Khoảnh khắc mùa thu Paris
Một phần vbt LouvreBốn giờ sáng gọi taxi đưa ra ga Eurostar Luân Đôn để lên chuyến
tàu đầu tiên đi Paris,
khởi hành lúc sáu giờ. Nhà ga rộng lớn, hiện đại chẳng khác
gì một phi trường. Cũng phải làm các thủ tục an ninh: bỏ giày, điện thoại, áo
khoác, xách tay, và những thứ lỉnh kỉnh khác như chìa khóa, nịt, đồng hồ… cho
qua máy. Rồi điền giấy khai hải quan… Vé lên tàu có ghi số toa, số ghế. Tàu sẽ dừng
đúng số toa của mình, đầu mỗi toa có nhiều ngăn để hành lý. Tàu chạy với vận tốc
360 km/ giờ, lúc qua biển Manche, mình chỉ nhận biết tàu bắt đầu vào hầm
và ra khỏi hầm, với thời gian hai mươi ba phút. Đường hầm dài hơn 50 km,
kể từ ngày khai trương vào năm 1994, Luân Đôn và Paris không còn bị chia cắt bởi
biển, chỉ có hơn hai tiếng đồng hồ để qua lại.
Đến Paris gare du Nord đúng 9 giờ 20. Đi hai đoạn metro ngắn
là tới khách sạn đã đặt phòng trước. Vì ở Paris chỉ có hai ngày, nên phải lên lịch
ngay đi thăm một số nơi.
Tôi thầm cám ơn các website văn học, vì nhờ đó mà Jacques đã
đọc và lần mò hỏi ra địa chỉ email của tôi. Tên Việt của Jacques là Thạch. Thạch,
con nuôi của người cô họ.
Công viên TuilerieLúc tôi trưởng thành, Thạch còn nhỏ lắm. Tôi thương Thạch vì
cứ nghĩ đến nỗi buồn thiếu vắng tình thương của cha mẹ ruột. Tôi không nhớ những
lần đi chơi với Thạch đã cư xử, đã nói ra với nó những gì. Chỉ biết lần cuối
cùng gặp nhau vội vã ở Nha Trang vào giữa tháng 4 năm 1975, thời điểm những
ngày tàn cuộc nội chiến. Rồi thời gian dài sống lăn lóc trong sa mù thời cuộc,
như bầy gà bươi móc mỗi ngày để kiếm sống, ngụp lặn trong cái u tối đói nghèo,
ngu dốt; còn chút ánh sáng nào đâu để soi rọi ký ức mình…Cho đến một ngày đầu năm nay, tôi nhận email của Thạch, chỉ mấy
dòng ngắn ngủi luộm thuộm thiếu dấu thiếu chữ, nếu là anh của email này thì trả
lời em ngay. Tôi trả lời Thạch. Những thư tiếp theo, Thạch cho biết lần cuối
em gặp anh đến nay đã 36 năm rồi! Và Em đang sống ở Paris.Khi biết tôi sẽ ghé Paris, Thạch vui lắm. Thạch hẹn gặp tôi
ngay buổi trưa đầu tiên ở khách sạn. Rât đúng giờ, Thạch đến. Thay vì mừng rỡ,
vồ vập, tôi đứng lặng người nhìn Thạch. Trước tôi là một người Pháp già, lưng
hơi còm, mái tóc muối tiêu, tên là Jacques.Đại lộ Champs ElyseesÔi, Thạch của ngày nào đây, chỉ còn nét mặt và giọng nói là
không thay đổi. Jacques cười, ông chủ khách sạn tưởng em là người Pháp nên
nói toàn tiếng Tây! Thì em là người Pháp rồi còn gì, đã sống ở Paris 28
năm!Chúng tôi ăn trưa Phở 14. Thạch nói phở này ngon nhất Paris
đó anh. Trong lúc ăn, Thạch lên chương trình đưa tôi đi chơi một số
nơi. Paris với hệ thống metro chằng chịt, mà Thạch thuộc nó như trong lòng bàn
tay. Vì thời gian hạn hẹp, chúng tôi không thể đi sâu vào mỗi nơi. Như khi phải
đứng từ xa mới có thể nhìn hết được Viện bảo tàng Louvre, chứ đừng nói
vào dược bên trong, phải mất ít ra vài tuần đến cả tháng mới thăm hết được.
Louvre, công viên Tuilerie, quảng trường La Concorde, Khải Hoàn Môn nằm trên một
trục thẳng. Cảnh vật suốt dọc các công trình rất đẹp và nhiều nơi ghi dấu lịch
sử. Vườn Tuilerie, đang là mùa thu, lá vàng rơi đầy mặt đất. Đại lộ Champs
Elysees có tiếng đẹp nhất thế giới, rất đông du khách đi bộ. Cái lạnh chớm thu
nằm sau những chiếc khăn quàng của phụ nữ, rơi hững hờ trước ngực.Khải Hoàn MônGiờ cao điểm ở các trạm metro, cứ hai phút có một chuyến đến,
mọi người đứng chen nhau, không một biểu lộ khó chịu, cảnh đó rất bình thường
trong sinh hoạt hằng ngày. Để đến một nơi, đôi khi phải đổi tàu nhiều lần, phải
đi thang máy hoặc leo bậc cấp lên trạm metro phía trên, hay xuống trạm metro
phía dưới. Có những đường tàu nằm sâu hai, ba trăm mét dưới lòng đất.Ở thế hệ chúng tôi, trước những năm sáu mươi ngồi ghế nhà trường
trung học, không ai là không nhớ bài học thuộc lòng “Ngày Tựu Trường” của Thanh
Tịnh, và đoạn văn của Anatole France tả cậu bé với chiếc cặp trong tay, đi qua
vườn Lục Xâm Bảo vào một buổi sáng mùa thu, lá vàng rơi trên những pho tượng trắng…Ngờ
đâu nửa thế kỷ sau, tôi lại được ngồi trong công viên Luxembourg cũng vào một
buổi sáng mùa thu, giữa những bức tượng trắng và lá vàng rơi đầy mặt đất, để
thương nhớ tuổi thơ minh!Luxembourg, công viên lớn thứ hai của Paris, chì sau
Tuilerie, được đặt nhiều tượng danh nhân như Beethoven, Paul Verlaine,
Georges Sand, Saint-Geneviere… Công viên cũng là bối cảnh nổi bật trong tác phẩm
Les Miserables (Những Kẻ Khốn Cùng) của Victor Hugo. Nhiều chiếc ghế dựa bằng sắt
có thể xê dịch được, để du khách thoải mái chọn góc nhìn ngồi nghỉ ngơi. Cuối
công viên bên phải là một lâu đài có hồ nước lớn phía trước, tiếp với một vườn
hoa đầy sắc màu rực rỡ.Hơn năm mươi năm trôi qua, từ một cậu bé lòng như khăn mới
thêu, từng xúc động bởi hình ảnh mùa thu ở vườn Lục Xâm Bảo ngày nào, nay
với mái tóc bạc đang ngồi đếm tháng năm còn lại của đời mình trên đầu ngón tay.
Nhìn những pho tượng trăm năm còn đứng đó, nhớ đến cậu bé của Anatole France
ngày nào cùng những người đã một lần qua đây, mà ngậm ngùi tự hỏi…?Một ngày lang thang dưới bầu trời đầy mây và trong những đường
hầm metro, tôi đã không giấu được nét mệt mỏi dù cho nhiều thắng cảnh, di tích
lịch sử ở đây luôn cuốn hút bước chân mình. Jacques thường nhìn tôi với ánh mắt
ái ngại. Còn tôi tham lam giành giựt với thời gian, phải tận mắt nhìn cho được
những thứ mà mình chỉ biết qua sách báo và chuyện kể. Thạch đưa chúng tôi đi bộ
qua nhiều nơi.Nào Place Vendome ở trung tâm Paris, nối liền với đại lộ De
La Paix. Giữa quảng trường là tượng Napoleon đứng chót vót trên một trụ đồng
tròn có chạm trổ hoa văn hình xoắn ốc cao trên hai trăm mét để kỷ niệm ngày chiến
thắng quân Áo năm1805. Ông là một vĩ nhân, được ca tụng là người “khi trên
lưng ngựa thì chiến đấu lẫy lừng, lúc xuống ngựa là một nhà cai trị đất
nước kiệt xuất.” Sau cách mạng Pháp, ông lập ra triều đại Bonaparte, với
những cải cách về luật pháp, bộ luật Napoleon đã ảnh hưởng rất lớn đến chính trị
thế giới. Về giáo dục, các trường đại học được mở, đào tạo sinh viên bằng tiền
nhà nước. Ông thành lập đơn vị hành chánh tự cai quản và xử lý lấy công việc.
Napoleon mất năm 1821. Lăng mộ ông sáng lòa có thể nhìn thấy từ tháp Eiffel. Nào Khải Hoàn Môn (The Arc de Triomphe), đài kỷ niệm nổi tiếng
nhất, với 50 mét chiều cao, 45 mét bề rộng, từng chứng kiến biết bao thăng trầm
của lịch sử nước Pháp: Năm 1940 Đức đánh chiếm Paris đã cho quân diễn hành qua
đây, trong khi thủ đô bỏ trống, mở đầu cuộc kháng chiến chống Phát xít. Qua năm
1944, Paris được hoàn toàn giải phóng, đoàn quân chiến thắng của nước Pháp Tự
Do trở về ca khúc khải hoàn, lại diễn hành qua Khải Hoàn Môn lịch sử này.
Nào Khải Hoàn Môn (The Arc de Triomphe), đài kỷ niệm nổi tiếng
nhất, với 50 mét chiều cao, 45 mét bề rộng, từng chứng kiến biết bao thăng trầm
của lịch sử nước Pháp: Năm 1940 Đức đánh chiếm Paris đã cho quân diễn hành qua
đây, trong khi thủ đô bỏ trống, mở đầu cuộc kháng chiến chống Phát xít. Qua năm
1944, Paris được hoàn toàn giải phóng, đoàn quân chiến thắng của nước Pháp Tự
Do trở về ca khúc khải hoàn, lại diễn hành qua Khải Hoàn Môn lịch sử này.
Lâu đài ở công viên Luxembourg
Hoa ở công viên Luxembourg
Tượng ở công viên Luxembourg
Tượng Napoleon về đêm
Quảng trường Vendôme về đêm
|















Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét