Thứ Năm, 18 tháng 9, 2025
Bên rặng Tuyết Sơn
Cuốn sách mình mua là cuốn sách được tái bản lần thứ 7 của tác giả người Ấn Độ – Swami Amar Jyoti. Theo mình biết, muốn một câu chuyện được xuất bản thành sách thì yếu tố quan trọng nhất là năng lực của người viết. Nhưng để cuốn sách ấy được tái bản nhiều lần thì còn phụ thuộc vào sự cảm nhận và đánh giá của độc giả. “Bên rặng Tuyết Sơn” đã tái sinh 7 lần, điều đó có nghĩa đây là một cuốn sách có sức sống, giá trị đi cùng thời gian và được đông đảo người yêu sách ủng hộ.
Satyakam cảm động, cúi rạp mình cảm ơn Kapalak, nhưng Kapalak
đã đứng dậy quay mình bước vào hang đá. Satyakam ngơ ngác không hiểu tại sao, vội
đứng dậy toan bước theo. Kapalak quay lại nói nhỏ:
Trong khi người đi trên Jnana Yoga tìm chân lý qua kiến thức
và kỷ luật tự giác, thì người đi trên Bhakti Yoga đến với Thượng đế bằng sự
kính yêu, thờ phụng và tin tưởng. Trong Bhagavad Gita, đức Krishna đã nói: “Những
ai biết hướng tâm hồn về Thượng đế và tôn sùng ngài với lòng nhiệt thành, những
kẻ đó luôn vững bước trên đường đạo.” Bản chất của Bhakti Yoga là sự tôn kính,
yêu thương đấng Thượng đế tối cao và hoàn toàn hiến dâng tất cả hành động của
mình cho ngài. Chính nhờ sự biết quên mình này mà họ có thể hòa hợp với Thượng
đế một cách tự nhiên. Hành giả Bhakti Yoga tin tưởng Thượng đế một cách tuyệt đối
và không thể sống mà thiếu đức tin này, dù chỉ trong chốc lát. Đức Krishna đã
miêu tả người đi trên đường này là: “Kẻ đã đặt trọn cuộc đời họ vào trong tay
Thượng đế. Họ sống trọn vẹn trong tình thương của ngài và không mong muốn thứ
gì khác nữa. Không dục lạc nào của thế gian có thể quyến rũ họ. Không mục tiêu
nào của thế gian có thể lay chuyển niềm tin sắt đá của họ đối với Thượng đế.”
– Này Atyananda, con đã rời nhà rất sớm để theo đuổi con đường
đạo. Con đã tu hành khổ hạnh, đã vượt qua nhiều thử thách và có một tâm hồn
trong sáng. Thượng đế đã ban cho con khả năng thương yêu vô hạn và con đã biết
gieo rắc ánh sáng chân lý cho đồng loại. Con đã làm nhiều việc tốt đẹp, nhưng
con nên cẩn thận vì trong tâm hồn con vẫn tồn tại những mầm mống kiêu căng, ngã
mạn. Nếu con không biết hướng vào bên trong để tu tập nội quán, những mầm mống
này sẽ phát triển và phá hỏng công phu của con.
– Anh biết rõ khuôn mặt của anh vì hàng ngày anh thường quan sát nó trong gương. Hãy tưởng tượng có một cái gương khác mà có thể nhìn thấy mình một cách trọn vẹn, không phải chỉ khuôn mặt, thân thể anh mà tất cả những gì anh suy nghĩ, cảm xúc, ưu tư, lo lắng. Cái gương này chính là tâm anh đấy. Một khi biết hướng vào bên trong để quán xét nội tâm, anh sẽ tự biết mình. Sở dĩ người ta không dám hướng vào bên trong vì họ sợ phải đối diện với thứ không như họ muốn. Khi nhìn hình ảnh bên ngoài, anh sẽ thấy mình là người khỏe mạnh, đẹp đẽ; nhưng khi nhìn vào cái gương bên trong, có thể anh sẽ thấy một người yếu đuối, đầy sợ hãi, lo lắng, có những thèm muốn đê hèn, mà anh thì không muốn như vậy. Biết mình chính là bước đầu của tiến trình xây dựng, là một phát hiện mới lạ mà từ đó ta có thể đi rất sâu vào sự hiểu biết vô cùng. Chỉ khi tìm vào nơi sâu thẳm này, ta mới thấy Thượng đế, Sự thật và cả những bí mật của thiên nhiên. Một người biết mình không thể tự dối mình được và khi không tự lừa dối mình, họ sẽ biết sống một cách trung thực, và nhờ biết sống thực, họ sẽ có thể bước vào ngưỡng cửa của minh triết.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
XXXXXTruyện ngắn Phùng Cung, nhìn từ bản sắc văn hóa Việt
Truyện ngắn Phùng Cung, nhìn từ bản sắc văn hóa Việt Phùng Cung sinh ra ở làng Kim Lân, xã Hồng Châu, huyện Yên Lạc, tỉnh Vĩnh Phúc. Nhưng...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét