Một đứa trẻ cáu kỉnh, chắp hai tay trước ngực ước rằng:
“Con ước có được những quả trứng rán thật thơm…”. 1. Cái đói đã xâm chiếm cơ thể và đầu óc mụ tự bao giờ. Nó kêu: “Cho tôi ăn… tôi đói quá!”. Mụ chẳng thể giải toả nỗi
khốn khổ này vì đã hai ngày chưa có gì cho vào mồm, dù đã gắng sức xua đuổi,
hình ảnh của những món ăn không ngừng chao liệng trong tâm khảm mụ. Chúng cứ
tua qua rồi đảo lại như một thước phim tua chậm làm mụ xem đến chóng mặt. Ðêm
hôm qua, mụ đã có một giấc mơ đẹp. Rằng những đứa con của mụ có một bữa tối thịnh
soạn với gà tây quay, món bò bít tết ngon lành và nhấm nháp một tí rượu vang
thơm lừng. Nhưng tất cả chỉ như một giấc mơ, nó không hề được thực tế
xác nhận. Còn bây giờ, hãy nhìn xem hình ảnh thực tế! Năm đứa con của mụ
đang vật vờ trong cơn đói như những con chim non yếu ớt chờ mẹ tha mồi về trên
căn gác xép tối hù. Mụ xót xa khi trông thấy thân hình lẻo khoẻo của chúng cuộn
tròn trong chiếc chăn bông như một cái kén và kéo dài âm thanh dai dẳng: “Ðói…
con đói quá!” đã mặc định sẵn đâu đó trong khối óc đáng thương mà lẽ ra vào độ
tuổi của chúng, nó được lập trình việc ăn, học và nô đùa. Ngay cả những thiên
thần khi nghe thấy hơi thở khò khè như cái bơm xe đạp của lũ trẻ cũng phải rơi
nước mắt đến hai lần. Gia đình mụ đến bang Texas để tìm kiếm công việc mới và có lẽ
là gia đình nghèo nhất nơi đây. Mụ chắc vậy. Bữa ăn tối cuối cùng cách đây hai
ngày, mụ chỉ có thể nấu một nồi súp lõng bõng với cải rốt, súp lơ xanh và đã
phân phát đều cho năm đứa con của mụ như phân phát tình thương của một người mẹ
nghèo. Còn bây giờ, mụ mặc kệ những ý nghĩ không đâu vào đâu đang chèn ép dây
thần kinh ăn uống của mình. Vì lúc này mụ nghĩ đến người đàn ông đã cùng mụ sinh ra chúng
– ông chồng khốn nạn. Cái cảnh bĩ cực này xảy đến khi gã ban tặng cho mụ lũ con
và khi không có khả năng nuôi dưỡng thì gã đánh bài chuồn. Nuôi dưỡng năm đứa
con cùng lúc với một người phụ nữ thất nghiệp thật là một gánh nặng. – Con đói quá! Ðứa nhỏ nói lí nhí như muỗi kêu khi mụ lia một tia nhìn
thương hại về phía nó như muốn hỏi rằng: “Con đói lắm phải không?”. Thế là lũ
trẻ nhoi lên như bị ai đó bắt cóc. Mụ nhìn kỹ mặt từng đứa rồi lồm cồm ngồi dậy
và tự hứa với lòng rằng phải làm một việc gì đấy có ý nghĩa với chúng. Buồn đến
nẫu ruột nhưng tấm lòng của người mẹ thì có trời chứng giám. Mụ có lòng tin rằng
một bữa ăn no sẽ xuất hiện trong căn nhà này ngay thôi, mặc dù trong túi mụ chỉ
còn bốn mươi xu ít ỏi. Mụ liếc nhìn bầu trời cao và sâu thăm thẳm ngoài cửa sổ. Bóng
tối bao trùm cả không gian, đen như hắc ín. Gió không ngừng thổi mang theo cái
lạnh thấu tận xương tuỷ. Tuyết trắng phủ kín mặt đường, chôn vùi những chiếc
taxi bóng lộn đậu ở hai bên lề đường vàng khé bởi ánh đèn trên cao. Mụ thốt
lên: “Lạnh quá!”. Mùi gà tây quay thơm phác mũi cuộn trong gió từ đâu bay đến,
có lẽ là từ phía nhà giàu. Ðương cơn đói khát mà ngửi thấy mùi thức ăn làm cho
người ta đói càng thêm đói. “Mùi gì thơm thế nhỉ?”. Mắt bọn nhỏ long lanh sáng như
những ngôi sao lấp lánh treo ngoài cửa sổ. Lũ trẻ thèm nhỏ nước dãi rồi cuống
quýt lao về phía cửa sổ, nơi có mùi thơm đi lạc vào căn nhà của chúng. Mụ bặm
môi bặm lưỡi lao đến đóng sầm cửa sổ lại vì cái mùi thơm quái ác đấy nó là kẻ
thù. Nó chỉ làm cho cái đói định hình rõ ràng hơn thôi. Nếu có giải thưởng vinh
danh cho người nhịn đói giỏi nhất, thì chắc rằng mụ hoặc lũ con của mụ sẽ vinh
dự nhận lấy giải thưởng đấy chứ không phải là một ai khác trên thế giới này. Ðâu đó tiếng chuông vang lên ngân nga và kéo một hồi dài gieo
vào tâm khảm lũ trẻ sự vui mừng. Tiếng chuông gợi nhắc đêm Giáng sinh. Tiếng
chuông Noel, mùi gà tây quay thơm lừng và chúng nghĩ ngay đến những món quà
Giáng sinh tuyệt vời. Mặc dù bụng đói meo nhưng chúng vẫn hy vọng điều gì đấy
tươi sáng hơn, và chúng nghĩ đến ông già Noel. Một đứa trẻ cáu kỉnh, chắp hai tay trước ngực ước rằng: “Con
ước có được những quả trứng rán thật thơm…”. Và nó sợ ông già Noel không nghe
thấy điều ước của nó nên nó gắng sức ngồi dậy, viết điều ước đó vào một mẩu giấy
cùng với tên họ, địa chỉ nhà, và để gió tuyết cuốn điều ước đó đi đến nơi ở của
ông già Noel. Ðó là những gì một đứa trẻ đang đói có thể làm được. Bởi vì chỉ
còn đúng một giờ đồng hồ nữa để gia đình nhỏ này tận hưởng niềm vui Giáng sinh… Mụ đã khóc khi thấy thế. Hơn ai hết, mụ biết chẳng có ông già
Noel nào trên đời cả. Hiển nhiên sẽ chẳng có ai đáp ứng điều ước ấy cho lũ trẻ.
Mụ sẽ là ông già Noel, chính mụ sẽ thực hiện điều ước đấy. Thế rồi mụ cầm chiếc
áo lông đã rách một lõm trước ngực xù xù như một con nhím đói rồi khoác vội lên
mình. Mụ lao nhanh ra cửa lớn quên cả việc nhìn lại lũ con vì chúng làm mụ tắc
tị mọi suy nghĩ và ao ước. Ðám trẻ lảo đảo chẳng gọi nổi: “Mẹ đi đâu đấy? Không
ở nhà đợi quà Giáng sinh của ông già Noel sao?”. 2. Mụ lướt qua một khu phố sầm uất những xe cộ. Mấy gã thanh
niên chuyện trò tíu tít đằng xa đi vội về phía này. Trông chẳng phải con nhà đường
hoàng tí nào, chắc cũng phường bất hảo cả. Mụ chẳng rụt rè e sợ, cứ phăng phăng
đường lớn mà đi giữa gió tuyết thông thốc vì mụ biết chẳng có thứ gì để bọn lưu
manh ấy có thể “tỉa” được cả. Bây giờ đã 22 giờ 45 phút. Trời khuya thật rồi, nếu không nhanh chân thì sẽ không kịp nữa.
Siêu thị Dollar General sẽ đóng cửa vào lúc 23 giờ đúng. Khi ấy mọi hy vọng của
mụ sẽ vụt tắt. Mụ nghĩ thế và phóng như bay trong sự quả quyết của mình. – Khuya rồi mà bà Johnson còn đi đâu đấy? Ðó là giọng của viên cảnh sát William Stacey. Mặc dù chưa
ngoái đầu lại nhìn nhưng mụ có thể nhận ra cái giọng đặc trưng của viên cảnh
sát dù không phải là tội phạm và mụ hối hận khi không thể vọt đi nhanh hơn. Mụ
muốn gào lên thật to, nhưng mụ đói. Cái bao tử cồn cào da diết không nguôi làm
mụ muốn quỵ xuống bất cứ lúc nào. Nhưng lúc này mụ phải kiên cường để thực hiện
“điều ước đêm Giáng sinh” cho lũ con của mình. Mụ dứt ra khỏi dòng suy nghĩ về
lũ trẻ và trả lời lanh lảnh: – Tôi đi siêu thị… Ðôi chân mày của viên cảnh sát nhíu rịt vào nhau: – Vào lúc này? – Phải! Lúc này lũ con tôi mới đói, thưa ngài… chúng muốn có
những quả trứng rán trên cái chảo nóng như là những món quà Giáng sinh của ông
già Noel… – Ðược rồi! Bà có thể đi, bà còn mười phút nữa – viên cảnh
sát lạnh lùng nói. Dù trời rét lạnh nhưng bị cảnh sát “sờ gáy” làm người ta
toát mồ hôi. Bởi vì William Stacey là viên cảnh sát khó tính và rất nghiêm khắc,
đó là hình dung của mụ về con người ông ta. Mặc dù trời tối nhưng mụ có thể
nhìn thấy vật gì đấy trong tay viên cảnh sát, nhưng ông ta cố che giấu thành ra
mụ không nhìn nữa. Thật khốn khổ cho mụ. Mười phút sau, siêu thị sẽ đóng cửa nên
mụ không muốn kéo dài cuộc nói chuyện với viên cảnh sát nữa, mụ vọt đi ngay. Ði
cả đoạn đường xa nhưng mụ có thể nghe thấy tiếng kêu đói của lũ con giữa những
tiếng còi xe đang hú inh ỏi ở giao lộ đằng kia, những tiếng kêu quái ác. Nhưng
siêu thị Dollar General không còn xa nữa đâu. Kia rồi! Nó kia rồi! Cánh cửa sáng choang của siêu thị Dollar General như cánh cổng
dẫn lên Thiên Ðàng. Ðó là cánh cửa của sinh tồn, của sự sống. Mụ thèm khát được
đứng trước sự sang trọng đấy trong cái bụng no căng nhưng rồi số tiền mụ mang
theo chỉ đủ để mua bốn quả trứng thay vì năm quả cho năm đứa con của mụ. Chỉ
thiếu mười xu nữa thôi, biết đào đâu ra bây giờ? Còn khẩu phần của mụ thì sao? – Chúng no bụng là vui rồi! Mụ thì thầm như thế nhưng phải có mười xu nữa mới đủ để mang
năm quả trứng về nhà. Mụ thở dài một hơi lạnh lẽo trước những lời phàn nàn của
nhân viên siêu thị: “Sớm không đến, muộn không đến lại đến lúc sắp đóng cửa. Mụ
già dở hơi!”. Chiếc áo len rách với những đường chỉ thô ráp mà đứa con gái
khâu cho mụ gợi lên một ý nghĩ đầy sai trái. Trái tim của một người mẹ và những
đòi hỏi chính đáng của cái dạ dày rỗng rênh giục mụ phải làm điều đó. Một mánh
khoé đê hèn và bẩn thỉu đang xung đột với những ý nghĩ trong sạch trong đầu mụ.
Rằng mụ không phải luật sư có ăn học đường hoàng, sẽ chẳng phải bào chữa gì về
hành vi ăn cắp đáng khinh nhờn của mình, nhưng mụ chỉ muốn duy trì sự sống cho
gia đình mụ. Nhưng có một điều mụ phải nói rằng, đó là điều mà người mẹ nghèo
khổ này có thể đáp ứng cho những đứa con của mình trong đêm Giáng sinh. Mụ nhớ
đến lúc ở với bà, cũng một đêm Giáng sinh đói rét như thế này và mụ rỉ nước mắt.
Mụ lau nước mắt rồi luồn tay lấy năm quả trứng cho vào túi áo khoác rồi khẽ
khàng bước ra ngoài cổng – và khi đó – tiếng chuông báo động vang lên inh ỏi. – Có người ăn cắp! Mụ già ăn cắp! – Ðó là những tiếng thét
chói tai của nhân viên siêu thị Dollar General. Không quá khó khăn để những nhân viên siêu thị tóm lấy mụ già
ăn cắp. Mụ quýnh quáng như một đứa trẻ bị người lớn phát hiện việc làm sai trái
của mình. Những nhân viên của Dollar General vây lấy mụ như đang xem triển lãm
trang sức quý giá của nữ hoàng Cleopatra khiến mụ xấu hổ vô cùng. Mụ cởi chiếc
áo khoác rách bươm cuộn tròn năm quả trứng trong đấy vì sợ chúng sẽ vỡ ra như
đang ấp ủ điều gì thiêng liêng lắm. “Cái sai ấy sai đúng…”, mụ nghĩ thế. Tuy vậy, nhưng mụ
sợ gặp lại viên cảnh sát William Stacey kia, ông ta sẽ trở nên hào phóng hơn
khi dành ra vài phút để gắt um lên khi nói về một người phụ nữ có máu ăn cắp. Như một chuỗi sự kiện được sắp đặt sẵn, bắt đầu bằng việc
nhân viên siêu thị sẽ nhấc điện thoại lên gọi cho cảnh sát báo rằng có một mụ
già đã thực hiện hành vi ăn cắp trong chốn sinh nhai sang trọng của họ. Và cảnh
sát sẽ có mặt ngay tại đây sau năm phút nữa. Mụ đã đoán trước việc này sẽ xảy ra và mụ chấp nhận hậu quả
sau đó. Nhưng chí ít mụ phải cho lũ con mình một bữa ăn no. Vì không ai ngoài mụ
sẽ thực hiện “điều ước đêm Giáng sinh” cho những đứa con yêu quý của mình. Viên cảnh sát khó tính đã có mặt ngay sau đó. Mặc dù ngoài trời
gió và rét dữ dội nhưng người mụ vẫn rịn mồ hôi khi thấy vẻ nghiêm khắc cùng
nét mặt tợn tạo hằn rõ trên mặt viên cảnh sát. Khi nhân viên siêu thị thuật lại
toàn bộ hành vi của mụ bằng cách sử dụng những câu từ khó nghe nhất. Viên cảnh sát săm soi từng nét chân mày, từng nốt ruồi trên
gương mặt méo mó của mụ rồi rống lên: “Kỳ quan phu nhân của tôi ơi, bà xem bà
đã làm ra chuyện tốt đẹp gì đây này…”. – Tôi – xin – lỗi… – Ðó là những gì mụ có thể thốt lên bằng
cái giọng sẻn so của một công dân khi nhận ra mình đã vi phạm luật pháp. Xong đời mụ! Có vẻ như viên cảnh sát sẽ không nghe những lời
giải thích từ mụ và cho hai bàn tay đen nhẻm bụi than của mụ vào chiếc còng
bóng loáng vắt trên thắt lưng ông. Nhưng có thế nào mụ cũng phải nói, rằng:
“Tôi nghĩ nếu không kiếm được gì cho mấy đứa nhỏ ăn thì chúng sẽ chết đói…”. Viên cảnh sát gặng hỏi: – Bà không định biện giải cho những việc làm sai trái của
mình chứ? Viên cảnh sát muốn nhìn thấy tang vật – năm quả trứng mà mụ vừa
ăn cắp. Chỉ năm quả cho năm đứa con của mụ, còn mụ thì chấp nhận cái đói. Mụ sợ
rủn người không phải vì đói hay lạnh mà vì mụ đã thất hứa với lũ con rằng sẽ
mang về cho chúng những quả trứng cho kịp bữa Giáng sinh. Nhưng năm quả trứng
cuộn trong áo khoác đã bể nát tự lúc nào. Giờ thì viên cảnh sát không thể nén nổi xúc động. Lúc tuần tra ngoài giao lộ viên cảnh sát đã đọc được mẩu giấy
ghi điều ước của đứa con của mụ. Ông đã định mua cho chúng những quả trứng để
ăn mừng Giáng sinh nhưng lại gặp mụ trên đường đến siêu thị nên đành thôi.
Không ngờ cái đói đã run rủi mụ đến hành động của một kẻ thấp hèn. Viên cảnh
sát khó tính đã lao đến, ôm chằm lấy mụ trước sự ngỡ ngàng của những nhân viên
siêu thị. Họ cho rằng ít nhất viên cảnh sát phải quát cho mụ một trận kinh hồn
trước khi tóm cổ mụ đưa về đồn như ông vẫn thường hành động như thế với lũ
choai choai trên phố chứ. – Ðừng bao giờ làm những việc tương tự như vậy nữa! Tôi hy vọng,
cầu nguyện và chắc chắn rằng bà sẽ không làm việc đó lần nào nữa, phải không?”
– viên cảnh sát ôn tồn nói. Sau đó, viên cảnh sát dẫn mụ đến bên chiếc kệ để toàn trứng
là trứng, ông nắm chặt lấy đôi bàn tay gầy guộc khô chai của mụ và đặt lên đấy
mười quả trứng thay vì năm quả mụ đã trộm của siêu thị. Mụ xúc động như đang ngồi
trước ánh sáng của viên kim cương Bra-xin ấm áp. Tim mụ bỗng thắt lại rồi giãn
ra như có niềm hạnh phúc nào dâng tràn trong lòng mình đến rơi nước mắt: – Mẹ con tôi không bao giờ quên lòng tốt của ông, viên cảnh
sát tốt bụng ạ! Viên cảnh sát giơ mẩu giấy ghi điều ước của đứa con mụ trên
tay: – Bà Johnson hãy chuyển lời đến những đứa con của bà rằng:
ông già Noel đã nghe thấy và đáp ứng điều ước của chúng. Chúc Giáng sinh vui vẻ,
ấm áp! Ngỡ ngàng như đang mơ, mụ liền cấu vào tay mình một cái rõ
đau để khẳng định rằng giấc mơ đã được thực tế gọi tên. Mụ mừng rơn, như có bàn
tay nào vuốt nhẹ lên sống lưng. Bây giờ thì mụ có thể an tâm mang những quả trứng
tròn trịa về cho những đứa con của mình, còn mụ thì đã no rồi. Tối hôm sau, ai đó đã trao tặng cho gia đình bà hai xe tải chất
đầy đồ ăn. Thật kỳ diệu! Có lẽ món quà này được trao tặng với mong muốn rằng bà
Johnson cùng các con có một mùa Giáng sinh ấm áp, vui vẻ và đủ đầy. Lũ trẻ ríu
ra ríu rít: – Quà Giáng sinh muộn của ông già Noel, mẹ nhỉ?. 24/12/2019 Võ Chí Nhất
Theo https://vanhocsaigon.com/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét