Thứ Ba, 3 tháng 6, 2025
Giữa mây ngàn
Mẹ tôi mặc một chiếc quần kẻ đen, rách một miếng nhỏ ngay giữa mông, đèn sau của chiếc xe điện rơi ra lủng lẳng như cái đuôi. Mẹ tôi đầu trần dắt xe đi trong mưa. Tôi lẽo đẽo đi sau lưng mẹ tôi, mặc từng hạt mưa táp vào mặt tôi buôn buốt. Khuôn mặt mẹ tôi nhàu nhĩ, rám nắng xám xịt đi trong một màu mưa nhàn nhạt. Thi thoảng mẹ quay lại quắc mắt nhìn tôi. Đôi mắt bà đầy căm phẫn nhưng tôi lại cảm thấy trong đôi mắt ấy đang kìm nén một sự uất ức nghẹn ngào. Tôi dạt mình đi nem nép vào vỉa hè như một kẻ đã biết tội của mình…
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm Những chuyện đời tư sôi nổi, cảm động, thiết tha và gần gũi phần nào cho thấy sự chuyển đổi theo chiều hướng nh...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét