Thứ Ba, 16 tháng 9, 2025
Điều kỳ diệu của tiệm tạp hóa Namiya 1
Đã ai từng nói với bạn một câu thế này chưa: “Khi đối mặt với
hai sự lựa chọn, hãy tung đồng xu lên… không phải ta chọn sấp hay ngửa… mà là
trong lúc nó rơi xuống, ta mới biết bản thân mình đang hi vọng điều gì”. Đó
chính là ý nghĩa cuốn sách “Điều kỳ diệu của tiệm tạp hóa Namiya”
‘Cơ duyên có lẽ bắt đầu từ lần nói đùa với bọn trẻ con hàng
xóm. Chúng cố tình đọc chệch tên tiệm Namiya thành Nayami, Nayami. Biển hiệu của
tiệm ghi là ‘Nhận đặt hàng. Xin cứ hỏi’, thế là bọn trẻ hỏi tôi là ông ơi, vậy
bọn cháu hỏi ông những khúc mắc của bọn cháu được không. Tôi bảo được chứ, các
cháu cứ hỏi ông bất cứ khúc mắc gì và bọn nó hỏi thật. Xuất phát từ một lời nói
đùa nên ban đầu toàn là những lời nhờ tư vấn tào lao thôi. Kiểu như cháu ghét học
lắm nhưng lại muốn sổ liên lạc toàn là điểm 100 thì phải làm sao. Nhưng khi tôi
khăng khăng giữ nguyên chính kiến, trả lời đầy đủ thì những lời xin tư vấn
nghiêm túc tăng lên. Chẳng hạn như cháu khổ quá vì bố mẹ suốt ngày cãi nhau. Kể
từ đó, tôi yêu cầu các câu hỏi phải được viết thành thư và cho vào khe nhận thư
ở cửa cuốn. Thư hồi âm sẽ để trong hộp nhận sữa ở cửa sau. Làm vậy, tôi có thể
hồi âm được cả thư nhờ tư vấn mà không xưng danh. Rồi bắt đầu có cả các thư xin
tư vấn của người lớn. Tôi biết, có hỏi ông già tầm thường này cũng hoài công
thôi nhưng vẫn cố gắng suy nghĩ và hồi âm lại.’
Như tôi đã viết ở bức thư đầu, tôi chơi thể thao. Trước đây
anh ấy cũng chơi cùng môn với tôi, nhờ cơ duyên ấy mà chúng tôi quen nhau. Anh ấy
cũng từng là ứng cử viên cho Thế Vận Hội. Nhưng ngoài chuyện đó ra thì chúng
tôi thực sự là những người rất bình thường. Sở thích chung của chúng tôi có lẽ
là xem phim. Những phim chúng tôi đã xem trong năm nay là ‘Siêu nhân’, ‘Rocky
2’. Cả ‘Ireland’ cũng xem rồi. Anh ấy bảo là phim đó hay nhưng tôi thì không
thích thể loại đó lắm. Chúng tôi cũng hay nghe nhạc. Gần đây tôi thích nhạc của
Godiego và Southern All Star. Tiệm thấy bài ‘Ellie, my love’ có hay không?
Anh nhấn nút ‘Nghe’ rồi nhắm mắt. Rót vào tai anh là thứ âm
thanh điện tử của một giai điệu đẹp. Biểu diễn là ban nhạc Yellow Magic
Orchestra. Các thành viên đều là người Nhật nhưng lại thành danh ở nước ngoài
trước. Nghe đâu lần họ chơi bài mở màn trong buổi biểu diễn của ban nhạc The
Tubes, khán giả đã đồng loạt đứng lên tán dương.
Anh buộc phải thừa nhận rằng anh thấy đồng ý với lá thư. Tuy
lời lẽ cộc cằn song những gì viết trong thư đã nói lên sự thật. Người sẵn hào
quang đặc biệt thì kiểu gì cũng có người phát hiện… Bản thân Katsuro hiểu rõ điều
này nhưng bấy lâu nay vẫn luôn lảng tránh. Anh tự an ủi rằng chỉ là vận may
chưa đến, nhưng nếu có tài năng thật thì đã chẳng cần đến vận may.
Ông Yuji từ từ ngoảnh mặt sang nhìn Takayuki. “Con nói thật chứ? Con sẽ tin lời bố chứ?”
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
“Anh có còn ngần ngại nói: Yêu em?” Bài thơ có kết cấu đầu cuối tương ứng bởi câu thơ mở đầu lặp lại ở khổ thơ cuối: “Những thành phố lạ...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét