Thứ Ba, 10 tháng 6, 2025
Mây trôi rừng chiều
Đến tối, trăng vằng vặc, Mạn xuất hiện với khẩu súng, mấy chiếc bánh bao và một bát nước lá còn ấm, nói bánh cầm theo chống đói, còn bát thuốc bổ mới sắc uống vào cho bền sức. Tôi cảm động uống một hơi cạn. Mạn bảo tôi đi theo cô ấy lên phía trên đỉnh núi, chỉ cho tôi hướng đi an toàn về biên giới, núi không cao nhưng trời đêm nay có thể nhìn rõ cả một vùng. Sau khi nghe cặn kẽ đi theo hướng nào, tôi ngồi xuống bên cạnh Mạn đang buông mắt ra xa xăm về phía cánh rừng. Ánh trăng xuyên qua những đám mây đêm trở thành thứ ánh sáng tinh khiết chạm vào khuôn mặt đẹp đẽ người phụ nữ.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm Những chuyện đời tư sôi nổi, cảm động, thiết tha và gần gũi phần nào cho thấy sự chuyển đổi theo chiều hướng nh...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét