Thứ Tư, 4 tháng 11, 2020
Tôi đi gọi hồn
Nằm ở một bên sông Mã, gần như liền kề với một đầu cầu Hàm Rồng
(hướng về phía Hà Nội) và cách thành phố Thanh Hóa không xa, có một địa điểm
chuyên gọi hồn mà người khởi xướng và chủ trì là cô Phương (nhiều người còn gọi
là bà Phương). Cô Phương có khả năng đặc biệt và hiếm hoi này từ lâu lắm rồi. Hồi
cô còn rất trẻ. Nay thì cô đã 46, 47 tuổi. Xưa thì người ta coi việc gọi hồn
thuộc diện mê tín dị đoan. Nay thì khác, cô là người có cùng tần số với người
âm, có khả năng "thông dịch" giữa người dương với người âm và rất
đáng trở thành đối tượng của Trung tâm nghiên cứu tiềm năng con người có trụ sở
tại Hà Nội, tồn tại hợp pháp ít năm nay.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Anh có còn ngần ngại nói: Yêu em
"Anh có còn ngần ngại nói: Yêu em?" Bài thơ có kết cấu đầu cuối tương ứng bởi câu thơ mở đầu lặp lại ở khổ thơ cuối: “Những thàn...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét