Thứ Bảy, 29 tháng 3, 2025
Chuyến phà dài
Khi phà tách bến Chân mới chực nhớ là mình đã ngồi gọn trên phà. Chân không nhớ mình đã xuống phà bằng kiểu nào. Cô cũng không nhớ mình vượt qua cái dốc hẳm đứng của bến sông dễ hay khó. “Mình phải rời khỏi nơi này”. Chỉ nhớ duy nhất điều đó rồi quán tính đưa tay cô ấn nút khởi động cho xe máy lao về phía trước.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm Những chuyện đời tư sôi nổi, cảm động, thiết tha và gần gũi phần nào cho thấy sự chuyển đổi theo chiều hướng nh...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét