Thứ Sáu, 5 tháng 3, 2021
Vũ điệu của khói sương
Giữa tiết thu se lạnh, không gì dưỡng tâm bằng kiếm cho
mình một góc nhỏ thật yên tĩnh, thoát khỏi thế giới xô bồ, ngồi đọc những dòng
thơ đong đầy thiên nhiên sang mùa ghi dấu cỏ hoa. Những lúc ấy, thơ thường ẩn
mình dưới lá cỏ, bên trong sần sùi vỏ cây già cỗi, hay lơ lửng tầng không rồi bất
ngờ vụt hiện trong cõi cảm nhận của riêng mình. Tôi đã đọc “Lục bát múa” của Trần
Lê Khánh trong một không gian thu đầy lá rơi như thế, nhận ra xung quanh lá
vàng đã rơi rất nhiều trong trang sách, rơi tràn từ trong thơ ra đến cõi không
đời thực, rồi hóa thân thành những vũ điệu khói sương, mang nặng trĩu nỗi niềm ẩm
ướt của thơ, vừa hiển hiện những thi ảnh cụ thể rõ ràng như bức tranh tả thực,
vừa mơ hồ như sương khói.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Đoàn Giỏi và những áng văn của đất của rừng phương Nam
Đoàn Giỏi và những áng văn của đất của rừng phương Nam Đất rừng Phương Nam (1957) của Đoàn Giỏi không chỉ là tác phẩm phổ biến trong giới ...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét