(Đọc Ngược Đêm của Trần Mai Hường, nxb Hội
Nhà văn 2014)
Trong số khá đông những cây bút nữ làm thơ của
Hội Nhà văn Thành Phố HCM, Trần Mai Hường mấy năm gần đây nổi lên trong tư thế
một cây bút giàu nội lực. Trong 6 năm, giống như chiếc lò xo nén mãi rồi chợt
bung hết cỡ- Trần Mai Hường cho ra đời liền 4 tập thơ. Bắt đầu là Sóng
khát (2009), Đó là Em (2010); Những ngọn sóng tỏa
hương (2012), Và bây giờ (2014) Ngược Đêm.
Ngược đêm - Không chỉ đơn giản là
tên của tập thơ. Ngược đêm là hành trình trở về nơi khởi nguồn của
đêm. Về với một miền thức. Ngược đêm, bước chân của lần tìm. Là sự quay về cái
đã có và đã xa. Có một cái gì đó sâu thẳm trong tiềm thức đã trỗi dậy. Bồng bềnh.
Trôi nổi. Phiêu dạt như mộng du trên một dòng chảy của sự ám ảnh. Giống như vết
hằn của môi sóng thời tiền sử vẫn còn in trên những vách đá Chùa Hương quê chị.
Câu chữ vin vào tứ thơ, vin vào mạch nghĩ lòng người trong một lộ trình
ngược.
Như bao người đàn bà đời thực, như bao người
đàn bà cầm bút, như bao người đàn bà yêu, thơ Trần Mai Hường khát khao bộc lộ
mình. Bản năng, yếu đuối, cả tin và đam mê… sự đam mê không thể kìm giữ. Khác
chăng ở cách diễn đạt, Trần Mai Hường trải mình trong những câu chữ hoang tại.
Có cái được nói bằng mơ. Có cái hiện diện dưới dạng một phiên bản. Và cũng có
lúc trần trụi cùng một đối diện sát sạt, không ngụy trang, không che đậy. Ý
nghĩ xoay vần trong khối Rubic thơ ảo và thực và dù với bất kỳ hình thức nào
cũng vẫn hiện diện một Trần Mai Hường vắt kiệt mình trong từng con chữ.
Ban ngày, trần mình với mưu sinh. Chỉ khi đêm
đến, một mình đối diện với đêm: Con chữ nhông nhao điên cuồng đòi thoát
xác. Và cũng từ đêm: Những câu thơ sinh đôi cùng nước mắt ra đời. Khởi
đầu là những giấc mơ, mơ là hồn của đêm. Là phiên bản chứa đựng những gì mà
ngày chưa kịp nhận diện.
Người đàn bà thơ mơ gì: “ Ước một lần chết
đuối/ một lần thôi ngụp lặn bến mê người” giấc mơ đi hoang ấy không tròn sứ mạng
để rồi đành “Mang giấc mơ trả nguyên vẹn cho đêm/ Mặc nhớ đi hoang/ Mặc
người đàn bà trong em tấm tức…” cùng những khát khao đồn nén đợi ngày mai
tới. Và đây nữa: Đã nhiều đêm anh trôi sâu vào giấc mơ em/ Em hoang mang hỏi
mình giữa khuya/ Hình như nhớ vỡ… Chị ví với tình yêu mình giống như đứa
trẻ chơi trò ú tim, trốn rồi còn tự mình khai ra chỗ nấp, trò chơi giả
vờ ấy chờ thua cuộc, và trả giá là những giọt nhớ buốt lòng.
Trước Những nút thắt đời định mệnh/ Những
khúc quanh không định hướng, trước tình yêu đích thực thì dù đã gồng mình
cảnh giác, người đàn bà ấy Lý trí bất lực khi cố đi ngược lộ trình trái
tim. Trước tình yêu, dù đã quá hiểu những bất trắc của nó, đã dặn lòng cảnh
giác Lấy ồn ào hòng che giấu cô đơn nhưng khi tình yêu đến mọi rào chắn
đổ vỡ. Không có tiếng gõ cửa nào/ Anh ùa vào như lốc/ Em ngỡ ngàng/ Em luống cuống/
Em run. Một thua cuộc ngọt ngào. Không dối lòng: Không giấu được anh
em nhận mình thua cuộc. Không dối người khi tình yêu không còn: Cạn nhau
đã cạn rồi/ Sao sóng vẫn nhòa mắt biếc... Khóc đấy để rồi lại muốn nhốt
hết buồn vào thơ: Tự mình lau cho mình nước mắt, tiếp tục: Nắm chặt
tay mình mở sóng mà đi…
Hình như đã có một người đàn ông thực giữa đời.
Và hình như lại có một người đàn ông chỉ tồn tại trong thơ, trong mơ… Những giấc
mơ liên tiếp về một tình yêu huyền ảo: Có một mối tình thầm lặng/ như
trăng/ thanh khiết… Trong lộ trình ngược đêm cất lửa của Trần Mai Hường có
những cuộc phiêu lưu đến tận cùng con chữ: Những ý nghĩ đục/ chung chạ với
đêm/ bế em xoay vòng lối cỏ…và: Anh/ người đàn ông chỉn chu như kinh/ nồng
nàn như lửa... Đã không ít lần Mặc vùng vằng sai đúng/ Cố thoát khỏi cung
mê dại/ Bằng ngụy biện trái mùa rồi tự thả mình trôi. Anh đến: Mở
tung từng nút khát/ Khép lại chuỗi ngày câm… Sex thật nồng nàn và tinh tế.
Phút giây cuồng dại vượt ra, nằm ngoài thời
gian mặc định. Chính điều đó tạo ra cảm giác đang sống trong cõi ảo. Thời gian ảo
- Giờ 25 - nhưng cảm xúc rất thực. Thực như một vòng tay siết. một Ngực
rằm đang mùa chín, một bờ môi căng cạn. Lúc đó lí trí lui chỗ cho những con
sóng của cảm xúc: Đêm ấy/ Thảo nguyên nồng nàn mùi cỏ/ Cơn sốt không giữ nổi
mình/ Gió hoang chọn bờ trăng gối/ Đêm ấy/ Đại ngàn im bặt/ Lá trút hết
mình/ Xanh! Và để lý giải cho điều này, Trần Mai Hường thầm thì: Đàn
bà/ Em/ như thế…
Thơ Trần Mai Hường khá đa chiều và có một
trường phổ hiện khá rộng. Nhưng bất cứ đối diện với góc cạnh nào thì Mai Hường
cũng vẫn không dễ dãi khi cầm bút. Những câu chữ được chắt lọc, nghiêm túc, kỹ
lưỡng một cách khắc nghiệt nhưng đặc biệt không cầu kỳ. Trần Mai Hường ít
làm thơ lục bát, cả tập chỉ có mấy bài nhưng đều là những bài lục bát hay, hay
vì nó ám ảnh bởi tứ, bởi ngôn từ: Đốt anh tròn một giấc em/ Câu thần chú
cháy lừng men dại khờ/ Chật đêm hổn hển thực – mơ/ Chiếu chăn thiêm thiếp như vừa
trăm năm… Từ môi ngọt tựa trăng non/ Núi cao như mới chon von lần đầu/ Từ
tình trót lấm trong nhau/ Đắm mê như thuở chưa nhàu hồng hoang… Hoàng hôn
đỏng đảnh then cài/ Trăng kia đỏ mặt trước Mai khỏa trần... Với những câu
lục bát này ngôn từ hình ảnh ảo mờ như gió, như men rượu, có thể không nhìn thấy,
khó nắm bắt nhưng không dễ quên.
Trần Mai Hường cũng ít khi viết dài. Không thấy
trong thơ chị sự dàn trải miên man. Những bài thơ đều ngắn và có sức dồn nén
cao. Những con chữ khi lên đến đỉnh thì dừng lại. Câu thơ dừng lại bất ngờ ở
chính nơi những long lanh vừa đứng đỉnh. Rồi đột ngột mở ra cho hết. Hất tung
những hạt vụn long lanh vừa gom nhặt bay tóe lên không rồi thôi. Không quan tâm
đến kết cục sau đó. Việc những hạt long lanh kia rơi về đâu hay tan hóa vào đâu
là việc của chúng. Một hành trình mới được giải phóng. Và một tái sinh mới bắt
đầu. Giống như một con đập vỡ. Dòng suy tưởng tiếp theo không còn theo ý chủ
quan của tác giả nữa mà nằm về phía bạn đọc. Độc giả sẽ làm tiếp phần còn lại
qua những cảm nhận của riêng mình.
Thơ Trần Mai Hường giàu khát khao, tươi mới,
nữ tính và độc đáo. Vừa đủ cho một đổi mới. Một lạ. Và một phong cách riêng. Một
gương mặt thơ không thể trộn lẫn. Và với mỗi người làm thơ, điều này rất cần
thiết.
Trong hành trình con chữ Trần Mai Hường ý thức
được cái vất vả, sự nghiệt ngã của cái nghiệp mà mình theo đuổi:
Đời thơ ngược dốc
Những bức tường rêu ngày càng cao
Những bức tường rêu ngày càng trơn...
Vâng. Để có được một chỗ đứng trong lâu đài
thơ, cần nhiều lắm những lao động nghiêm túc và hết mình. Cái hành trang mà Trần
Mai Hường hiện có, bằng nội lực và năng khiếu thơ là rất quý, rất trân trọng.
Chúc chị có nhiều nghị lực hơn nữa để vượt qua được những bức tường rêu ngày
càng cao và trơn ấy, vượt qua mọi thử thách trên con đường nghệ thuật mà chị đã
dấn thân.




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét