Thứ Hai, 9 tháng 6, 2025
Phía chân trời vô tận
Chị là một cô giáo, nhưng nhiều người quen thường hay trêu đùa vì cái tướng của chị khiến người ta liên tưởng đến công việc đồng áng. Chị có dáng khỏe mạnh, hơi đậm, lại có nước da nâu pha đỏ mà các cụ thường gọi là da cam sành, đã thế lại có bầu lỗ mũi to, tròn. Chị lúc nào cũng vui vẻ. Mỗi khi cười, mắt nhắm tịt lại… Nhà chị ở xóm bờ sông, gần cầu Nguyện Thê, nối hai đầu quốc lộ, bên này là con đê Thanh Tuyền, uốn lượn ven sông, đi tiếp là đến chợ Lương Phú. Thật đúng như các cụ đã nói: “Nhất cận thị, nhị cận giang!”
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm Những chuyện đời tư sôi nổi, cảm động, thiết tha và gần gũi phần nào cho thấy sự chuyển đổi theo chiều hướng nh...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét