Chủ Nhật, 30 tháng 3, 2025
Chị nuôi
Trong cái đám con nít tuổi chừng 9 hay 10 thì chị lớn nhất chị hơn chúng tôi tới năm tuổi. Mười lăm tuổi với cái thân hình ốm tong teo, không biết chị mang tội tình gì mà khi vừa chào đời đã bị ông trời bắt phải đui mù một con mắt. Nhìn đời bằng một con mắt là nói lên cái vẻ ngạo nghễ, thách thức như người ta ví von. Còn chị mỗi khi muốn nói hay muốn nhìn ai thì phải nghiêng hẳn khuôn mặt về phía một bên để tập trung, với con mắt phải duy nhất nheo nheo có vẻ khó khăn, nhấp nha, nhấp nháy để nhìn người đối diện cho rõ ràng. Cái vẻ ngạo mạn đâu không thấy, chỉ thấy chị trông thật tội nghiệp và không chấp nhận, cũng phải cam chịu khi hàng xóm từ người lớn cho tới con nít gán theo sau tên cúng cơm của chị một chữ "lé". Như một dấu ấn trên số mệnh của kẻ tật nguyền.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Chút tản mạn về các đoản văn "Tựu trường" của Anatole France, "Tôi đi học" của Thanh Tịnh và "Cảm thu" của Đinh Hùng
Chút tản mạn về các đoản văn "Tựu trường" của Anatole France, "Tôi đi học" của Thanh Tịnh và "Cảm thu" của Đ...
-
Tản mạn về những yếu tố tình dục trong văn học Việt Nam Nghĩ đến tình dục, hay quan hệ tình dục (tiếng Anh: sexual intercourse), còn gọi là ...
-
Một chút tình thu (Mùa Thu trong thi ca VN) Tôi có điều may mắn là trong mười năm làm giáo sư trung học (1958-1968), dạy môn văn ch...
-
Chopin - Linh hồn của Piano Bệnh dịch tả lại hoành hành ở Paris, những người học trò cuối cùng của Chopin lần lượt rời Paris. Chopin đ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét