Thứ Hai, 2 tháng 6, 2025
Miếu uyên ương
Người phụ nữ sinh khó. Vật vã mãi đến gần sáng, nhưng may cũng mẹ tròn con vuông. Hai vợ chồng ôm con, nhìn bà rơi nước mắt. Rồi được mời cơm. Toàn món chay nguội và thiếu vị. Nghe bà phàn nàn đĩa rau muống xào giá có thêm ráu tỏi, người chồng cười, bảo vội quá, xin thông cảm cho. Rồi mệt, thiếp đi, sáng lạnh tỉnh dậy, thấy mình nằm trên đống, tận làng bên, gối đầu lên mộ người con gái ấy, tay vẫn cầm cái vòng ngọc cô tặng trả ơn mới biết mình vừa đỡ đẻ cho người đã chết. Sau này dân hai làng xây Miếu Ông, Miếu Bà, đắp một con đường nối hai ngôi miếu…
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm Những chuyện đời tư sôi nổi, cảm động, thiết tha và gần gũi phần nào cho thấy sự chuyển đổi theo chiều hướng nh...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét