Đóa hoa vô thường
Để tưởng niệm một ngọn đuốc
lớn đã soi sáng âm nhạc cũng như đã góp phần lật trang sử giống Lạc Hồng.
Cách đây ít năm, tôi cùng
nhà tôi đến thăm Sơn trong một buổi chiều nhạt nắng ở miền Nam. Trong suốt buổi
viếng thăm, Sơn nói nhiều, điếu thuốc không hở trên tay, miệng vừa nhắp đều cốc
rượu mạnh đã được pha loãng với nước. Nhưng Sơn không say chút nào. Cũng như
khi sáng tác, Sơn không hề có ý trau chuốt nhiều. Ý tưởng và ngôn từ Sơn hôm ấy
cứ tuôn ra như nước chảy, như thể đang sáng tác nhạc vậy. Chúng tôi im lặng ngồi
nghe Sơn nói. Cũng như phong cách hàng ngày, ít nữa là vào những năm cuối đời,
cử chỉ lời nói Sơn khoan thai, vừa để tiếp bạn từ xa, vừa chia sẻ chút tâm sự.
Vì không sắp đặt trước nên câu chuyện hôm đó rất đáng ghi lại vì nó đã cho hậu
thế một trong những cái nhìn cuối cùng hồn nhiên, không uốn nắn hay thêu dệt về
nhạc sĩ. May thay hôm ấy chúng tôi có đem theo một máy vidéo cầm tay. Chúng tôi
đã được chứng kiến một Sơn rất " Thiền ". Một Sơn chín muồi hơn thời
" Diễm Xưa ". Nhờ thế, một cuộc thăm viếng thường đã trở thành một cuộc
viếng thăm định mệnh vì đây là lần chót tôi gặp Sơn và cũng vì Sơn đã gởi gắm
cho thế gian một đôi điều. Beethoven, hồi ở Heiligenstadt, 1802, viết thơ cho
cháu Karl và em Johann không có ý viết chúc thư cho đời, nhưng hậu thế vẫn xem
đó như lời di chúc nồng nàn nhất (chúc thư Heiligen-stadt). Mãi đến một phần tư
thế kỷ sau ngày viết tâm thư đó, Beethoven mới thành người thiên cổ. Không cố ý
tự vẽ mình, mà nhờ bức thư đó, hậu thế có dịp thấy rõ hơn Beethoven con người
và Beethoven nghệ sĩ. Qua câu chuyện thân hữu hôm đó với chúng tôi, Sơn đã tô đậm
thêm nét chân dung mình, phản ảnh một số nhân sinh quan, thẩm mỹ quan, tình
yêu, tôn giáo, âm nhạc, cũng như thế giới và vai trò của thi sĩ, nghệ sĩ, v.v.
Để nhớ Sơn, ta có thể nêu ra
hai câu hỏi : thứ nhất, Sơn gần đây giống và khác với Sơn xưa ở những điểm nào
? và thứ nhì, họ Trịnh và Beethoven có những điểm giống và khác nhau ra sao ấy
? Vì sao nhắc đến nhà đại nhạc sĩ Đức ? đối chiếu ở đây không nhằm so sánh hơn
thua, hay dở, nhưng chỉ có một mục đích là cho ta một nhận định rõ ràng hơn về
người nhạc sĩ lỗi lạc yêu dấu của chúng ta. Cả hai đều là những " ngôi sao
xuống từ trên trời ", một người xuống miền Tây, người kia xuống miền Đông,
cách nhau hơn một thế kỷ rưỡi, nhưng có điều đặc biệt là họ một số điểm chung lớn.
Mẫu số chung là hoài bão và tâm hồn lớn của họ, là đời sống tình cảm của họ, một
số cảm nghĩ về đời sống và nghệ thuật, và nhất là cảm tình sâu xa của đồng bào
đối với họ và vị thế tột đỉnh của mỗi người trong nền âm nhạc tại quê hương họ.
Một điều nổi bật khác nữa là thời đại của hai nhạc sĩ là thời đại của giông ba
bão táp, của cảnh thịt nát xương tan : một bên là chiến tranh giành giật phân chia
đất đai (cho đến khi đại đế Napoléon bại trận năm 1814), bên kia là cuộc chiến
giành độc lập thống nhất lãnh thổ. Nếu người thường ghi nhận niềm đau khổ một,
mức nhạy cảm của nghệ sĩ cho họ ghi nhận mười. Cho đến nay tôi vẫn không chắc
vì tất cả những lý do trên, hay có lý do nào khác, mà một khi nghĩ đến Trịnh
Công Sơn, hình ảnh kinh cụ của con người nghệ sĩ đức có nhiều tâm huyết muốn
quyết liệt chống trả định mệnh lại hiện ra trong trí tôi hầu như một ám ảnh.
Nắng buồn hơn mưa...
Trong câu chuyện, có lúc Sơn
chỉ tay về phía cửa sổ, nói rằng nắng ở Canada, chỗ Sơn ở thăm gia đình một thời
gian ngắn, vui hơn nắng ở Việt Nam. Sơn nói nắng ở Âu Mỹ trắng mà vui hơn nắng ở
đất Việt. Theo Sơn, nắng ở xứ ta vàng và buồn hơn mưa. Sơn nói ai cũng nói mưa
buồn, nhưng Sơn không thấy vậy. Sơn nói "Nắng cũng có cuộc đời của riêng
của nó". Nghĩa là nắng sống ngày ba buổi, sáng, trưa, chiều, trong khi đó
mưa không vậy. Mưa chỉ rào xuống một cái rồi hết. Phải chăng đây là nhìn của
thi sĩ ở trong Sơn?
Sơn nói người nghệ sĩ có một
thế giới, một đời sống riêng của mình. Sơn phụ thêm chữ Pháp le monde à soi,
pour soi. Sơn giải thích rằng nếu không có đời sống riêng nầy thì nghệ sĩ không
còn là nghệ sĩ hay nữa. Mà đời sống riêng tư đó là cái gì ? Không đợi chúng tôi
hỏi, Sơn tự trả lời một mình : đời sống đó là một cái gì huyền ảo, đầy "Mộng
tưỏng", nghĩa là nó vừa hư vừa thực. Nó gần giống thế giới bên ngoài nhưng
"không hoàn toàn giống". Sơn dùng chữ invraisemblable để nói rộng
thêm về thế giới riêng nầy. Theo lời Sơn, đời sống riêng của nghệ sĩ cũng có
cây cỏ có bông hoa, có chim chóc, có dáng dấp của con người đi qua, nhưng tất cả
cái đó không hoàn toàn giống thế giới bên ngoài. Thế giới người thường là thế
giới cụ thể, nhưng thế giới nghệ sĩ thì "mông lung... trừu tượng".
Sơn nói thế giới nghệ sĩ là thế giới ngoài đời "nhân lên mười lần".
Vì sao? Sơn giải thích: sở dĩ như vậy là vì thế giới nghệ sĩ đầy "ước mơ...
hy vọng". Sơn nhắc đi nhắc lại hai chữ "ước mơ". Sơn nói nhờ
có thế giới riêng nầy mà bài hát được tồn tại. Không có thế giới riêng nầy, vẫn
theo Sơn, sẽ không có nhạc hay, sẽ nghèo nàn. Theo lời Sơn, lý do có nhạc không
hay là vì tác giả không có cái thế giới riêng đó.
Vai trò nghệ sĩ
Nhân lúc câu chuyện đi đến
chỗ bàn về nghệ sĩ, tôi có góp ý rằng nghệ sĩ tài ba chẳng qua là các thầy phù
thuỷ (hiểu theo nghĩa tốt). Tôi nói các ông nhạc sĩ, họa sĩ lớn đã nhạy cảm đủ
để nghe được trong khi kẻ khác không nghe được, thấy được trong khi kẻ khác
không thấy được, cảm được trong kẻ khác không cảm được. Đó là của trời cho, là
dấu hiệu thiên tài. Từ những cảm nhận nhạy bén nầy, các nghệ sĩ lớn biết cách
tiêu hoá, nhào nặn, dùng phép thần thông, tạo cho đồng loại một thế giới mới, mở
cửa cho đồng loại đi vào những chân trời huyền ảo nhớ nhung. Thiếu phép thần
thông của thầy phù thuỷ thì đất sét trong tay thế gian vẫn là cục đất sét vô
duyên. Người phàm có tai cũng như điếc, có mắt cũng như đui, có miệng cũng như
câm. Vậy nghệ sĩ lớn trước hết là tai mắt của thế gian. Nhưng nghệ sĩ vừa là người
ghi nhận, vừa là kẻ phát ngôn của đồng loại. Nghệ sĩ nói thay tiếng nói của đồng
loại bất lực trong việc bày tỏ tâm trạng mình qua các tình huống đau khổ, hạnh
phúc, nhớ nhung, khát vọng. Nhờ thế, qua tác phẩm văn nghệ, người đời tìm lại được
bản thân của chính mình đã bị đánh mất. Thật một sự khám phá vô giá! Cho nên đời
vắng bóng nghệ sĩ là đời què quặt, nghèo nàn, mất mát không biết bao nhiêu mà kể! Thấy tôi nói nghệ sĩ là thầy phù thuỷ, Sơn tỏ vẻ tán đồng. Song khi nghe tôi
dùng chữ "Phù thủy", Sơn thoạt tiên dặm thêm chữ Pháp un magicien để
dịch chữ phù thuỷ của tôi. Song khi cảm thấy tôi thắc mắc về chữ magicien (nhà ảo
thuật) dùng để chỉ thầy phù thuỷ, thì Sơn đã nhanh nhẹn đổi ra chữ un sorcier.
Tôi gật đầu để tán thành Sơn về sự sửa đổi ấy, vì thật ra sorcier là từ tôi
nghĩ đến ngay từ đầu, nhưng vì thấy chữ phù thuỷ trong tiếng Việt quá hay nên
tôi thấy không cần dùng ngoại ngữ làm gì.
Thi sĩ không phải là nhà
tiên tri
Sơn nói sách báo thường cho
thi sĩ là nhà tiên tri, nhưng thật sự không phải như vậy. Lý do? Sơn giải
thích rằng thi sĩ nhìn lá nhưng thấy đó không còn là lá nữa, nhìn cây, nhưng thấy
đó không còn là cây nữa. Thi si thấy trước được những gì sẽ xảy ra cho những
cây và lá ấy. Sơn khai triển thêm. Những câu chuyện ở đời nầy có những giai đoạn
bắt buộc, nghĩa là lúc đến, phải đến, lúc đi phải đi. Thi sĩ cảm thấy được chu
trình đó và đi trước người khác một " tí xíu " mà thôi, do đó, người
ta cho thi sĩ là tiên tri, chứ thật ra thi sĩ không phải là nhà tiên tri. Thi
sĩ chỉ khác không thi sĩ ở chỗ có thể cảm thông với cây cỏ, vạn vật mà người ta
tưởng là vô tri, nhưng theo Sơn, thật sự không phải là vô tri. Sơn lấy ví dụ là
nếu ta rời bỏ khu vườn của ta để đi một thời gian, khi trở về thì thoạt đầu ta
thấy nó hoang vu, nhưng sự hoang vu buồn bã đó sẽ biến mất sau khi ta ngồi chơi
với nó trong môt thời gian, ta sẽ đem lại "hơi ấm" cho nó và nó
cũng phản lại, và như thế hai bên, người và vườn sẽ có "một sự giao hoà
nào đó".
Ngày xưa sỏi đá cũng cần có
nhau
Sơn nói với chúng tôi rằng mọi
vật, ngọn lá hay bông hoa cũng có đời sống riêng của chúng. Có nhiều người cho
đây là một hình thức thi vị hoá âm nhạc. Thế nhưng công việc thi vị hoá lắm khi
lại là công việc gắng gượng, giả tạo. Với Trịnh Công Sơn, không cần cố sức thi
vị hoá. Vì trong lời nói tự nhiên của Sơn đã có sẵn chất thơ rồi. Sơn nói
" ...anh nhìn ngọn lá, có tình yêu trong ngọn lá, anh nhìn bông hoa, có
tình yêu trong bông hoa... tất cả mọi cái đều có đời sống riêng ". Rồi Sơn
giải thích cho chúng tôi tại sao Sơn hát ... ngày xưa sỏi đá cũng cần có nhau.
Vì theo lời Sơn, sỏi đá có linh hồn riêng của nó, có đời sống riêng của nó. Sơn
nhấn mạnh rằng sỏi đá cũng biết nhớ nhung, cũng biết nghe, biết nói. Chỉ vì
mình không biết nghe mà thôi . Nhưng Sơn nói có người nghe được sỏi đá, có người
không nghe được. Sơn nói sỏi đá có linh hồn và nó cũng biết buồn, biết nhớ
nhung, và khi viên đá buồn, nó làm cho mình buồn. Sơn tin thật như vậy. Sơn nói
nếu để sỏi đá rời nhau, xa nhau, thì chúng buồn, mà nếu để lại gần nhau thì
chúng vui. Sơn nói một vật mình tưởng là vô tri, nhưng thực sự là nó không vô
tri, vì nó có một đời sống, một " giá trị tự tại ". Sơn nói theo nhà
Phật, trong cái thế giới ta bà nầy, mọi đồ vật và sinh vật như loài vật, thiên
nhiên, sỏi đá... thật sự đều là một. Chúng có những sự liên hệ, giao hoà với
nhau. Chúng cần lẫn nhau và nhờ vậy đời sống được thoải mái, dễ dàng hơn.
Ông chủ hiền, con chó cũng
hiền
Sơn đi xa hơn. Sơn nói không
những thiên nhiên, vạn vật, ảnh hưởng đến người, mà người cũng ảnh hưởng đến vạn
vật và thiên nhiên. Ngoài câu chuyện khu vườn biết buồn khi chủ đi vắng, Sơn
còn tâm sự thêm là Sơn đem về nhà một con chó Tây vốn rất giữ. Trước khi về nhà
Sơn, chó đó nhe răng gầm gừ với khách. Nhưng khi về ở với Sơn thì nó trở nên hiền
khô, không còn gầm gừ nhe răng với ai nữa.
Hạnh bố thí
Sơn tiếp tục ý tưởng về sự
liên đới chặt chẽ giữa người với người, giữa người với muôn loài, với vạn vật.
Sơn nói nếu tôi (thực ra, Sơn dùng chữ moi và toi) kẹt quá, và tôi xin bạn một
trăm nghìn (đồng) để tôi giải quyết vấn đề của tôi và bạn cho tôi số tiền đó, tức
là bạn đã bố thí. Nhưng Sơn nói rằng bố thí bằng của cải vật chất, tiền bạc, là
hạnh bố thí thấp nhất. Sơn nói theo nhà Phật, hạnh bố thí rất rộng. Có những hạnh
bố thí cao hơn như khi bạn đang buồn, bạn đến với tôi, và tôi đã giúp bạn giải
quyết nổi buồn đó. Sơn nói nhà Phật cho hạnh bố thí cao nhất là giúp đỡ người
khác đang bị kẹt giải quyết vấn đề tâm linh hay tinh thần của họ.
Câu chuyện qua suối
Rõ ràng Sơn hôm ấy là cái Sơn
muốn buông bỏ hơn vướng mắc. Sơn cho sự thảnh thơi tâm hồn là cần cho đời sống
đáng sống. Nếu có lúc Sơn đã từng đam mê và ôm ấp thì hôm nay Sơn cho sự thanh
thản, an lạc, hạnh phúc, tất cả đều nhất lý, là một. Sơn kể cho chúng tôi nghe
một câu chuyện Thiền. Đây là một trong những bài khai tâm của Thiền môn, cho
nên dù cho nhiều người biết chăng nữa, cũng xin ghi lại ở đây cho đầy đủ buổi
nói chuyện hôm đó. Giọng Sơn bình dị nhưng vẫn duyên dáng, như được phát ra từ
một nguồn cảm hứng mộc mạc, tự nhiên. Chuyện rằng, có hai thầy tu đi từ chùa trên
núi xuống làng để mua đồ ăn, trên đường đi, phải qua một con suối lúc đó nước cạn.
Trên đường về, đến cạnh bờ suối, hai tu sĩ đó gặp một cô gái trẻ đẹp trạc độ mười
sáu, cũng đang tìm cách qua suối, nhưng lúc đó nước đã lên cao. Trong khi đang
bối rối chưa biết tính sao thì một trong hai tu sĩ giúp cõng cô ta qua suối .
Khi đã bỏ cô ta bên bờ suối bên kia, hai vị sư tiếp tục lên đường. Đi được một
cây số, vị sư đã cõng cô gái hỏi vị sư kia rằng... sao từ lúc rời suối đến nay
đã được một cây số rồi mà mặt bạn vẫn có vẽ ưu tư như vậy ? Vị kia trả lời :
chúng ta là người tu hành, không được tiếp xúc với nữ giới, mà lúc nãy tại sao
bạn lại cõng một cô gái như thế ? Vị sư cõng nói : giờ đây tôi cõng cô nào
đâu... tôi không nhớ gì cả... vậy trong cây số qua, bạn là người cõng cô ấy chứ
tôi đã hết cõng rồi... như vậy là bạn mệt quá rồi, chứ tôi không còn cõng nữa.
Biển sóng, biển sóng đừng xô
nhau...
Sau câu chuyện qua suối, Sơn
quay người lại để với các nút bấm của bộ máy stereo để đằng sau lưng. Tiếng hát
Cẩm Vân dâng lên và bắt đầu bao phủ lấy căn phòng khách cùng phòng vẽ.
Biển sóng, biển sóng đừng xô
tôi
Đừng xô tôi ngã dưới chân người
Biển sóng, biển sóng đừng xô nhau
Ta xô biển lại, sóng về đâu ?
Sóng bạc đầu, và núi chìm sâu
Ta về đâu đó?
Đừng xô tôi ngã dưới chân người
Biển sóng, biển sóng đừng xô nhau
Ta xô biển lại, sóng về đâu ?
Sóng bạc đầu, và núi chìm sâu
Ta về đâu đó?
Nhạc nghe đến đây, Sơn nói
chêm vào: "Bài này viết là từ [lời] cầu kinh của Phật: Gate, Gate,
Paragate, Parasamgate, Bodhi Svaha" (Một số trong chúng ta, kể cả chúng
tôi, đã lớn lên với câu kệ Yết đế, yết đế, ba la yết đế, ba la tăng yết đế, bồ
đề tát bà ha, song tụng như vẹt, phải đợi đến khi tóc ngả màu mới thấm được ý
nghĩa sâu xa của nó). Sơn dịch ra chữ quốc ngữ đại để là " vượt qua, vượt
qua, tất cả chúng ta đều vượt qua, và đến bờ giác ngộ ". Có phải Sơn là vừa
là thi - nhạc sĩ, vừa là triết gia hay thiền gia ? Hôm đó Sơn cho chúng ta một
tiết lộ. Sơn nói có người lầm cho đây là bài hát về tôn giáo. Theo chính lời Sơn,
mặc dù bài hát nầy lấy cảm hứng từ đạo bụt, "nhưng mà mình viết về tình
yêu!". Trong khi Sơn giải thích về xuất xứ và ý nghĩa bài hát, tiếng
sóng Cẩm Vân vẫn dồn dập cho đến cuối bài.
Về chốn nào, mây phủ chiêm
bao
Cạn suối nguồn, bốn bể nương dâu
Ta tìm em nơi đâu?
Biển sóng, biển sóng đừng xô nhau
Cạn suối nguồn, bốn bể nương dâu
Ta tìm em nơi đâu?
Biển sóng, biển sóng đừng xô nhau
Đến đoạn nầy, Sơn cất tiếng
hát đệm theo tiếng ca Cẩm Vân cho đến hết bài. Vầng tráng Sơn nhăn nheo, mắt Sơn
nhắm lại như đang thả hồn theo tiếng sóng rạt rào. Bấy giờ Trịnh Công Sơn với
biển sóng hoàn toàn là một.
Ta xô biển lại sóng nằm đau.
Biển sóng, biển sóng đừng xô tôi
Đừng xô tôi ngả dưới tim người.
Biển sóng, biển sóng đừng xô tôi
Đừng cho tôi thấy hết tim người.
Biển sóng, biển sóng đừng xô nhau,
Ta xô biển lại sóng về đâu?
Giấc ngũ nào, giường chiếu quạnh hiu
Trăng mờ quê cũ
Người đứng chờ,
Gió động vi vu,
Vạt nắng vàng, nhắc lời thiên thu,
Nhớ ngàn năm trôi qua...
Biển sóng, biển sóng đừng trôi xa
Ba năm chờ đợi sóng gần ta.
Biển sóng, biển sóng đừng âm u
Đừng nuôi trong ấy trái tim thù.
Biển sóng, biển sóng đừng... xô... nhau...
Biển sóng, biển sóng đừng xô tôi
Đừng xô tôi ngả dưới tim người.
Biển sóng, biển sóng đừng xô tôi
Đừng cho tôi thấy hết tim người.
Biển sóng, biển sóng đừng xô nhau,
Ta xô biển lại sóng về đâu?
Giấc ngũ nào, giường chiếu quạnh hiu
Trăng mờ quê cũ
Người đứng chờ,
Gió động vi vu,
Vạt nắng vàng, nhắc lời thiên thu,
Nhớ ngàn năm trôi qua...
Biển sóng, biển sóng đừng trôi xa
Ba năm chờ đợi sóng gần ta.
Biển sóng, biển sóng đừng âm u
Đừng nuôi trong ấy trái tim thù.
Biển sóng, biển sóng đừng... xô... nhau...
Grumbacher nầy rất tốt
Tiếng hát Cẩm Vân vừa mới dứt,
nhà tôi rút trong xách ra một món quà để trao cho Sơn. Chàng nhìn ra ngay đó là
một trong những món đồ thích chí: "Tôi dự định sẽ chia tay với âm nhạc để
viết những tạp bút ngẫu hứng và vẽ" ("Trò Chuyện với nhạc sĩ Trịnh
Công Sơn," www.khanhly.com) (chữ viết hoa do tôi thêm). Phòng Sơn lúc đó
có đầy tranh, một số có lẽ đã vẽ xong, một số hình như còn dang dở. Vì không được
báo trước, nên khi thấy nhà tôi đưa quà biếu ra, Sơn có hơi ngạc nhiên một tí.
Chàng hỏi: "Quà há? ". Nhưng khi thấy quà là một hộp sơn dầu ngoại
quốc ngoài có mang một nhãn hiệu quen thuộc, Sơn thốt lên ngay "
Grumbacher nầy tốt lắm đó ... rất tốt. Cảm ơn nhiều lắm". Nhà tôi hỏi mấy
dạo sau này Sơn có vẽ nhiều không, Sơn trả lời: " Khi nào khoẻ thì làm...
đêm ngồi buồn quá, lấy pinceau mà quẹt lên... thì cái màu nó gợi cái
inspiration, vậy thôi, chứ còn nhạc thì nhiều khi âm thầm hơn... ". Ngoài
ra, nhà tôi nói với Sơn là trong chuyến thăm nầy định đem biếu Sơn hai cuốn
băng vidéo về âm nhạc, nhưng đã bị mất cả hai ở phi cảng. Một trong hai là phim
về đời sống tình cảm của Beethoven (Immortal Beloved). đây là một câu chuyện
tình thuộc loại "Diễm Xưa" của nhạc sĩ Đức, mà vì vậy chúng tôi
nghĩ biết đâu khi xem, Sơn lại không tìm thấy một vài dư âm?
Sơn và cố đô
Trong một bài phỏng vấn khá
gần đây, Sơn thổ lộ: "Huế và đạo Phật ảnh hưởng sâu đậm trên tình cảm thời
thơ ấu của tôi" (khanhly.com). Cho nên dù có trú ở đâu đi nữa, có thể nói
Sơn luôn luôn nhớ nhà, nghĩa là nhớ Huế. Về mặt tình cảm, Sơn với Huế hình như
không bao giời rời nhau được. Sự gắn bó đó vừa do những kỷ niệm sâu sắc của tuổi
trẻ, vừa do hoàn cảnh lịch sử đấu tranh của đất nước, mà Sơn là người thực sự
trong cuộc trong những ngày tháng sôi sục ở miền Trung, vừa do mối cảm tình lạ
lùng với mảnh đất cằn cỗi nhưng linh thiêng của Phú Xuân. Trước thì như thế, nhưng
thử hỏi vào những năm cuối đời mình, Sơn đã nghĩ gì về xứ Huế? Trong buổi nói
chuyện, có lúc Sơn nhắc rằng Huế vẫn buồn, vẫn nhỏ, vẫn "nghèo nàn dễ sợ
" nhưng Sơn nói thêm rằng "tất cả mọi người phải đi qua Huế mới
thành một con người... vì đó là thủ đô cũ". Theo lời Sơn, Huế là nơi sản
xuất nhiều nhân tài lịch sử và văn nghệ. Sơn nói " chỗ đó đã sinh đẻ ra
"tất cả những nhân vật của lịch sử cận đại Việt Nam và họ "đều đi
qua Huế cả ". Trong các nhân vật lịch sử, văn hoá Sơn nhắc đến, có tên nhà
thơ trữ tình cổ điển Xuân Diệu mà Sơn nói là người Bình Định cũng đã từng học ở
Huế.
Trên bình diện kỹ thuật, nhạc
lý, không thể đối chiếu họ Trịnh với Beethoven được, và bài tưởng niệm nầy
không có dụng ý đó. Lại càng không thể và không nên so sánh sự nghiệp của họ
trong nền âm nhạc thế giới. Tuy nhiên nếu nhìn rộng hơn về con người, về suy tư,
thái độ trước cuộc đời, tình yêu, quan điểm nghệ thuật, tác dụng của âm nhạc đối
với người nghe... ta thấy có một khuynh hướng hội tụ cũng như phân kỳ nổi bật
giữa hai thiên tài. Một lần nữa, sự giống nhau không phải chuyện hoàn toàn ngẫu
nhiên vì có một số mẫu số chung lớn về đời sống tình cảm, về sự vật lộn với bệnh
tật vào khoảng đời xế chiều, về thời đại nhiễu nhương, cũng như chí lớn của hai
nhạc sĩ (mặc dù có sự phát biểu khiêm tốn của Trịnh Công Sơn về vai trò của
mình: Tôi chỉ là một tên hát rong... và Tôi không bao giờ có tham vọng trở
thành một người viết ca khúc nổi tiếng...). Họ Trịnh và Beethoven đều là những
tâm hồn đã vươn lên từ hố tuyệt vọng. Phải chăng những tâm hồn lớn thường hay gặp
nhau?
Trước nhất, về mặt âm hưởng,
ta thấy chiều sâu của hai người đều thăm thẳm. Các bản tứ tấu đàn dây cuối cùng
của Beethoven làm người nghe lên ruột, nạo sâu vào tâm can. Mặc dù không thể so
sánh hai thể nhạc, tuy nhiên nếu mẫu số chung giữa các loại nhạc là ngôn ngữ,
thì nếu nhạc của Beethoven là nhạc thuần tuý, nhạc Sơn là nhạc thơ, mà thơ là
ngôn từ của chân thiện mỹ (Beethoven cũng có sáng tác một số nhạc bản đơn ca lớn,
kể cả các bài bất hủ về tình yêu trong tác phẩm An Die Fern Geliebte). Vì có
tính chất thơ nên nhạc Sơn phần nhiều nhẹ nhàng hơn, thanh thoát hơn nhưng vẫn
vô cùng mặn mà, tha thiết. Nhạc lớn của Beethoven (dương cầm, tứ tấu, giao hưởng
v.v.) có thể xuyên thủng tim người, gan người như chơi, nhưng chắc gì đã thấm
qua sỏi đá, vạn vật như Sơn vẫn tin tưởng? Vả lại, Sơn đâu chỉ viết nhạc cho
người? Sơn muốn nói chuyện với tất cả muôn loài. Nhạc Sơn đi vào tâm khảm con
người, tâm khảm của vạn vật. Sơn muốn thế. Âm thanh Sơn, ngôn ngữ Sơn đi xuyên
qua tim đồng loại nơi nơi, thấm vào sỏi đá, lan vào cây cỏ. Giá nếu người đời
nghe được tiếng nói của vạn vật, sẽ nghe vạn vật tâm sự... " tôi nghe Trịnh
Công Sơn rồi, tôi hiểu Trịnh Công Sơn rồi... "
Đề tài Sơn rất lớn, rất bao
la, rất thấm thía. Lồng qua các chủ đề rất gần gũi với nhạc sĩ như tình yêu,
quê hương, và thân phận, trong nguồn cảm xúc và đối tượng sáng tác của họ Trịnh,
người ta thấy một thế giới súc tích bao gồm cả đời, người, chân-thiện-mỹ, vũ trụ,
cái chết, và hư vô. Và nhờ vậy, hậu thế mới có một di sản âm nhạc phong phú đồ
sộ đến như thế! (Về điểm nầy, Trịnh Công Sơn giống Friedrich Schiller, một thi
hào ưa chuộng của Beethoven, hơn Beethoven. Đối tượng của thơ Schiller cũng rất
to lớn: có người, có thiên nhiên, có vũ tru, có Thượng đế). Nhạc Beethoven, vì
tự bản chất, có thể nói phần lớn không có chủ đề theo nghĩa thông thường. Vả lại,
nhạc lớn như thế tự nó nói lấy, cần gì có chủ đề. Trong khi thính giả của
Beethoven là người, là thiên thần, là chúa trời, thính giả của Sơn là đồng bào,
là đồng loại, là vạn vật, là vũ trụ. Tầm thước của Trịnh Công Sơn, cũng như
Beethoven, là ở chỗ họ đã dùng ngôn từ của chính chúng ta để nói thay chúng ta.
Ngôn từ của Trịnh Công Sơn là tiếng nói của chúng ta tìm lại được. Tiếng nói
đây cũng là tiếng nói của tự tình mình, của tự tình dân tộc, của tình người. Nếu
An Die Freude (Ca Ngợi Niềm Vui, thơ của Schiller, Beethoven phổ nhạc trong
giao hưởng số 9) đã làm rúng động năm châu, thì Nối Vòng Tay Lớn cũng vang dội
như một địa chấn từ Bắc vô Nam, từ đông sang Tây.
Vượt qua tự tình dân tộc để
đến với tình người có thể là một trong đỉnh cao nhất của Trịnh Công Sơn. Mấy ai
đã không khỏi mủi lòng khi nghe Sơn chuyển từ tiếng khóc não nùng giọt nước mắt
thương dân, dân mình phận long đong... đến lời van lơn . . . ôi nhân loại . . .
không ai thù ghét ai. . . Nếu trong vũ trụ quan của họ Trịnh, cũng như
Beethoven, có bóng dáng của Thượng đế, thì cuối đời, Sơn thích làm nhà ở cõi vô
vi. Trong khi nhạc sĩ Đức than thân, trách phận đã oái ăm dáng cho mình cái bệnh
nan y (chúc thư Heiligenstadt) thì Sơn điềm nhiên đừng tuyệt vọng, tôi ơi đừng
tuyệt vọng... với tôi là ai mà yêu quá đời nầy. Trong khi Beethoven trách móc đồng
loại ôi nhân thế tôi ơi... các người xem tôi như kẻ ghét người... là oan ức cho
tôi lắm..., họ Trịnh cũng có lúc hoài nghi một cách nên thơ đôi tay nhân gian
chưa từng độ lượng... Nhưng hoài nghi đó không giữ lâu vì thân phận thì hữu hạn.
Tình yêu thì vô cùng. Chúng ta làm cách nào nuôi dưỡng tình yêu để tình yêu có
thể cứu chuộc thân phận...
Không phải Sơn không có nhiều
nỗi khổ riêng, kể cả đời sống tình cảm: và tôi đau đớn nhận ra rằng, có lẽ cuộc
đời đã cho ta lắm ngày bất hạnh. Ai cũng biết hai thiên tài bên trời đông và trời
Tây đều có đời sống tình cảm phức tạp. Về điểm nầy, không biết vì run rủi hay định
mệnh mà hơn một thế kỷ rưỡi sau, họ Trịnh đã làm người phát ngôn tuyệt vời cho
Beethoven khi chàng viết: Cuối cùng thì tình yêu không giữ được người mình
yêu. Nhưng phương cách đối xử mỗi người một khác. Trong khi Beethoven viết An
Die Fern Geliebte (Cho Người Tình Xa), Sơn cho ra đời Diễm Xưa.
Trong khi bị bệnh tai hành hạ
từ năm 25 tuổi cho đến khi hoàn toàn điếc vào khoảng dưới 50, Beethoven còn phải
khổ sở chống đỡ nhiều chứng bịnh kinh niên khác và cuối cùng đành bại trận trước
bệnh ruột và gan vào năm 57 tuổi. Rượu là một trong những nguyên do chính.
Trong thập niêm cuối đời, họ Trịnh cũng trải qua một số kinh nghiệm tương tự, kể
cả rượu, và đã trở về cát bụi năm 62 tuổi. Đối với phàm nhân, đau khổ làm cho
tâm hồn băng hoại. Cho nên hai thiên tài họ Trịnh và Beethoven có một điểm
chung nữa rất lớn : đau khổ là thuốc bổ cho sáng tạo. Thay vì tàn lụi như cỏ sa
mạc, với họ, đau khổ đã đơm hoa, khai quả cho nghệ thuật, những hoa quả tươi
mát, dịu ngọt, làm cho đời nhẹ nỗi trần ai. Họ là bình minh của cuộc đời, của
vũ trụ.
Về triết lý sáng tác, trong
khi Beethoven trau chuốt từng nốt, từng câu, Sơn có lối viết nhẹ nhàng, thoải
mái hơn. Nhạc sĩ Nguyễn Xuân Khoát đã có nhận xét hay: Trịnh Công Sơn "viết dễ như lấy chữ trong túi ra". Việc Beethoven xé bỏ bản thảo của mình
không phải là chuyện hiếm. Nhạc sĩ Đức nổi tiếng là người có tánh hay bực bội,
nóng nảy. Beethoven đã có lúc khâm phục ca ngợi người hùng đại đế Napoléon. Người
ta kể rằng, sau khi nghe tin đại đế gây cảnh khói lửa tang tóc ở Âu Châu, chàng
đã xé toang trang tựa bản thảo bản giao hưởng Anh hùng ca (giao hưởng số 3) có
ghi lời đề tặng cho đại đế. Trái lại, Sơn tánh vốn thường đằm đẹ, trông có vẻ
bình thản hơn trong mấy năm cuối đời mình. Beethoven luôn luôn là con người của
đam mê tột độ. Sơn cũng đã từng có một thời rất Beethoven : Như thế, với cuộc đời,
tôi đã ôm một nỗi cuồng si bất tận (TCS). Đều là máu nghệ sĩ thứ thật cả!
Nhất lý hay nhị nguyên
Với Trịnh Công Sơn, cũng như
phần nào đối với Beethoven, ta còn thấy thể hiện một số " phản đề "
khá thú vị trong tư tưởng Thiền và triết học, là ngành Sơn đã học và suốt đời rất
thích. Các phản đề đó là: (1) giải thoát và vướng mắc, (2) đổi thay và chân
lý, (3) đời buôn chôn và lòng vị tha. Là nguồn cảm hứng lớn, các phản đề nầy đã
làm giàu kho tàng văn hóa nhân loại. Chúng bám chặt thiên tài nơi nơi, không
bao giờ chịu nhả ra và cũng không phân biệt ranh giới quốc gia hay chủng tộc
(tài/mệnh của Nguyễn Du; người gù/mỹ nhân của Victor Hugo; Anna Karenina của
Leo Tolstoy...). Có lẽ Trịnh Công Sơn đủ thông Thiền để thấy rằng hạnh phúc và đau
khổ mới nghe qua có vẽ tương phản sự thật không phải là hai trạng
thái đối kháng nhau; với Thiền, chúng chỉ là một. Cũng có lẽ vì thế mà Sơn
không thấy có gì mâu thuẫn trong các hình ảnh hay ý niệm đối nghịch nhau trong
một số lời ca của mình.
Rất Beethoven mà cũng rất Sơn
Trong chúc thư
Heiligenstadt, trong giây phút tuyệt vọng, Beethoven đã phơi bày tâm sự nảo nề
với Karl và Johann: " Ôi nhân thế tôi ơi, các người đã từng xem tôi hay
nói về tôi như kẻ bất nhân, không tình nghĩa, hay thậm chí còn xem tôi như kẻ
thù ghét người, các người có biết như vậy là oan ức cho tôi lắm không... chỉ vì
các người không biết lý do thầm kín nào đã làm tôi có bộ mặt như vậy... từ lúc
nhỏ tim tôi, tâm hồn vẫn hướng về tình thương và thiện ý... nhưng sáu năm qua bệnh
nan y của tôi đã làm tôi khổ và bầy y sĩ vô tài đã làm tôi khổ sở hơn. Năm nầy
qua năm khác, hy vọng khỏi bệnh biến theo mây khói làm tôi phải chấp nhận viễn
tượng bị tàn tật suốt đời... trời phú cho tính hăng say mãnh liệt... mà rồi tôi
cũng phải rút lui sống trong cô đơn... Có lúc tôi muốn quên mình bị tàn tật, nhưng
than ôi, bệnh nghiệt ngã của tôi vẫn hành tôi mà thậm chí tôi vẫn không đủ can
đảm để nói lớn: "Các người hãy hét lên bởi vì tôi điếc". Làm sao tôi
dám thú với người ta rằng tôi bị tật về một cơ năng đáng lẽ phải được toàn thiện
ở tôi hơn ở người khác... Lạy Chúa linh thiêng, xin ngài nhìn xuống tâm hồn và
tim con, ngài thấy tim con lúc nào cũng đầy tình thương người và ước mong làm
điều thiện... Hãy dạy con cái [của Karl và Johann] biết làm điều lành, bởi vì
theo kinh nghiệm bản thân tôi, chỉ có cái đức mới đem lại hạnh phúc chứ không
phải tiền tài...chính cái đức đã nuôi dưỡng tôi trong lúc tuyệt vọng. Chính nhờ
có lòng nhân ái và nghệ thuật mà tôi đã không chấm dứt đời mình bằng tự vận
".
Trong khi Beethoven phẫn nộ
cay cú với định mệnh, Sơn nhẹ nhàng ca ru đời đi nhé. Cái Sơn thật là cái Sơn
đã có lần thốt Sống mà giữ mãi trong lòng những hờn oán thì cũng nặng nề. Trong
đoản văn" để bắt đầu một hồi ức", Trịnh Công Sơn cũng tâm tình tương
tự như Beethoven, nhưng thiếu cái vị mặn, vị chát của nhạc sĩ Đức: Tôi yêu cuộc
đời và cuộc đời cũng yêu tôi. Đó là niềm an ủi lớn trong cuộc sống nầy. Vì thế
lòng tôi không có một giây phút nào nuôi một lòng oán hận với cuộc đời. Dù có
đôi khi nhân gian bạc đãi mình, và con người phụ rẫy mình nhưng cuộc đời rộng lớn
quá và mỗi chúng ta chỉ là những hạt bụi nhỏ nhoi trong trần gian mà thôi. Giận
hờn, trách móc mà làm gì bởi vì cuộc đời sẽ xoá hết những vết bầm trong tâm hồn
chúng ta nếu lòng ta biết độ lượng. Ta biết tha thứ những điều nhỏ thì cuộc đời
sẽ tha thứ cho ta những điều lớn hơn... Tôi đến với âm nhạc có lẽ cũng vì tình
yêu cuộc sống.
Trịnh Công Sơn chia tay với
chúng ta để vào thế giới những người không bao giờ chết. Ở đó Sơn đã gặp mẹ và
Beethoven. Nếu, theo Thiền, sự trở về đích thực là sự trở về với mình, là sự đi
đến sau những năm tháng say sưa dấn thân cho nghệ thuật, cho quê hương, cho đồng
loại, cho vạn vật, thì nay Sơn đã trở về.
Đời như vô tận, một mình tôi
về. Với tôi.
Võ Xuân Hân





Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét