Thứ Ba, 25 tháng 2, 2025
Nguyễn Ngọc Hạnh bẻ ghi nỗi đau
Nguyễn Ngọc Hạnh
Nguyễn Ngọc Hạnh “phơi cơn mưa lên chiều trôi” nghĩa là ông đang phơi tâm thức mặn mà, chín lừ tuổi ngoại lục tuần lên thơ. Sức mạnh đau thương trong thơ ông không chỉ làm nên khúc quành sáng tạo đầy nghệ thuật (dựa vào bản năng gốc), mà còn dệt nên những cơn địa chấn của cảm xúc. Chính sự trinh nguyên của một hồn thơ lúc nào cũng thấy “lòng chưa cạn đêm sâu” đã mang đến môi sinh thơm ngát và đầy mê hoặc cho Phơi cơn mưa lên chiều.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm Những chuyện đời tư sôi nổi, cảm động, thiết tha và gần gũi phần nào cho thấy sự chuyển đổi theo chiều hướng nh...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét