|
Đã từ rất lâu rồi muốn viết một điều gì đấy về những âm điệu,
những ca từ, những hình ảnh và tư tưởng trong bài hát này nhưng thật khó
khăn. Phải, thật khó khăn để mà giải thích, mà phân tích, mà diễn giải những
điều ngay cả mình cũng không thể nắm bắt hết.
Lần đầu tiên nghe bài hát này, tôi cũng đã tự hỏi nó có ý
nghĩa gì? Những ca từ kia khi sắp xếp cạnh nhau mang một thông điệp gì, và nhỏ
bé với đầu óc lý - luận – logic rất khoa học đã không thể hiểu nổi. Như một
con thuyền lạc lõng trong làn sương, tôi quay cuồng giữa những thứ triết lý
siêu hình từ câu hát. Để rồi một đêm bất chợt ngộ ra rằng ta đang đứng giữa một
cơn mưa. Và thay vì phải loay hoay phân tích xem những ca từ kia mang một ý
nghĩa gì thì tôi đã thay đổi cách tiếp cận, tôi đã thay đổi câu hỏi: nó cho
ta cảm giác thế nào?
Nếu mỗi con người là một tiểu vũ trụ chất chứa những bản thể
riêng biệt nhưng cũng đồng thời mang hình ảnh của cái Toàn Thể thì với câu hỏi
này, mỗi người sẽ có riêng cho mình một câu trả lời.
"...Dưới mặt trời ngồi hát hôn mê
Dưới vòng nôi mọc từng nấm mộ Dưới chân ngày cỏ xót xa đưa..."
Những ca từ, những hình ảnh và những giai điệu tiết tấu này
đã dựng lên một không gian thật âm u, thật huyễn hoặc, thật vô - thường. Cái
hình ảnh dưới chân ngày cỏ xót xa đưa nghe thật bi thương. Tất cả nói lên sự
muộn phiền, đau đớn... Buồn tủi cho thân phận con người nên nhánh cỏ cũng xót
xa. Thời gian thật tàn nhẫn, lạnh lùng bước qua đến cả cỏ cây cũng phải xót
xa huống hồ là con người.
"...Người đã đến và người sẽ về bên kia núi
Từng câu nói là từng cánh buồm giong cuối trời. Còn lại tiếng cười khóc giữa đời..."
Cỏ xót xa đưa - Ý Lan
Và như thế, cuộc đời như một cõi tạm, khi mà người đã đến rồi
người sẽ về. Về đâu? Về bên kia núi. Như một cơn gió thoảng qua cuộc đời, chỉ
còn để lại “tiếng cười khóc giữa đời”. Cuối cùng thì cũng chỉ còn tiếng cười
khóc là ở lại với đời mà thôi. Xót xa không khi từng câu nói cũng chỉ đơn thuần
là từng cánh buồm giong ra khơi về nơi cuối trời. Quả vậy, những hứa hẹn, thề
thốt, những lý luận hay tranh cãi, những thóa mạ hay mơn trớn rồi cũng qua
đi, cái ở lại phải chăng cũng chỉ là một tiếng khóc cười !
"...Dưới ngọn đèn một bóng chim qua
Giữa đường đi một người đứng gọi Có biết gì về ngày chưa tới. Những ngày ngồi rủ tóc âm u Nghe tiền thân về chào tiếng lạ Những mai hồng ngồi nhớ thiên thu..."
Ở đây, cái cảm giác gần như đã đạt đến trạng thái hòa đồng
cùng đại vũ trụ, cái nỗi buồn gần như đã thành nỗi vui vì sự tồn – vong vô -
thường, sự sinh - diệt vô - tận của tự nhiên. Thời gian mất đi cái cấu trúc
đã được gán theo chuẩn, quá khứ hay hiện tại hay tương lai, tất cả chỉ là một.
Một mai hồng cũng chính là thiên thu.
|
Thứ Năm, 20 tháng 8, 2015
Cảm nhận về ca khúc Cỏ xót xa đưa
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Cây rừng vô cảm
Cây rừng vô cảm Trong cái lạnh ê ẩm mỏi mòn không dứt, tuyết trắng còn bám một lớp mỏng trên mặt đất và các cành cây trơ gầy ; vẻ chán chườn...
-
Tản mạn về những yếu tố tình dục trong văn học Việt Nam Nghĩ đến tình dục, hay quan hệ tình dục (tiếng Anh: sexual intercourse), còn gọi là ...
-
Một chút tình thu (Mùa Thu trong thi ca VN) Tôi có điều may mắn là trong mười năm làm giáo sư trung học (1958-1968), dạy môn văn ch...
-
Vạch tính chất phản động của bài "Nhất định thắng" của Trần Dần Sau tám mươi năm bị địch giày xéo và sau mười lăm năm bị chiến t...



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét