Chủ Nhật, 30 tháng 3, 2025
Bức tranh "Vũ nữ thân gầy"
Cả đêm tôi chong đèn ngồi ngắm bức tranh cũ,ngắm đi ngắm lại hầu như quên mất cả thời gian, chừng ngó lại kim đồng hồ chỉ đúng 3 giờ sáng. Thì ra tôi ngồi với bức tranh như đang ngồi cùng với những kỷ niệm trải dài gần hơn 20 năm trôi qua. Bức tranh cũ được tôi mua ở chợ trời, nơi họ bày bán đủ mọi thứ lỉnh kỉnh chẳng thiếu một món gì từ cây kim may nhỏ xíu cho tới cả một chiếc xe hơi đang chạy. Tôi nhớ vào tháng 10 tiếng Mỹ gọi là Octorber nhưng tôi gọi nó là tháng ốc bưu, vào năm tôi đến định cư khí hậu lạnh tê buốt, thau nước để ngoài trời sáng ra thì đông thành nước đá. Tôi trùm mền chẳng buồn đi đâu vì lạnh quá chịu không thấu khi phải ngồi lên chiếc xe cũ sì của thằng em hỏng hệ thống máy sưởi ấm. Nói ra thì thật tình, có đi vào nơi đâu mất công thấy cái gì cũng đẹp, cũng ham, rồi nhìn lại túi tiền hạn hẹp của mình thì chuyện sắm sửa coi như nằm mơ đi. Thằng em trai đọc ý nghĩ trong đầu tôi như mở tờ báo ra đọc, nên nó đề nghị chở tôi đi chợ trời là hợp ý nhất. Nó còn dệt mộng cho tôi là biết đâu vào đó mua trúng món đồ cổ thì coi như "trúng mánh".Vậy là cùng nhau lên đường, vừa mới đi được nửa vòng chợ, thì ánh mắt tôi dừng lại nơi một bức tranh cũ đang được dựng hờ hững bên cạnh những đống đồ cũ mèm chồng chất lên nhau nhìn rối cả mắt. Bức tranh chỉ nhô ra có phân nữa, vậy mà cũng lọt vô mắt của tôi với cái giá không cần kỳ kèo, bởi khi người bán hàng vừa lôi ra giữa cái đám đồ ngổn ngang, bức tranh đã đập dội vào mắt tôi đến ngẩn người. Hình vẽ là một người vũ nữ trong nhịp điệu của người Tây Ban Nha, những đường nét mờ ảo với những sắc màu rêu úa cho cái nền, những vệt vàng vọt của ánh sáng, và rồi trong những sắc màu không rõ nét là nửa gương mặt của một người phụ nữ với cái nét thanh tú quyến rũ mê hoặc đang lã lơi theo dáng điệu của một bước nhảy tuyệt đẹp. Tôi không đắn đo hay có một chút do dự nào khi người bán ra giá cả. Tôi mau ôm lấy bức tranh với khổ to phải giang cả hai cánh tay mới nhấc lên được. Bức tranh về tay tôi chỉ vỏn vẹn với giá 10 đô la.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Chút tản mạn về các đoản văn "Tựu trường" của Anatole France, "Tôi đi học" của Thanh Tịnh và "Cảm thu" của Đinh Hùng
Chút tản mạn về các đoản văn "Tựu trường" của Anatole France, "Tôi đi học" của Thanh Tịnh và "Cảm thu" của Đ...
-
Tản mạn về những yếu tố tình dục trong văn học Việt Nam Nghĩ đến tình dục, hay quan hệ tình dục (tiếng Anh: sexual intercourse), còn gọi là ...
-
Một chút tình thu (Mùa Thu trong thi ca VN) Tôi có điều may mắn là trong mười năm làm giáo sư trung học (1958-1968), dạy môn văn ch...
-
Chopin - Linh hồn của Piano Bệnh dịch tả lại hoành hành ở Paris, những người học trò cuối cùng của Chopin lần lượt rời Paris. Chopin đ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét