Thứ Năm, 18 tháng 9, 2025
Con đường Hồi Giáo 1
Khi đọc cuốn sách này, mình nhớ đến một câu:
Thứ nhất vì chính cái tên của tiểu vương quốc vàng son này:
Do – Buy, hay đơn giản là: Mua đi! Sắm đi! Tiêu tiền cho thật nhiều vào! Có lẽ
chỉ ở Dubai mới tồn tại những máy rút… vàng tự động (!) bên cạnh các máy rút tiền
thông thường. Tôi ở Dubai đúng vào thời điểm diễn ra Tuần lễ mua sắm, cũng
không phải ngẫu nhiên mà được tổ chức trùng với tuần nghỉ lễ của người láng giềng
giàu có Ả Rập Saudi. Ngồi hút shisha[14] với
bạn bè trên cảng Marina, tôi có thể dễ dàng nhận ra những cô gái Saudi nhìn
thoáng qua ai cũng màu đen giống hệt nhau nhưng để ý kỹ sẽ thấy họ quàng khăn
trùm đầu hiệu Louis Vuiton, áo choàng và khăn trùm đầu hijab đen gắn đá quý lấp
lánh quét đất để lộ thấp thoáng những đôi xăng đan Jimmy Choo cao ngất ngưởng
hàng chục phân. Dubai dường như quá sức tự hào bởi cái danh tính của một xứ sở
ăn chơi hào nhoáng của mình đến mức đã từng lấy hình ảnh khách sạn bảy sao Burj
al-Arab làm biểu trưng cho đất nước và rập nguyên xi hình ảnh này lên tất cả
các biển số xe hơi. Chẳng bao lâu sau, mọi người hết hồn khi nhận thấy hình ảnh
của Burj al-Arab nhìn từ phía biển giống hệt như cái… thập giá của đạo Thiên
Chúa. Thậm chí có người cho rằng kiến trúc sư người Ý đã thực hiện thành công
âm mưu của Tòa thánh Vatican, và những biển số xe này lập tức bị loại bỏ.
Sau cái chết của Ali, không phải những kẻ cực đoan Khawarij
mà lại là những người cầm quyền chính thống của Hồi giáo – những kẻ nối ngôi
Muawiyah – đẩy gia đình ông phải chịu nhiều cảnh vô cùng thảm thương. Chỉ chưa
đầy năm mươi năm sau khi Muhammad băng hà, cháu ngoại của vị thiên sứ người thì
bị đồn là đầu độc mà chết, người thì bị chặt đầu cắm vào ngọn giáo bêu riếu
trong kinh thành, những cháu gái của ông chân đeo gông xiềng lê lết trên cát bỏng
sa mạc bước theo sau ngọn giáo xuyên qua đầu cha còn rỏ máu, chịu nhục hình trước
mặt những caliph mới. Trên danh nghĩa Hồi giáo thiêng liêng, trớ trêu thay, gia
đình máu mủ của chính người khai sinh ra Hồi giáo lại bị tàn sát vô cùng man rợ.
Đằng sau lưng tôi, anh trai của Dana ném thịch người xuống chồng
đệm cao ngất, miệng lầu bầu: “Không đúng! Ok thế nào được mà ok?”
Khi Syria ngùn ngụt bốc cháy thì đêm thứ Sáu nào các sàn nhảy của Damascus cũng lèn chặt những bộ mặt tươi vui nhảy múa tung trời. Một buổi tối, Noura và tôi được mời dự sinh nhật của hội Couch Surfing tại quán bar Marmal lúc hơn hai giờ sáng. Tụi con trai trả 1000 lira (15 đô) với cuống phiếu cho bốn đồ uống. Tụi con gái chỉ phải trả một nửa. Tất cả chúng tôi gọi shot whisky, ngửa cổ dốc thẳng vào họng cùng một lượt rồi ôm nhau hát váng trời. DJ phù phép một kiểu tiết tấu dồn dập trên nền réo rắt của nhạc Ả Rập. Rồi một vài đứa nhảy cả lên bàn bar, theo sau là chàng bartender [người pha chế rượu] mở nút chai dốc thẳng xuống đám thanh niên đang vừa nhảy múa, vừa hò reo, vừa há ngoác mồm phía dưới.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...





Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét