Thứ Ba, 1 tháng 4, 2025
Trong vườn thú
Thằng cu Lộc nhỏ nhất trong đám tội phạm. Mười – lặng lẽ ít nói trong có nét hiền, nhưng hiền thì không vào nơi đây, một nét tiểu sử của Mười cũng đủ cho thấy. Thất nghiệp, Mười xuống Rạch Giá kiếm việc làm hết tiền xe về. Tình cờ gặp đám đánh võ đài, Mười nhảy lên chịu đấm ăn xôi, sự thật Mười không có miếng võ lận lưng. Phòng C8 là một vườn thú, dưới tay sinh sát của con gấu Sình đô con, vạm vỡ. Con gấu để yên cho Mười vì Mười có tài viết những lá thư lâm li khiến ngón tay nhúc nhích lên như muốn tìm điểm tựa, giùm cho Sình để gởi về vợ con. Gương mặt Sình trông thật bự, nghe Mười đọc thơ, nước mắt nó rơm rớm. Nhưng sau đó ít phút, Sình trở lại nết cũ ngang tàng quái dị không khác gì con gấu dữ. Con gấu khoái tiếng chó sủa, mèo gào; khoái trò chỉ con chó bắt bọn tù nói con mèo; khoái nghe tiếng thú vật tru gào lên. Cả phòng biến ra vườn thú.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm Những chuyện đời tư sôi nổi, cảm động, thiết tha và gần gũi phần nào cho thấy sự chuyển đổi theo chiều hướng nh...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét