Thứ Ba, 3 tháng 6, 2025
Hồ Sương
Em nhân viên bưng đĩa ra và nói, cà phê của chị đây ạ. Ngồi chống cằm nhìn mưa, tôi mỉm cười vui vẻ và cám ơn. Lúc trước em gọi tôi là cô xưng cháu, tôi lầm lì im lặng, nhưng nghĩ chả sao hết vì mẹ vẫn bảo tôi là bà cô muộn chồng. Mưa không phải dây trói mà buộc chặt chân người, ngồi lâu tự thấy bất tiện, nên gọi thêm ly cà phê, thế thôi.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm Những chuyện đời tư sôi nổi, cảm động, thiết tha và gần gũi phần nào cho thấy sự chuyển đổi theo chiều hướng nh...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét