Chủ Nhật, 29 tháng 6, 2025
Đồi ma
Ngọc khẽ ngoảnh lại. Một chàng trai trông rất khỏe mạnh, chạy vút ngang qua anh rồi chìm khuất trong màn sương. Thị trấn nằm cận núi, nên rạng sáng, sương mù nhiều lắm! Có đôi lúc sương dày bịt, đứng gần một mét không rõ mặt. Ngọc ngồi xả hơi, nghỉ mệt dưới một cây cột điện. Anh đèn mờ nhạt, yếu ớt. Có bóng một cô gái đội kết trắng lum lúp chạy đến gần Ngọc. Cô lên tiếng hỏi thăm: “Chú có thấy anh Hùng chạy ngang qua đây chưa? “ – “Anh Hùng nào.Tôi đâu có biết!” – “Anh Hùng…nhà ở chổ rừng tranh ấy?”. Hỏi rồi, cô gái không đợi trả lời mà chạy vút nhanh lên đồi. Bóng cô nhạt nhòa…
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Hồn buồn trường cửu trong thơ Huy Cận
Hồn buồn trường cửu trong thơ Huy Cận Với tôi, Huy Cận (1919 – 2005) trước sau vẫn là nhà thơ số một trong các nhà thơ mới (1932 – 1945). ...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét