Chủ Nhật, 29 tháng 6, 2025
Đợi
Bà bác vẫn đợi. Chẳng còn nước mắt để chảy. Tôi nghĩ, giá như có một việc gì cần đến nước mắt không biết liệu bác còn giọt nào không? Chiến tranh đã vắt đi những giọt nước mắt cuối cùng của bác. Hòa bình rồi, cả hai bác hy vọng tìm kiếm được mộ con để đưa về quê. Bác trai đã nằm xuống mà không thực hiện được mơ ước đó. Bác gái cứ trông chờ, bà chưa chết, có lẽ chỉ mong đến một ngày nào đó, bà sẽ thực hiện được mong ước đưa con về quê. Bà vẫn đợi như bao bà mẹ Việt Nam khác và hy vọng một ngày nào đó…!
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tây Tiến - Miền cảm xúc xanh xưa
Tây Tiến - Miền cảm xúc xanh xưa Không phải người làm nghiên cứu phê bình văn học, chỉ bằng với tâm thức người làm thơ, lại đang được sống...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét