Chủ Nhật, 30 tháng 3, 2025
Còn một ánh lửa
Hình như không còn chút lửa nào trong cái lồng ấp ấy. Cô vẫn thích cái lồng ấp mỗi khi mùa lạnh về. Nó gợi nơi cô quá nhiều kỷ niệm ngày còn bé. Bây giờ người ta dùng máy lạnh máy ấm. Nhưng không thể so sánh với chiếc lồng ấp đơn sơ và bé nhỏ cô đang ôm trước ngực. Lửa đã tàn gần hết vì nước mắt của cô rơi xuống quá nhiều. Khóc là cách giải tỏa niềm đau ẩn ức mà cô đã cố kìm nén giấu kín biết bao năm tháng. Cô nói thật nhiều với mẹ, với cái lồng ấp. Chỉ có mẹ và cái lòng ấp thấu hiểu. Ôi, mẹ đã lên Thiên Đàng và cái lồng ấp thì vô tri vô giác. Nhưng cô cảm nhận được nó có hồn qua những tia sáng long lanh nhấp nháy đẹp ngời kia. Và cô trò chuyện với than hồng!
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Chút tản mạn về các đoản văn "Tựu trường" của Anatole France, "Tôi đi học" của Thanh Tịnh và "Cảm thu" của Đinh Hùng
Chút tản mạn về các đoản văn "Tựu trường" của Anatole France, "Tôi đi học" của Thanh Tịnh và "Cảm thu" của Đ...
-
Tản mạn về những yếu tố tình dục trong văn học Việt Nam Nghĩ đến tình dục, hay quan hệ tình dục (tiếng Anh: sexual intercourse), còn gọi là ...
-
Một chút tình thu (Mùa Thu trong thi ca VN) Tôi có điều may mắn là trong mười năm làm giáo sư trung học (1958-1968), dạy môn văn ch...
-
Chopin - Linh hồn của Piano Bệnh dịch tả lại hoành hành ở Paris, những người học trò cuối cùng của Chopin lần lượt rời Paris. Chopin đ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét