Thứ Hai, 3 tháng 3, 2025
Những chuyến xe qua
Cô Bảy vườn lài là tên gọi của bà ngoại tôi, nhà tuốt cuối
xóm, một thân một mình với khu đất trước kia bỏ hoang, cắm dùi làm nhà, trồng
toàn hoa lài. Về đêm, mùi hương lài thoang thoảng, ngây ngất đến lịm người. Có
thời, người ta đồn bà ngoại tôi là phù thủy, mê hoặc đàn ông trong xóm nhờ cái
mùi hương lài đó nên tội lỗi đầy đầu, đẻ con không cha là mẹ tôi. Người đời vẫn
thế, gán tiếng xấu cho người ta thì sẳn lắm. Bà ngoại tôi chiều đến tối khuya
thì chuấn bị cơm nước sáng ra bán ở chợ, sáng tới chiều ngồi ở khu chợ xa cảng
tấp nập người ăn cơm hàng vội để kịp nhảy lên xe cho cuộc hành trình chót về với
gia đình họ. Chỉ có ngoại tôi về nhà một mình, lại cặm cụi chuẩn bị đồ bán cho
ngày mai, chẳng có người vào kẻ ra trong nhà mà vẫn mang bầu và sinh ra được mẹ
tôi.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm Những chuyện đời tư sôi nổi, cảm động, thiết tha và gần gũi phần nào cho thấy sự chuyển đổi theo chiều hướng nh...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét