Thứ Sáu, 24 tháng 10, 2025
Áo trắng bên sông 1
Chương 1
Anh ngắt lời cô bằng nụ hôn , bàn tay vuốt ve mơn trớn . Duyên muốn chống lại , cô không quên lời dặn của mẹ chồng và điều dễ sợ xảy ra trong đêm tân hôn ? Cô cố đẩy anh ra , nhưng càng cố chống lại , anh càng trút đam mê xuống cô, chưa bao giờ anh như thế từ khi cưới nhau . Duyên cứ ngạc nhiên để anh lôi cô vào thế giới kỳ ảo của tình yêu .
- Anh Vũ ! Ngày xưa bộ bốn chúng ta rất vui vẻ , mong rằng
hai tháng hè của chúng ta sẽ vui vẻ như xưa .
- Anh không giữ em lâu đâu , nửa giờ nữa thôi . Thực sự anh
muốn đòi lại những gì của anh mà trong hai năm qua , anh Vũ chiếm lấy khởi đầu
bằng ân nghĩa .
Anh ngập ngừng đưa tay sờ nhẹ lên mặt cô , nước mắt muốn chực
rơi . Anh hận ông trời khắc nghiệt đày đọa thân xác anh .
Lòng Duyên se thắt lại . " Biết bao giờ gặp lại?". Anh đang ám chỉ gì vậy ? Đã như vậy , anh cứ nhìn cô , làm cho cô sợ hãi cúi
đầu .
Bà Ngọc Lan quay lại . Lâu lắm rồi , từ khi Duyên điên loạn về nhà mẹ ruột , bà chỉ gặp cô có một lần thôi , cho dù bà không quên chu cấp cho cô theo lời dặn cuối cùng của đứa con bất hạnh: "Dù hoàn cảnh nào , mẹ cũng phải bảo bọc Duyên " .
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Âm thanh cuối của nỗi đau tuyệt vời
Âm thanh cuối của nỗi đau tuyệt vời Như Bình là nhà văn nổi tiếng. Chị là văn nhân đúng nghĩa, dù công việc làm báo hàng ngày bận rộn. Thờ...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét