Thứ Tư, 4 tháng 6, 2025
Cõi người ta
Cụ lặng người, giọng đột ngột xa xăm: “Đêm ấy ông Lưu chơi sáo hay đến kỳ lạ cậu ạ. Tiếng sáo lay động, nhức nhối. Tôi ngồi bên nhà nghe văng vẳng tiếng sáo, chợt nghĩ đến cái câu: “Con chim sắp chết kêu thương” mà giật mình. Không khéo cái nhà ông này… Cõi người ta thì mông lung, ảo huyền lắm. Nhưng, phải cố hòa nhập vào đấy mà sống. Khi đã phải co về, sống với cõi riêng của mình thì đáng sợ lắm. Tiếng sáo của ông Lưu đêm cuối cùng là cõi riêng của ông ấy đấy. Cái tôi trong nghệ thuật khi đã đạt tới đỉnh điểm thì rất hay nhưng, đầy bất trắc!
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm Những chuyện đời tư sôi nổi, cảm động, thiết tha và gần gũi phần nào cho thấy sự chuyển đổi theo chiều hướng nh...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét