Thứ Bảy, 29 tháng 3, 2025
Đôi song mã
Mấy tiếng vạc eo óc rời rạc ngoài trời báo hiệu canh năm vừa hết, giọng mấy con chim chìa vôi, trao trảo ở vườn bên bắt đầu thánh thót, líu lo như một điệp khúc thường nhật, báo hiệu đêm tàn. Trong bầu trời mờ đục, từ dưới sông Cái Tắc rì rầm vọng lên tiếng người xen lẫn tiếng dằm, tiếng mái chèo rẽ nước, khua xào xạc của những người dân quê miệt thôn xa đi chợ sớm. Theo thói quen, mỗi buổi sáng, sau khi thức dậy, ba tôi luồn chân vô đôi guốc vông, lấy lại sự tỉnh táo giây phút rồi đi rảo nhanh một vòng quanh nhà để xem coi có gì lạ xảy ra trong đêm tối, rồi mới bắt đầu những công việc thường nhật.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm Những chuyện đời tư sôi nổi, cảm động, thiết tha và gần gũi phần nào cho thấy sự chuyển đổi theo chiều hướng nh...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét