Thứ Sáu, 24 tháng 10, 2025
Ánh sao lấp lánh 2
Tập 2
Nói rồi Khang lập tức dừng lại. Hân thoáng ngỡ ngàng khi
Khang buông cô ra, anh ta luôn làm theo ý của mình. Hân thấy giận nhưng cũng
nghe nhẹ lòng vì cô rất sợ gần Khang. Khang là người từng trải, chắc chắn anh sẽ
nhận ra ngay nếu cô lỡ để cảm xúc dẫn dắt mình. Hân chớp mắt nhìn vẻ tự tin
quen thuộc của Khang. Sự yếu đuối lại xâm chiếm, Hân quay đi tìm một chiếc bàn
và ngồi xuống. Bây giờ cô mới thấy mọi người đang nhìn mình, cô hiểu những cái
nhìn đó và thờ ơ nâng ly lên uống. Gã thanh niên lúc nãy đã bước đến:
Uyên không nói gì, yên lặng chở Hân phía sau dù không hiểu gì
nhưng nhìn hình ảnh đó, Uyên cũng hiểu họ thân thiết ra sao. Cô thấy thương Hân
sâu sắc.
Hân bối rối đứng yên, Khang cũng đứng lên nhưng có vẻ không vững.
Anh tài xế của ông Thành kè Khang ra xe:
- Anh uống đi sẽ tỉnh táo hơn. Tôi phải về, anh hãy tự chăm
sóc mình đó.
- Yếu đuối không có nghĩa là coi thường tình cảm, anh không
hiểu em đã đau khổ ra sao đâu. Anh có hiểu phải kiềm chế tình cảm của mình thì
đau đớn thế nào không? Em cũng vậy. Em... yêu anh, yêu nhiều lắm Khang ạ.
- Cười nhiều lên Hân, tôi thích nhìn em như thế lắm.
Hân gật đầu rồi ghi vào sổ. Khang nhìn quyển sổ trên tay cô
thấp thoáng cười, Hân lờ đi mặc kệ Khang nghĩ gì. Ra đến xe, Khang khẽ nói:
Ngọc bước ra ngoài mà nghe giận run rẩy khi nghĩ đến Khang.
Không thể là ai khác nếu không là anh, cô hiểu quá rõ em mình. Trong cuộc đời
nó duy nhất chỉ có mình Khang thôi, chỉ có anh ta mới làm Hân chết dở sống dở
như thế. Không cần suy nghĩ, Ngọc lấy điện thoại và bấm số máy Khang. Cô sẽ
thay Hân giải quyết chuyện này, con nhỏ rất yếu đuối nó sẽ không làm được gì
đâu. Sự tàn nhẫn của Khang đã đi quá giới hạn rồi và cô không cho phép bất cứ
ai đối xử với em mình như thế. Tiếng Khang vang lên trong máy đầy tự tin:
Ngọc mở to mắt nhìn Khang. Anh rất bình thản và có vẻ như hài
lòng chứ không phải như cô đã nghĩ là Khang sẽ chối bỏ trách nhiệm:
Hân nhìn Khang như không tin. Khang bước đến ôm cô vào lòng:
- Thật sự là như vậy mà. Tôi và Khang có chút hiểu lầm nên đã
không nói. Xin lỗi ông.
Nói rồi Khang dìu cô ra xe, Hân thoáng thấy khuôn mặt chết lặng
của Khôi, một chút áy náy khi thấy vẻ đau khổ của anh, cô lại vay một món nợ mà
không thể trả. Khang cho xe chạy đi với khuôn mặt trầm ngâm. Hân khẽ cười ngả
vào vai anh:
Hân im lặng, phải thừa nhận Khang rất thương con, thương đến
mức anh lo xa hết mọi thứ:
- Đừng làm thế! Chị không tội nghiệp anh Nguyên sao? Nếu đã
yêu thì chị phải nắm cơ hội cho mình, đừng thử thách tình cảm như vậy, nếu
không mất đi chị sẽ hối hận đó.
- Tại em không nhìn thấy, chứ rất nhiều người ao ước được như
em mà không được đấy. Chị không so sánh, chỉ nói đúng sự thật thôi. Anh Nguyên
không bằng cậu Khang đâu, em cố mà giữ.
- Em mới phát hiện một điều lạ ở anh, nhưng em không nói đâu.
Anh chỉ được nghe khi nào không say và về trước khi em ngủ.
- Anh muốn từ đây về sau, em cứ thẳng thắn nói những suy nghĩ
của mình với anh như hôm nay. Nếu lúc nãy em không nói mà cứ để trong lòng như
ngày trước, rồi nghi ngờ là anh không tha thứ đâu. Anh chấp nhận sự giận hờn chứ
không chấp nhận sự nghi ngờ trong tình cảm.
- Em muốn hỏi ai đã dọn dẹp căn phòng cho anh phải không? Đó
là Thảo, thư ký của anh.
- Em xin lỗi, hôm nay không hiểu sao lại mệt như thế.
- Anh không sao. Về nhà thấy mảnh giấy của vú, anh lo đến điếng
người, em còn đau không?
- Con cũng biết vú thương con Hân như con và hiểu nó cũng như vậy. Vú không biết chuyện gì đã xảy ra giữa hai đứa. Vợ chồng với nhau, nếu muốn sống cả đời thì đôi lúc phải vị tha Khang ạ. Lúc nãy vú thấy nó khóc dữ lắm, hỏi mãi cũng không chịu nói. Vú tin con biết làm gì để giữ hạnh phúc mà, đúng không? Hãy nhớ, hai đứa đã vất vả thế nào mới được ở bên nhau thì con sẽ thấy quý trọng hơn.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Âm thanh cuối của nỗi đau tuyệt vời
Âm thanh cuối của nỗi đau tuyệt vời Như Bình là nhà văn nổi tiếng. Chị là văn nhân đúng nghĩa, dù công việc làm báo hàng ngày bận rộn. Thờ...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét