Rộn ràng ngày hội. Ánh sáng thiên diệu trải khắp
mọi nơi. Thiện nam tín nữ dập dìu du xuân. Từng đôi nam thanh nữ tú hòa vào
cảnh trời xuân. Từng gương mặt sáng, từng tiếng chào, từng nụ cười tươi. Lòng
người hớn hở. Tất cả trải lòng chào đón cảnh sắc thiên nhiên. Và tôi cũng hòa
vào trong không gian - thời gian của lễ hội.
Lòng tôi có tiếng reo vui.
Tôi như thấy mọi người ai cũng làm ra vẻ quan trọng, làm như chỉ có mình mới
làm cho lễ hội thêm phần rộn rịp. Chung quanh tôi đủ âm thanh. Nào là âm của
đôi trai gái rủ rỉ nói tiếng yêu; nào là âm của những người bán hàng đang chèo
kéo khách; nào là tiếng nhạc điện thoại, tiếng gọi điện thoại lấn át cả tiếng
mõ, tiếng chuông, tiếng khánh; nào là tiếng kêu cứu của ai đó đang bị trộm
cướp... Tôi tiếp nhận những âm thanh đó như thể rằng mình đang bị tra tấn. Bỗng
bên tai tôi có tiếng gọi ngọt ngào. Tôi quay lại nhìn. Ồ thì ra là nàng...
Nàng là bạn học cũ của tôi từ
thời trung học. Một thời nàng là đối tượng để các cậu học trò như tôi thành thi
sĩ. Lại hiện về trong tôi những lời lẽ ngây ngô, những cử chỉ vụng dại của thời
traỉ trẻ... Tôi như đang thẫn thờ ngồi trên bàn học nhìn nàng. Mái tóc nè! Cổ
nè! Cả tà áo dài trắng của nàng nữa! Và lời hát của những bản tình ca thời tiền
chiến. Ôi, quả là dịu ngọt!
Mới như hôm qua! Nàng và tôi
xa nhau không biết là cái cớ gì? Mới thôi, mới như tôi vừa ngủ dậy mở mắt nhìn
mặt trời lên, mở mắt nhìn trăng hiển hiện; mới như tôi vừa nghe xong một giai
điệu giao hưởng, vừa nghe tiếng kinh cầu. Sao thời gian nhanh thế? Quá nhanh
như những dự tính của con người chẳng thể làm xong khi tóc bắt đầu điểm bạc.
Nàng nhìn tôi cười, tôi cũng
nhìn nàng và cười. Chúng tôi không biết nói gì. Nói lại chuyện xưa ư? Cả hai
đều biết cả rồi mà! Nói chuyện nay ư? Cả hai đều có chuyện riêng của đời mình,
nhưng không gian này, thời gian này làm sao chúng tôi nói cho hết được.
Một sự ngẫu nhiên và định
mệnh nào đó cho chúng tôi gặp nhau? Cuối cùng, tôi chỉ khẽ hỏi: "Bây giờ,
bạn thế nào?". Nàng cười: "Còn anh?"...Và rồi cả hai chúng tôi
như trẻ nhỏ cười vô tư giữa ngày hội: "Chúng ta còn độc thân!"
Chúng tôi vào lễ Phật. Tôi
quỳ chắp tay nguyện cầu cho quốc thái dân an. Tôi khấn cho tôi có vợ. Nàng cũng
đang quỳ bên tôi. Tôi không biết nàng thầm khấn những gì. Tất cả mùi hương âm
sắc ở đây đều toát lên sự trầm mặc, uy nghiêm... Tôi vẫn cứ quỳ và chắp tay
trước ngực. Mắt tôi nhắm... Tôi mường tượng Đức Phật trên đài sen. Người trầm
mặc, tĩnh lự trước lời khẩn cầu của tôi.
Ðức Phật trên đài sen như
đang biến hóa trong tâm tưởng tôi. Lúc là tôi. Lúc là nàng. Lúc là này. Lúc là
nọ... Và cuối cùng tôi như thấy chính tôi... Tôi mở mắt.
Ðức Phật trên đài sen
vẫn tĩnh lự. Nàng không còn bên tôi. Chỉ còn tôi!
Phan Trang Hy



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét