Chủ Nhật, 8 tháng 6, 2025
Hoa nhằng diên
Nắng đã lên trên đỉnh núi Bố. Núi Bố còn sợ rét, nên cổ vẫn quàng khăn mây trắng. Hai đứa cầm trên tay những con chuồn chuồn vừa bắt được buộc vào sợi cỏ may nhỏ như sợi lanh tím ngắt. Phà bảo, thôi giờ chúng mình thả ra cho chuồn chuồn về nhà với mẹ, nhỡ mẹ nó đi tìm đấy. Pú bảo, ừ, mẹ nó tìm không thấy lại khóc. Hai đứa thả chuồn chuồn về với trời xanh, mây trắng. Mây trắng như những cánh buồm khổng lồ đang trôi qua khoảng trời xanh như mặt biển trên đầu Phà và Pú.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm Những chuyện đời tư sôi nổi, cảm động, thiết tha và gần gũi phần nào cho thấy sự chuyển đổi theo chiều hướng nh...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét