khi anh mất, tôi mới viết được một bài thơ nhỏ
về anh: "Kẻ rong chơi". Phải, theo tôi, anh là một kẻ rong chơi. Một
vị Bồ tát hẳn nhiên là phải rong chơi trong cõi Ta bà thôi, với cái tâm không
phân biệt, không chấp trước. Rong chơi thôi đã là quá đủ. Và không dễ. Bởi khi
ta mất đi sự rong chơi, tức khắc ta rơi vào những "điên đảo mộng
tưởng"...
Khi có cái tâm Bồ tát, người ta "thị hiện" ở cõi người
như một cuộc "du ư ta bà thế giới", để chia sẻ những niềm vui và cả
những nỗi đau để rồi một hôm "ta lắng nghe ta" thì chợt nhận ra một
nỗi niềm "từ bi bất ngờ" ập đến, từ đó biết ra "một cõi đi
về" thênh thang!
Khi viết "Gió heo may đã về" tôi nhìn Trịnh Công Sơn
khác với khi tôi viết "Nghĩ từ trái tim". Ở "Gió heo may đã
về", Trịnh Công Sơn là của "cát bụi mệt nhoài", còn ở "Nghĩ
từ trái tim", Trịnh Công Sơn là của "ta là ai mà còn trần gian
thế"? Một câu hỏi như vậy mỗi chúng ta chẳng đã từng khắc khoải tự hỏi với
chính mình đó sao?
Câu trả lời có đó rồi: "Trên hai vai ta đôi vầng nhật nguyệt/
rọi suốt trăm năm một cõi đi về". Đi cũng là về. Về cũng là đi. Nó không
từ đâu đến, cũng chẳng về đâu (Vô sở tùng lai diệc vô sở khứ). Chính là cái mà
Bùi Giáng vẫn thường hay nói "Hà dĩ cố? Chơi thôi mà!". Đôi vầng nhật
nguyệt ấy là "minh". Một thứ ánh sáng vẫn soi suốt dặm trường. Ta là
ai mà còn trần gian thế? Ta là ai mà yêu quá đời này? Sao không qua bờ bên kia
(đáo bỉ ngạn) đi, sao không "thị hiện"... niết bàn đi, mà cứ phải
loanh quanh cho đời mỏi mệt?
Tôi quen Trịnh Công Sơn từ cái đêm anh ôm đàn hát một mình dưới
mái hiên tôn một tối ở sân Trường đại học Văn khoa Sài Gòn thuở đó. Một người
già trong công viên/ một người điên trong thành phố/ một người nằm không hơi
thở/ một người ngồi nghe bom nổ... Anh nói tiếng nói của chúng tôi. Tôi nghe
mình buốt lạnh: Vết lăn vết lăn trầm... Bài ca dao trên cồn đá; ôi quê nhà một
thời... Từng hạt cơm khô, em bé lõa lồ, khóc tuổi thơ đi... Lứa chúng tôi, nói
như bạn tôi, Lữ Kiều không chọn lịch sử mà lịch sử chọn mình.
Anh biết tôi với tên Đỗ Nghê, những bài thơ gần gũi trên Bách
Khoa, Tình Thương... Anh thường gởi tôi những em bé với đôi dòng nguệch ngoạc:
Gửi Đỗ Nghê... chăm sóc giùm...
Mỗi lần tôi ghé nhà thăm anh thường kêu to: "Lấy cho cậu Ngọc
một ly nước lọc"! Anh biết tôi không rượu, không thuốc lá. Và không ép.
Những khi đông vui, ly này ly khác, thuốc lá chuyền tay, anh vẫn gọi người nhà:
Lấy cho cậu Ngọc một ly nước lọc!
Năm 1997, nghe Trịnh Công Sơn bệnh nặng, đang nằm ở khoa Săn sóc
đặc biệt bệnh viện Chợ Rẫy. Tôi đến thăm. Cả nhà đang bứt rứt lo lắng đi qua đi
lại trước cửa phòng, vì không ai được vào.
Tôi trong nghề nên được các đồng nghiệp cho vào thăm sau khi đã khoác
thêm blouse trắng, đổi giày... đâu đó chỉnh tề. Ôi Trịnh Công Sơn đó ư? Một cái
xác ve xẹp lép, nhẹ tênh trên tấm drap trắng với nồng nặc mùi nhà thương và bao
bệnh nhân hấp hối xung quanh. Có cái gì đó đã bay lên làm nên một Trịnh Công
Sơn từ trong tứ đại ngũ uẩn này đó vậy? Có cái gì đó "mặc khải"
chăng? Có cái gì đó "thị hiện" chăng?
Tôi lay nhẹ. Anh mở mắt. Nhìn chầm chậm rồi lóe sáng "Toi mới
về đó hả?". Thì ra anh vẫn tỉnh, vẫn nhận ra tôi, còn biết tôi vừa mới về
sau chuyến tu nghiệp ngắn ở Paris. Tôi mừng quá. Một cô y tá đến chích thuốc.
Tôi hỏi cô có biết ai đây không? Cô lắc đầu. Trịnh Công Sơn đó. Cô hơi ngớ ra.
Tôi nói thêm: nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đó. Cô có vẻ kinh ngạc. Hình như cô kêu
lên, không ra tiếng: Trịnh Công Sơn đây sao? Trịnh Công Sơn đây sao?
Tôi thăm khám qua và bảo không sao đâu. Gan thôi. Gan anh thòng
xuống đến 7cm dưới bờ sườn phải. Thực ra bệnh anh nặng hơn nhiều với nào tiểu
đường, nào khớp, nào phổi, nào thận... (Trước đó tôi đã được tham khảo bệnh
án). Mấy ngày sau, anh được chuyển lên phòng riêng ở tầng thứ 11. Lần này tôi
đến đã thấy anh thảnh mảnh.
Khi anh được về nhà, thỉnh thoảng tôi lại ghé thăm. Lấy cho cậu
Ngọc ly nước lọc nè! Anh lại kêu. Anh khoe mấy bức tranh mới, nêu những ý tưởng
mới... "Moi quyết định bỏ rượu và bỏ thuốc lá rồi. Mỗi sáng đi bộ được một
quãng...". Anh nói. Tôi cười cười. Lần sau đến, anh nói: Moi quyết định bỏ
thuốc lá thôi. Thuốc lá mỗi người một gu, nhưng rượu thì mọi người đều có thể
uống chung với nhau được. Bạn đến đông vui không thể không uống chút rượu. Anh
giải thích. Tôi vẫn mỉm cười. Anh có lý. "Cuộc đời đó có bao lâu mà hững
hờ"? Vấn đề là chất lượng cuộc sống chứ!
Rồi đùng cái tôi bị tai biến mạch máu não phải mổ cấp cứu. Những
người bạn đến thăm lần này lại có Trịnh Công Sơn. Anh đi cùng Lữ Quýnh. Trịnh
Công Sơn ôm theo một bó hồng vàng. Lúc nào anh cũng tươm tất như thế. Tôi khoe
anh mấy bức vẽ trên giường bệnh của mình. Cái đầu trọc lóc bình vôi sau khi mổ.
Anh có vẻ khoái lắm. Đó, thấy chưa? Toi không rượu không thuốc lá rồi cũng...
vậy thôi!
Rồi một hôm, Lữ Kiều phone báo tôi Trịnh Công Sơn đi rồi.
Đi vào ngày 1.4, ngày của Cá.
Đi, cũng có nghĩa là về vậy.
* Bài viết của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc trên Doanh nhân Sài Gòn Cuối
tuần.
Từ cuối những năm 80, em đã "mê
như điếu đổ" và rất - rất thần tượng BS Đỗ Hồng Ngọc, tác
giả của bài viết này, chị Vân Anh ạ.
Bắt đầu từ quyển sách có giá trị, cần thiết - được viết bởi môt trí tuệ Y học uyên bác - dưới ngòi bút của một
bậc Thầy về Văn chương: vừa tình cảm, dễ hiểu, dí dỏm - vừa có sức hút duyên
dáng không thể cưỡng được - có trong cuốn: "Viết Cho Những Bà Mẹ Sinh
Con Đầu Lòng".
Sau đó vài năm, em còn
"Yêu" Ông thêm nhiều hơn - khi đọc được Tin Dữ trên
báo: Cô con gái đầu lòng của Ông - đã ra đi vĩnh viễn - trong
một tai nạn giao thông - khi đang tham gia - công tác Xã hội và Từ thiện
(Lúc ấy, cô đang là Sinh viên Y khoa rất thông minh và hồn hậu, một
tương lai rực rỡ hơn bao giờ hết đang mở ra trước cô).
Ông đã bộc bạch nỗi đau của
Người Cha khi mất đi đứa con gái yêu quý của mình. Đọc bài viết
của Ông, không ai cầm được nước mắt và vô vàn khâm phục sức
chịu đựng của Ông.
Ông là một Bác sỹ , một nhà Khoa học,
một nhà Xã hội học, Triết học, Thiền học, Phật học, nhà Văn, nhà Thơ ... -
gần gũi, trữ tình, sâu sắc - ngôn ngữ, văn phong không cao siêu mà vẫn lồng
lộng biển cả của Tri thức .
Bài viết "Đi Cũng Là
Về" đã chuyển giao nhẹ nhàng, khéo léo "NGỘ"
của Ông đến độc giả, mang lại vô vàn những lợi ích trong
cuộc đời thực tại của chúng ta .
Em kính trọng và rất
"Yêu" Ông!
Bài này mà đặt vào Topic: "Biết Đâu Là Khởi Điểm Cuộc Rong Chơi" cũng hợp lắm
chị ạ!.



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét