Thứ Tư, 26 tháng 2, 2025
Cổng nhà mình vẫn mở
Trinh không thể có con. Cái tin dữ mà bác sĩ nói với vợ chồng tôi sáng nay làm vợ tôi suy sụp, đây là lần thứ ba tôi đưa cô ấy đi làm xét nghiệm, anh bạn thân thiết của tôi, người bác sĩ đầu tiên khám cho Trinh bảo rằng khoa học đôi khi cũng có sự nhầm lẫn, nhưng đây là lần thứ ba rồi, và là bệnh viện uy tín cuối cùng trong cái thành phố nổi tiếng về những bệnh viện chất lượng này. Vẫn một kết quả: Vợ ông không thể có con. Tôi nghe từng thớ thịt trong cơ thể mình giật giật, mắt tối sẫm, chân tay tôi rã rời nhưng khi nhìn vào mắt Trinh, đôi mắt xa xôi đến mức làm tôi thấy cái đau xót trong tim tôi lúc này như bị nhấn chìm hẳn trong đôi mắt ấy, cả khuôn mặt vô hồn nữa, đôi mắt ráo hoảnh không một giọt nước mắt, khuôn mặt dửng dưng đến độ huyễn hoặc. Trinh đứng dậy rồi đi lướt qua tôi một cách vô hồn. Tôi nắm tay ông bác sĩ già, giọng van lơn:
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm Những chuyện đời tư sôi nổi, cảm động, thiết tha và gần gũi phần nào cho thấy sự chuyển đổi theo chiều hướng nh...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét