Thứ Tư, 2 tháng 4, 2025
Xuân Hương
Trăng mười ba quầng như cái nống. Tiếng cá đớp mồi nghe rõ mồn một. Một con vạc ăn đêm trong đám bèo, bay vụt lên. Xuân Hương ngồi quệt vôi têm trầu, nhìn gió đùa trên ngọn cây hoa hòe. Nàng nhả bả trầu ra, soi dưới ánh sáng đèn dầu lạc. Gớm, đỏ gì mà đỏ thế. Nàng lấy tay lau nước mắt sống.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm Những chuyện đời tư sôi nổi, cảm động, thiết tha và gần gũi phần nào cho thấy sự chuyển đổi theo chiều hướng nh...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét