Thứ Sáu, 2 tháng 1, 2026

Quê hương - Nơi tìm về sự bình yên

Quê hương - Nơi
tìm về sự bình yên

Quê hương – mảnh đất của ký ức sâu lắng, nơi chất chứa những kỷ niệm tuổi thơ dịu dàng, những hoài niệm đẹp mà bất kỳ ai cũng mong được ôm ấp, giữ mãi trong tim. Với bài thơ “Quê ơi!” của Trần Thị Thùy Vy, từng câu, từng chữ vẽ nên bức tranh thanh bình, vừa nhẹ nhàng mà cũng vừa da diết.
Trong làng thơ Việt Nam hiện đại, Trần Thị Thùy Vy là một cái tên đầy sắc thái riêng biệt. Sinh ngày 4 tháng 5 năm 1975, chị là Hội viên Hội Văn học Nghệ thuật Quảng Nam – Chi hội Văn học, đồng thời là tác giả của tập thơ “Cả những ngày đã quên” (NXB Hội Nhà văn 2024). Chùm thơ của Thùy Vy phản ánh những lát cắt tinh tế về cuộc sống. Từ những cảm xúc cô đơn giữa lòng phố thị, những suy tư về tình thân và nỗi niềm xa xứ, đến nét đẹp dịu dàng của thiên nhiên và con người. Đặc biệt, thơ chị như một cầu nối đưa độc giả trở về những phút giây bình yên, trầm lắng – nơi quê hương vẫn hiện hữu như nguồn cội của tâm hồn.
Bài thơ “Quê ơi!” là một trong những tác phẩm nổi bật của Thùy Vy, chứa đựng cảm xúc sâu lắng về hành trình quay về quê hương. Với hình ảnh đầy chất thơ và ngôn từ giàu cảm xúc, tác phẩm khắc họa những hồi ức đẹp đẽ và tình yêu quê hương nồng nàn. Thời gian và không gian trong bài thơ đan xen giữa hiện tại và quá khứ, tạo nên một dòng chảy cảm xúc dạt dào, vừa thiết tha vừa da diết.
Từng câu chữ của bài thơ không chỉ là sự hoài niệm, mà còn là lời tự sự về những giá trị bất biến của quê hương trong cuộc đời mỗi con người. Nỗi niềm khi trở về quê là sự gắn bó, là lời nhắc nhở rằng, giữa muôn vàn sắc màu cuộc sống, quê hương vẫn mãi là nơi an nhiên nhất. Đây không chỉ là một bài thơ về sự trở về vật lý, mà còn là hành trình tìm lại chính bản ngã, những gì thân thương nhất mà thời gian, tuổi trẻ có thể vô tình bỏ lại phía sau.
Những suy ngẫm và cảm nhận trong bài thơ sẽ được phân tích sâu sắc hơn trong bài viết dưới đây, nhằm làm sáng rõ tinh thần, ý nghĩa nghệ thuật và sức lay động của tác phẩm. Chúng ta sẽ cùng khám phá vẻ đẹp từng dòng thơ và lý giải vì sao “Quê ơi!” lại khiến lòng người đọc thêm yêu quý, thêm gắn bó với quê nhà.
Quê ơi!
Em trở về gom nắng cuối xuân
cánh bằng lăng đầu vụ
ô cửa hoen màu
góc bàn xưa cũ
tiếng bạn bè còn nguyên
Em trở về bỏ lại những đua chen
để lại phồn hoa ồn ào phố thị
gửi bóng trăng nhiều màu bên ban công huyền bí
tiếng vĩ cầm
cả ánh đèn khuya
Gửi lại công viên cơn gió chiều
hành lang giảng đường ấp ôm kỷ niệm
bờ hồ trong xanh giàn hoa tim tím
nụ cười giòn trên bước chân son   
Em trở về đây dưới bóng hoàng hôn
thao thiết tuổi mười lăm
nghe thời gian hờn dỗi
tiếng gọi cơm chiều những điều rất vội
Quê ơi!
bao lỗi
ngày về.
Bài thơ “Quê ơi!” của nhà thơ, nhà giáo Trần Thị Thùy Vy mở đầu bằng hình ảnh “gom nắng cuối xuân,” gợi cảm giác thời gian trôi nhanh, mùa xuân dần khép lại, để lại những dấu yêu nhạt phai. Hình ảnh “cánh bằng lăng đầu vụ” và “ô cửa hoen màu” vừa tạo nên một không gian xưa cũ, mộc mạc, vừa như lời gọi về một thời xa xôi đầy nhớ thương. Góc bàn xưa – nơi lưu giữ dấu tay người bạn cũ, tiếng nói cười của những ngày thơ dại – tất cả còn nguyên vẹn trong tâm hồn người con xa xứ. Đây chính là điểm nhấn đầu tiên: quê hương không chỉ là một địa danh, mà là nơi cất giữ những ký ức thuần khiết và bền lâu.
Tiếp theo, Trần Thị Thùy Vy viết bày tỏ sự trở về như một hành trình buông bỏ. “Bỏ lại những đua chen,” phồn hoa nơi phố thị – những thứ từng quyến rũ, nhưng giờ chỉ là cái bóng nhạt nhòa so với tiếng gọi của quê hương. Những “bóng trăng nhiều màu” hay “tiếng vĩ cầm” của thành phố dẫu quyến rũ đến đâu cũng không thể thay thế được sự ấm áp, thân quen của ngôi nhà nhỏ bé, nơi có những tiếng “gọi cơm chiều.” Đây là bài học về giá trị đích thực trong cuộc sống: quê hương là gốc rễ, là nguồn cội để con người tìm về sự an nhiên và chân thành.
Cảnh sắc quê hương hiện lên rõ ràng hơn trong đoạn thơ tiếp theo. Những hình ảnh giản dị như “cơn gió chiều,” “hành lang giảng đường,” hay “giàn hoa tim tím” gợi lên những khoảnh khắc đời thường mà đậm chất thơ. Những kỷ niệm, dù nhỏ bé hay giản đơn, luôn là những mảnh ghép quý giá làm nên bức tranh tâm hồn mỗi con người. Và trong bài thơ, những nụ cười giòn tan của tuổi trẻ được gắn liền với bước chân son – hình ảnh biểu tượng cho những hoài bão, khát vọng một thời.
Người viết hòa mình vào sự yên bình của “bóng hoàng hôn,” nơi thời gian như ngừng trôi để người con xa xứ nghe lại tiếng gọi của tuổi mười lăm. Có chút tiếc nuối, có chút ân hận vì đã từng lạc lối, để “Quê ơi!” trở thành lời xin lỗi muộn màng. Nhưng cũng chính nỗi day dứt đó càng tô đậm tình yêu thương, sự gắn kết không thể đong đếm mà con người dành cho quê hương.
Bài thơ “Quê ơi!” của Trần Thị Thùy Vy là bức thư tình gửi đến quê hương, chạm đến trái tim người đọc bằng sự mộc mạc nhưng sâu sắc. Dẫu ta đi đâu, đến nơi nào, quê hương mãi là bến đỗ bình yên nhất trong hành trình cuộc đời. Và mỗi lần trở về, như trong lời thơ, là mỗi lần nhắc nhở chúng ta rằng quê hương vẫn luôn chờ đợi, luôn dang rộng vòng tay chào đón – dù ta có “bao lỗi” của ngày tháng đã qua.
4/5/2025
Bùi Quang Xuân
Theo https://vanhocsaigon.com/

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cánh hoa chùm gửi XXXXXX

Cánh hoa chùm gửi Chương 1 Những năm dài trôi qua, tôi là của mẹ, mẹ là của tôi, gian phòng này là của hai người. Thế mà bây giờ, chỉ mộ...