Thứ Sáu, 28 tháng 3, 2025
Nơi bến đậu cho một câu dân ca
Câu nói truyền đời từ một địa phương rằng: “Cô cũng như bố”, ở giữa nơi quần cư đủ mọi vùng miền này có thể sẽ trở nên dị biệt với nhiều người nhưng dẫu sao với Hoan thì thấy nó thật đủ cho riêng anh. Cái bến đậu vĩnh hằng mang cô đi đã giải thoát cho một số phận nhỏ nhoi, bất hạnh giữa thế nhân, đưa lại cho anh nỗi hoang hụt mênh mông với sự xót thương, ám ảnh. Rồi tự nó kéo về để lấp vào bằng kí ức trình tự cuộc đời bà cô anh: Một con người.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm Những chuyện đời tư sôi nổi, cảm động, thiết tha và gần gũi phần nào cho thấy sự chuyển đổi theo chiều hướng nh...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét