Thứ Sáu, 27 tháng 6, 2025
Mưa về trên phố
Lão lang thang trên con đường đẫy nước. Sau cơn mưa, dường như mọi thứ trở nên láng bóng, cầy cựa sức sống, còn lão, hình hài như một bộ xương di động, vẫn cái nhìn mệt mỏi và bộ mặt mất hết sinh khí. Lão lê đôi dép tổ ong đầy vết chó cắn nham nhở nặng như một tấm sắt dưới chân. Mọi vật xung quanh đối với lão trở nên nhầy nhụa. Thi thoảng, lão lại thất thần lao ra chắn ngang một hình dáng nào đó đi qua chỉ để nhận lấy câu chửi rủa của thiên hạ. Đối với họ, lão hệt như một kẻ hành khất, điên khùng. Nhưng có ai biết rằng lão đang tìm kiếm một người, một người đã khiến lão mất hết tâm trí, rách rưới hình dạng.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Trương Thị Thương Huyền và Kết tinh từ tình yêu biển đảo Những năm gần đây, đề tài biển đảo trong VHNT nở rộ. Tình yêu biển đảo được các v...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét