Thứ Hai, 15 tháng 9, 2025
Thiên tài bên trái, kẻ điên bên phải 1
Thiên tài bên trái,
Mình viết bài review này khi mới đọc được một phần ba cuốn
sách. Bởi quả thực đây là một cuốn sách “hack não, xoắn tư duy và vặn logic”. Mỗi
câu chuyện trong cuốn sách đều khiến mình bất ngờ, khi đọc luôn cảm thấy hấp dẫn
và thú vị, thậm chí là kinh ngạc.
Xin đừng vội đánh giá, hãy đọc và cảm nhận!
Nghĩ được vậy tôi không còn áp lực nữa. Lời nói đầu cứ có gì nói nấy thôi, ừm,
không tự ti không cao ngạo, tâm bình khí hoà.
Mấy tháng sau đó, những chữ viết này được “trình diễn” trước
nhiều người hơn – được in thành sách. Tất nhiên, đối với tôi đây không chỉ là vấn
đề về một cuốn sách.
Mùa thu năm 2015, Ngọc Khê, Vân Nam.
Tôi nhận ra anh ta nói hoàn toàn đúng, từ góc độ cá nhân của
anh ta, thế giới quan vô cùng vững chắc, không thể phá vỡ.
Vấn đề trước mắt của tôi là, nếu “Cô ấy” thật sự không còn nữa
thì dễ, vì kẻ phạm tội là người đàn ông này, anh ta cần chịu hình phạt của pháp
luật. Nếu “Cô ấy” vẫn còn, bất cứ hình phạt nào cũng sẽ áp dụng cho cả hai người
– tôi muốn nói là hai nhân cách, như vậy không được hợp lý lắm.
Anh ta cười: “Vì tôi nhận thức được tội lỗi của bản thân
không thể cứu vãn, tôi thật sự đau khổ và mong sớm bị trừng phạt để thoát khỏi
nỗi khổ này. Lý do vậy được không?”
Anh ta đã dùng cách của mình để chứng minh với tôi, anh ta
không hề nói dối, cho dù anh ta có thật sự điên hay không.
Anh: “Con người anh sao cực đoan vậy, ai nói tất cả sẽ trở về
tự nhiên? Đây chính là hậu quả của việc anh ngắt lời tôi lúc nãy đấy. Chắc chắn
sẽ có những người không đồng ý sống như vậy, họ cứ tiếp tục sống trong thành phố
thôi. Những người đồng ý và tự động thay đổi thói quen đã trở về với tự nhiên,
giảm nhẹ áp lực cho những người sống trong thành phố rồi, vì vậy những người sống
trong thành phố cần cung cấp miễn phí cho những người sống trong tự nhiên hoang
dã các vật dụng sinh tồn thiết yếu, kiểu như súng này, thiết bị giữ ấm này…”
Cô: “Xin lỗi, tôi không có ác ý, chỉ là lần đầu tôi nhìn thấy
nhện. Nói thật anh vừa bước vào đã khiến tôi giật mình, có chút sợ hãi, nhưng
khi anh đóng cửa lại tôi không còn cảm thấy sợ nữa. Trông anh rất giống trong
phim hoạt hình, bao nhiêu cái tay xếp ngay ngắn, lúc bày bút, giấy cực kỳ dễ
thương!Ha ha ha ha!” Cô ấy cười không giống người đang trong trạng thái bệnh,
mà do thật sự không kìm được.
Tôi cảm thấy khó lý giải, cô ấy trông rất bình thường, không
có chút biểu hiện bệnh lý nào, không vội vàng gấp gáp cũng không cố chấp hoang
tưởng, tính tình vui vẻ hoà đồng, không kích động vô cớ, nhưng những điều cô ấy
nói thì không thể tin được. Tôi quyết định bắt tay tìm hiểu từ chính bản thân
mình.
Tôi không chịu thua phản bác lại: “Vậy cái cô biết cũng chả
có gì hay cả!”
Anh ta cười xảo quyệt: “Nếu tôi nói tôi không làm gì, anh tin
không?”
Anh: “Lúc mới bắt đầu, sau khoảng vài tiếng, tôi có chút hưng
phấn, não bộ hỗn loạn, cái gì cũng nghĩ. Nhưng chỉ nửa ngày là tôi chán, không
biết làm gì, tôi đành ngủ. Ngủ dậy đã là đêm, không có điện, thật ra cũng không
cần thiết phải bật đèn, dù sao tôi cũng không làm gì. Lúc đó tôi rất muốn xem
có ai gửi tin nhắn cho mình hay gì đó không nhưng tôi nhịn được. Cứ thế ngơ ngẩn
đến sáng sớm, tôi cảm thấy tốt hơn, não bắt đầu nghĩ đến những chuyện vốn nghĩ
không ra.”
Tôi: “Hình như thời đó các đoàn thể tôn giáo chú ý đến việc
con người lúc sơ sinh hộp sọ không khép kín, có một khe hở rất lớn, dân gian
hay gọi là “thóp”. Con người thời kỳ phôi thai trong tử cung, não bộ sẽ không
phát triển quá to, để khi sinh ra được thuận lợi, tránh dẫn đến khó sinh. Sau
khi ra đời cho đến khi thóp khép lại, đại não ở trạng thái phát triển nhanh. Từ
một đến hai tuổi, khe hở đó dần khép kín, canxi hoá, trở thành xương sọ bảo vệ
não bộ. Giữa xương sọ ở đỉnh đầu người trưởng thành đều có dấu vết sau khi khép
kín.”
Tôi thành thật nói với anh ta: “Việc đó rất nguy hiểm, nếu
tôi nhớ không nhầm thì ngày trước ở Châu Âu có rất nhiều người sau khi làm thủ
thuật đã bị phơi nhiễm cuối cùng chết. Hơn nữa dịch tuỷ não ở trong khoang sọ
là để bảo vệ não, anh tuỳ tiện mở hộp sọ sẽ có thể bị lây nhiễm, hoặc làm đại
não bị tổn thương, việc đó thật sự rất nguy hiểm.”
Nhìn anh ta gấp gáp lôi điếu thuốc ra, tôi biết không thể
ngăn cản, đành đứng lên đi mở cửa sổ.
Các giải thích về thủ thuật khoan sọ (trepanation), động cơ
làm thủ thuật và số liệu thống kê đạt được dị năng được nhắc đến trong phần mười
hai, mười ba của cuốn sách này lấy từ các văn bản ghi chép về lịch sử Châu Âu.
Nhưng cần nhắc lại, tất cả tài liệu này đều là văn bản không chính thức (do dân
gian ghi chép, còn có yếu tố tôn giáo cực đoan nghiêm trọng). Các bạn có hứng
thủ và có khả năng dịch có thể tự tìm kiếm xác nhận (người viết không liệt kê
các đầu mục giới thiệu tại đây nữa). Đặc biệt nhấn mạnh, người viết không công
nhận thủ thuật này và cái gọi là năng lực đạt được sau khi làm thủ thuật, mong
người đọc không dễ dàng tin vào thủ thuật này và cái năng lực được mang đến đó.
Nếu có người vì đọc xong phần này mà có ý định thử khoan sọ, tất cả hậu quả
không liên quan đến người viết.
Anh ta hơi nghiêng nghiêng người về phía tôi: “Hiểu rồi chứ?”
Nói thật, tôi thích các bệnh nhân nói đủ thứ chuyện đông tây
kim cổ, tuy họ không phải dạng đơn giản nhất, nhưng ít ra tiếp xúc với họ không
phức tạp, cứ từ từ nói chuyện rồi cũng sẽ ra manh mối. Nếu tính theo phần trăm,
kiểu bệnh nhân nói liên tục chiếm nhiều nhất, hơn một phần ba, trong đó có những
thành phần nói gì không ai hiểu; kiểu trầm lặng cũng một phần ba, có thể chưa đến;
còn lại là kiểu phức tạp, không dễ phân loại. Nhiều lúc chỉ có thể chia chung
thành: ảo giác nghe, ảo giác nhìn, hoang tưởng, chứng hysteria… Chẳng còn cách
nào khác, các bác sĩ thần kinh + học giả tâm lý + các loại bác sĩ liên quan có
thể trực tiếp tham gia điều trị trên toàn quốc trung bình mỗi người chỉ có thể
thăm khám cho số bệnh nhân trong phạm vi ba chữ số. Đây không chỉ là vấn đề cường
độ lao động, muốn bước vào tâm hồn bệnh nhân, hiểu được thế giới quan của bệnh
nhân để tìm phương pháp điều trị (nhấn mạnh: không phải chữa khỏi bệnh, mà là
tìm phương pháp điều trị) cần rất nhiều thời gian, đầu tư tốn công sức. Tiếp
xúc với người bình thường còn mất nhiều thời gian, đây lại là bệnh nhân thì khỏi
phải nói. Những người có tên tuổi trong ngành này cơ bản đầu tư duy logic, bản
năng phân tích khách quan rất mạnh. Chú ý, tôi không nói đến năng lực, mà là bản
năng, bởi nếu không bản năng hoá sẽ rất dễ bị lay chuyển. Hơn nữa còn phải có đặc
trưng tâm lý một lòng cố chấp, nói dễ nghe là kiên trì. Nếu không như vậy sẽ rất
nguy hiểm, không phải chưa từng có trường hợp bác sĩ thần kinh biến thành bác
sĩ bị bệnh thần kinh. Vì vậy, có lúc tôi thấy thật may mắn vì mình không phải
bác sĩ thần kinh.
“Bởi vì…” Tôi có thể cảm nhận được sự bất lực của bản thân:
“Hiện tại anh vẫn sống trong cái… ừm… vòng quay này.”
Nhìn anh ta đứng trên ghế tôi có chút bất an.
Tôi: “Ngoại trừ khiếm khuyết về di truyền ra, không thể xác định được nguyên nhân nào khác sao?”
Ban đầu ông lão ở cùng phòng với mấy người, trong đó mỗi người
có một vấn đề riêng. Có người cả ngày chèo thuyền trên giường (còn có một người
giúp căng buồm thả neo), người cắm đầu viết tiểu thuyết (trong tình trạng không
giấy bút), người thích nửa đêm đứng trước cửa sổ đợi người ngoài hành tinh đồng
hương đến đón đi (bảy năm rồi, người đồng hương ấy vẫn chưa đến), người gặp ai
cũng báo cáo công tác của bản thân: “Không có vấn đề gì, đợi ta chém chết Hoa
Hùng rồi quay lại uống rượu cũng không muộn!”
Tôi sững ra một lúc, cảm giác như đã rơi vào một nghịch lý
nào đó nhưng không thể nói rõ. có điều tôi hiểu vì sao ông ấy lại là “bảo bối
trấn viện”, tôi cũng cảm thấy ông lão này có tiềm năng của một giáo chủ tà
giáo.
Anh: “Thử dùng góc độ của duy vật để lý giải, khoảnh khắc chính là vĩnh hằng”.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Anh có còn ngần ngại nói: Yêu em
"Anh có còn ngần ngại nói: Yêu em?" Bài thơ có kết cấu đầu cuối tương ứng bởi câu thơ mở đầu lặp lại ở khổ thơ cuối: “Những thàn...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét