Chủ Nhật, 29 tháng 6, 2025
Đồi ma
Ngọc khẽ ngoảnh lại. Một chàng trai trông rất khỏe mạnh, chạy vút ngang qua anh rồi chìm khuất trong màn sương. Thị trấn nằm cận núi, nên rạng sáng, sương mù nhiều lắm! Có đôi lúc sương dày bịt, đứng gần một mét không rõ mặt. Ngọc ngồi xả hơi, nghỉ mệt dưới một cây cột điện. Anh đèn mờ nhạt, yếu ớt. Có bóng một cô gái đội kết trắng lum lúp chạy đến gần Ngọc. Cô lên tiếng hỏi thăm: “Chú có thấy anh Hùng chạy ngang qua đây chưa? “ – “Anh Hùng nào.Tôi đâu có biết!” – “Anh Hùng…nhà ở chổ rừng tranh ấy?”. Hỏi rồi, cô gái không đợi trả lời mà chạy vút nhanh lên đồi. Bóng cô nhạt nhòa…
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Anh có còn ngần ngại nói: Yêu em
"Anh có còn ngần ngại nói: Yêu em?" Bài thơ có kết cấu đầu cuối tương ứng bởi câu thơ mở đầu lặp lại ở khổ thơ cuối: “Những thàn...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét