Chủ Nhật, 29 tháng 6, 2025
Có một nhiệt đới buồn
Một số ít đồng đội của Corgnet liều lao xuống đồi toàn đá tai mèo và chạy ra vịnh. Corgnet như mất sức. Như không sức sống. Như tê cứng. Anh vùng chạy một đoạn rồi ngồi thụp xuống bên một vạt cây dại. Một người lính Việt Minh trong trong phục lính Tây phát hiện ra anh và tiến lại gần. Corgnet giơ tay đầu hàng theo quán tính. Corgnet hỏi, thều thào: “Ông có bắn tôi không ?”
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Quang Hoài - Khắc khoải một niềm yêu
Quang Hoài - Khắc khoải một niềm yêu Trong tập Giọt trời trên lá sen của Quang Hoài, phần thơ thể hiện những suy tư trăn trở về nhân tình,...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét