Thứ Năm, 5 tháng 6, 2025
Miền quê khói lửa
Đã lâu tôi mới trở lại thành Vinh. Những con đường thân quen ngoằn ngoèo, nhỏ hẹp ngày nào, giờ đã lún mình nâng những đại lộ thênh thênh tít tắp. Những ngôi nhà xưa cũ giờ cũng đã hóa thành những dãy phố khang trang. Dòng người, dòng xe cộ huyên náo nối nhau “chảy” như những đợt sóng ào ào bất tận…
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm Những chuyện đời tư sôi nổi, cảm động, thiết tha và gần gũi phần nào cho thấy sự chuyển đổi theo chiều hướng nh...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét