Thứ Tư, 17 tháng 9, 2025
Bước chậm lại giữa thế gian vội vã
Gửi tới những người đang sống tấp nập, kiệt sức vì cuộc sống
bộn bề
“Những ai đã từng trực tiếp xây nhà chắc chắn sẽ hiểu cảm
giác của tôi. Khi đang xây pháp đường, đến công đoạn lợp ngói cho mái nhà, hễ cứ
đi đến đâu, bất kể là nhà ở bình thường hay chùa, đền là mái ngói ở đấy lại lọt
vào mắt tôi trước tiên. Đến khi lót sàn cho phần hiên, thì đi đâu tôi cũng chỉ
nhìn vào hiên nhà đấy. Tôi toàn để ý xem sàn hiên được lót bằng gỗ màu gì, vân
như thế nào, có chắc chắn hay không. Khoảnh khắc giật mình nhận ra chuyện này,
tôi đã giác ngộ được một điều nho nhỏ. Khi ta nhìn thế gian, dường như ta chỉ
nhìn những thứ tâm ta muốn nhìn. Tôi ngộ ra một điều mới mẻ, rằng thế gian mà
chúng ta nhìn thấy không phải toàn bộ vũ trụ rộng lớn, mà là thế gian bị giới hạn
bởi tầm nhìn của đôi mắt trong tâm.”
Không phải chính bạn làm mình quên và rũ bỏ Mà là tình yêu và
lòng từ bi của Chúa và Đức Phật Đã giúp cho mọi thứ trở lại viên mãn.
Và mọi vấn đề sẽ được giải quyết dễ dàng hơn bạn tưởng.
Đây là lời mà một vị cao tăng dã dạy cho Maeng Sa Seong, một
vị quan văn thời Jo Seon. Maeng Sa Seong nổi tiếng là người có học thức uyên
thâm, năm mười chín tuổi ông đỗ trạng nguyên, đến năm hai mươi tuổi được chọn
làm quận thú. Đạt được một chức vụ lớn khi tuổi đời còn trẻ, Maeng Sa Seong bắt
đầu sinh lòng kiêu ngạo. Đến một ngày nọ, ông tìm đến hỏi chuyện một vị cao
tăng nổi tiếng trong quận.
Việc nỗ lực để lại chút khoảng cách trong những mối quan hệ
Có nghĩa là bạn phải đủ chín chắn rồi đó.
Bất kể là sách thời sự, kinh, truyện tranh, tâm lý học, thể
thao.
Khi nhập học, trước khi chia lớp tôi được phát cho một tờ
đăng ký chọn học ngoại ngữ thứ hai là tiếng Đức hay tiếng Pháp, cũng như muốn
được xếp vào khoa Toán hay khoa Văn. Theo lời một anh mà tôi quen thì trường
này có truyền thống “khoa Toán, lớp tiếng Đức” luôn là lớp học giỏi. Vì tính
tôi không hợp với khoa Toán mà hợp với khoa Văn hơn, nên tôi đã cân nhắc cả điểm
số cùng tính cách của mình và chọn “khoa Văn, lớp tiếng Đức”. Thề nhưng đến
ngày khai giảng, sau khi
Tôi không hiểu được lý do tại sao chúng ta phải sống như thế
cả đời
Và phải như thế thì ta mới có thể làm cho thế gian hạnh phúc
hơn nữa.
Cuộc sống cũng giống như một bản nhạc Jazz ngẫu hứng, Không
có giai điệu nào được định sẵn.
Bạn có một việc quan trọng phải làm trên máy tính? Hãy bắt đầu
từ việc dọn dẹp phòng máy tính.
Một người nào đó đang nói những lời chân thành
New York, thỉnh thoảng có vài chú bé da đen đột nhiên nhảy ra
trước mặt tôi và bắt chước hành động như Lý Tiểu Long. Lúc đầu tôi thắc mắc
không hiểu tại sao chúng lại làm vậy, nhưng đi được một lát, tôi bật cười, vì đứng
trên lập trường của chúng, nếu nhìn thấy người mặc trang phục nhà sư như tôi chắc
hẳn chúng sẽ nghĩ rằng “Chắc ông ấy là người biết võ thuật”. Đôi khi còn có vài
đứa bé bạo gan hơn đến hỏi tôi rằng tôi có biết kungfu như các nhà sư ở Thiếu
Lâm tự hay không. Mỗi lần như thế, tôi lại có một ham muốn giả vờ vào thế
kungfu, muốn hô lớn “Hây da”, vung tay giơ chân, kèm theo ánh mắt mạnh mẽ.
Có những lúc đi ăn ở nhà hàng, thay vì gọi món muốn ăn
Việc bản thân đang làm một việc gì mà không hề hay biết rằng
mình đang làm việc đó,
Thì tất cả những gì ta gây dựng trong suốt thời gian qua có thể sụp đổ hết.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Nguyễn Trọng Luân và Đi tìm thời gian đã mất
Nguyễn Trọng Luân và Đi tìm thời gian đã mất… Trong “10 truyện ngắn hay năm 2020” (Phụ bản số Tết Tân Sửu Báo Văn Nghệ) nhà văn Nguyễn Trọ...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét