Thánh Gióng: Từ truyền thuyết đi vào lịch sử
Từ một truyền thuyết mang màu sắc huyền bí trong Chích
quái, Đổng Thiên vương đã được sử thần nhà Lê cải biến thành hình ảnh của
một vị anh hùng chân thực hơn, mang theo một thông điệp chính trị để người dân
Việt mãi ghi nhớ công ơn lập quốc của Lê Thái Tổ.
Truyền thuyết đánh giặc cứu nước của Đổng Thiên Vương (hay còn gọi là Phù Đổng Thiên vương, Sóc Thiên Vương, Xung Thiên Thần vương, Thánh Gióng) được ghi chép sớm nhất dưới dạng văn bản là Lĩnh Nam chích quái (từ đây gọi tắt là Chích quái) (1), ra đời dưới thời nhà Trần. Sang thời nhà Lê, vua Thánh Tông sai sử quan Ngô Sĩ Liên sưu tập sách vở các đời để chép bộ Đại Việt sử ký toàn thư (từ đây gọi tắt là Toàn thư). Truyền thuyết về Đổng Thiên vương cũng được Ngô Sĩ Liên đưa vào chính sử, nhưng rút gọn rất nhiều so với Chích quái:
Bình luận về ghi chép của Toàn thư trong thời Hùng Vương, sử
gia Ngô Thì Sĩ viết: “Sử cũ [tức Toàn thư] chép việc Phù Đổng Thiên Vương xin
kiếm đánh giặc và việc Sơn Tinh, Thủy Tinh tranh giành một Mỵ Nương, đều do
truyện Lĩnh Nam chích quái ghi tô vẽ lời văn. Truyện Phù Đổng [trong Toàn thư]
không nói tới quân nhà Ân, không nói tới việc đúc ngựa sắt, không nói hắt hơi
thành mình dài cao, cũng đã nghi là quái đản…” (Đại Việt sử ký tiền biên, trang
43-44).
Vậy thì Chích quái ghi chép “quái đản” thế nào và Toàn thư cải
biên lại nhằm mục đich gì?
1. Giữa toàn thư và chích quái
Mặc dù không chép rõ triều đại tương quan giữa hai nước Việt
và Trung, nhưng liền sau câu chuyện về Xung Thiên Thần Vương thì Toàn thư chép
tới việc đời Thành Vương nhà Chu, và kế tiếp là nữa là câu chuyện Sơn Tinh – Thủy
Tinh – Thục Phán để kết nối với thời nhà Tần bên Trung Quốc. Do vậy, theo thứ tự
thời gian, có thể ngầm hiểu sự tích Thánh Gióng tương ứng với nhà Ân Thương của
Trung Quốc. Điều này phù hợp với ghi chép về triều đại Trung Quốc trong Chích
quái.
Chích quái mở đầu câu chuyện bằng vấn đề xung đột Nam Bắc:
“Hùng Vương cậy nước mình giàu mạnh, mà chểnh mảng việc triều cận [Bắc phương](2).
Vua nhà Ân mượn cớ tuần thú sang xâm lược” (Chích quái, trang 48).
Tiếp nối tư tưởng Hoa tâm như trong truyền thuyết Lạc Long
Quân, Chích quái luôn có tâm thế coi Bắc quốc là thiên triều còn Nam quốc là
chư hầu. Bởi là chư hầu nên vua Hùng phải vào chầu (triều cận), và khi nổi hứng
thì vua phương Bắc có quyền tuần thú phương Nam. Toàn thư bác bỏ hoàn toàn,
không nhắc tới giặc Ân, và tuyệt không nhắc tới việc vua Nam sang chầu hay vua
Bắc tuần thú; chỉ đơn giản là “trong nước có việc nguy cấp [nguyên văn: quốc nội
hữu cảnh]”. Có lẽ chính bản thân sử thần nhà Lê cũng nhận ra sự phi lý nếu giữ
nguyên việc giặc Ân (hay Ân vương) vượt qua vạn dặm xâm lược nước ta từ thời
đó, nên ông đã làm mờ đi sự kiện này, chỉ chép chung chung rằng trong nước có
việc nguy cấp(3), để người đọc sẽ tự có sự liên tưởng.
Chích quái kể tiếp: “Có người phương sĩ tâu rằng: sao không cầu
Long Vương đưa quân âm lên giúp!”
Tiếp nối câu chuyện “cha rồng mẹ tiên”, coi năm mươi người
con theo cha xuống thủy phủ không phải loài người, Chích quái cho Long vương
(chỉ Lạc Long quân)(4) điều khiển “quân âm” giúp đỡ (nguyên văn: dĩ âm
tương chi). Yếu tố này không hợp với tinh thần “Kinh Trại chung gốc” của nhà Lê
nên Toàn thư lược bỏ. Thay vào đó, khi đất nước lâm nguy thì vua nước Nam “sai
người đi tìm người có thể đánh lui được giặc”.
Chích quái tiếp tục kể về sự ra đời của cậu bé làng Phù Đổng,
và cậu bé ba tuổi không biết nói ấy tự dưng đột nhiên trò chuyện với mẹ, rồi nhắn
với sứ giả của vua “Mau về tâu với vua rèn một ngựa sắt cao mười tám thước, một
thanh kiếm sắt dài bảy thước, một roi sắt và một nón sắt. Ta cưỡi ngựa đội nón
ra đánh, giặc tất phải kinh bại, vua phải lo gì nữa?” (Chích quái, trang
49-50).
Dĩ nhiên Ngô Sĩ Liên là bậc đọc nhiều hiểu rộng, ông biết thời
Ân Thương, chúng ta (và cả thế giới) chưa tiến vào thời kỳ đồ sắt, nên “một ngựa
sắt cao mười tám thước, một thanh kiếm sắt dài bảy thước, một roi sắt và một
nón sắt” mà Chích quái đề cập đã bị Toàn thư lược bỏ. Chỉ đơn giản “một con ngựa
và một thanh gươm”(5)
Việc không nhắc tới ngựa và binh khí bằng sắt, chúng ta có thể
hiểu được, thế nhưng tại sao ngọn roi và chiếc nón lại bị Toàn thư cắt khỏi
truyền thuyết? Theo thiển ý của người viết thì vua Lê Thánh Tông cho sử thần
đưa thời kỳ Hùng Vương vào chính sử, là để người dân Đại Việt nhìn nhận vấn đề
người Kinh/người Trại, người Việt/người Mường cùng chung một gốc (xem thêm kỳ 2
loạt bài Từ truyền thuyết đi vào chính sử, Tia Sáng số 24 năm 2020).
Trong đó, hình ảnh những người không có gốc gác Việt luôn được đề cao, đó là
năm mươi người con theo Lạc Long Quân về miền Nam, là những người Man giúp Sơn
Tinh đánh Thủy Tinh, và sau này còn có Triệu Việt Vương nữa. Và có thể để tạo dựng
hình ảnh gắn kết của triều nhà Lê với những người Kinh Lộ, Ngô Sĩ Liên đã miêu
tả Đổng Thiên Vương giống như hình ảnh Bình Định Vương Lê Lợi khởi nghĩa chống
lại giặc Minh. Hình tượng của vua Lê Lợi đã được Lam Sơn thực lục khắc họa là vị
anh hùng gắn với thanh kiếm Thuận Thiên: “Lại một hôm, nhà vua ra ngoài cửa, thấy
một cái chuôi gươm đã mài dũa thành hình, nhà vua lạy trời khấn rằng: ‘Nếu quả
là gươm trời cho, thì xin chuôi và lưỡi liền nhau!’ Bèn lấy mảnh sắt lắp vào
trong chuôi, bèn thành ra chuôi gươm” (Lam Sơn thực lục, trang 21). Hình ảnh
vua Lê Thái tổ cùng thanh kiếm Thuận Thiên còn tiếp tục xuất hiện trong sự tích
hồ Hoàn Kiếm (Kho tàng truyện cổ tích – Nguyễn Đổng Chi). Mặc dù chưa xác định
được thời điểm ra đời của sự tích này, nhưng ta có thể tạm giả định rằng nó ra
đời ở khoảng thời Lê Sơ cho tới Lê Trung Hưng. Và theo thời gian, những cái tên
đặt cho hồ như Lục Thủy, Tả Vọng đã không còn tồn tại mà thay vào đó là hồ Hoàn
Kiếm, hồ Gươm, minh chứng cho sức mạnh ăn sâu vào lòng người của truyền thuyết
vua Lê trả kiếm. Như vậy, việc Ngô Sĩ Liên lược đi cây roi và chiếc nón của Đổng
Thiên Vương, khiến cho hình ảnh của vị thánh xuất thân dân dã trở nên rất gần với
hình ảnh của vị anh hùng Lê Lợi, chỉ với một thanh kiếm Thuận Thiên mà đánh đuổi
được quân xâm lược, đem lại hòa bình, độc lập cho nước Việt.
Quá trình trưởng thành và chiến đấu của Thánh Gióng với giặc
lại là một điểm khác biệt cực kỳ lớn giữa Toàn thư với Chích quái. Chích quái kể
rằng vua sai người ban ngựa, gươm, roi, mũ tới cho Thánh Gióng, rồi “Con cả cười
bảo rằng: ‘Mẹ hãy đưa nhiều cơm rượu cho tôi ăn, việc đánh giặc mẹ chớ có lo.’
Người con lớn lên rất nhanh, ăn uống tốn rất nhiều, người mẹ cung đốn không đủ.
Hàng xóm sửa soạn trâu rượu bánh quả rất nhiều mà người con ăn vẫn không no bụng.
Vải lụa gấm vóc rất nhiều mà mặc vẫn không kín thân, phải đi lấy hoa lau buộc
thêm vào cho kín người” (Chích quái, trang 52).
Đổng Thiên Vương trong Toàn thư không vươn mình lớn dậy, cũng
không cần nhân dân nuôi nấng. Cho tới khi đánh giặc rồi về trời, cậu vẫn là một
cậu bé:
“Đứa trẻ (nguyên văn: 小兒 – tiểu nhi) phi ngựa lên trời mà
đi”.
Về chuyện ban ngựa và vũ khí, Chích quái viết: “Kíp đến lúc quân nhà Ân tới chân núi Trâu Sơn ở Vũ Ninh, người con duỗi chân đứng dậy cao hơn mười thước (có chỗ nói là trượng) ngửa mũi hắt hơi liền hơn mười tiếng, rút kiếm thét lớn: ‘Ta là thiên tướng đây!’ rồi đội nón cưỡi ngựa” (Chích quái, trang 52). Đoạn văn cho thấy vua Hùng đã sai mang ngựa và vũ khí tới làng Phù Đổng cho cậu bé, trong khi Toàn thư viết khác: “Vua ban cho gươm và ngựa, đứa trẻ liền phi ngựa vung gươm tiến lên trước, quan quân theo sau…” Toàn thư đã tạo cho người đọc cảm giác vua triệu cậu bé vào triều rồi ban gươm phong tướng, sai đi giết giặc, rất khác với sự thụ động trong Chích quái, đem ngựa và vũ khí tới rồi phó mặc cho cậu bé tự hành động.
Quá trình đánh giặc cũng vậy. Chích quái viết: “ngựa chồm
lên, hí dài một tiếng mà phi như bay, nháy mắt đã tới trước quân vua, vỗ kiếm
đi trước, quan quân đều theo sau, tiến sát đồn giặc. Quân giặc bỏ chạy, còn lại
tên nào đều la bái kêu lạy thiên tướng rồi cùng đến hàng phục. Ân vương bị chết
ở trong trận” (Chích quái, trang 52, 56). Toàn thư nêu một vấn đề khác: “đứa trẻ
liền phi ngựa vung gươm tiến lên trước, quan quân theo sau, đánh tan quân giặc ở
chân núi Vũ Ninh. Quân giặc tự quay giáo đánh lẫn nhau, chết rất nhiều, bọn sống
sót đều rạp lạy, tôn gọi đứa trẻ ấy là thiên tướng, liền đến xin hàng cả.”
Chích quái để cậu bé nay đã thành Thánh Gióng một mình dẹp tan quân giặc, còn
Toàn thư miêu tả Đổng Thiên Vương dẫn đầu đạo quân của vua mà xông ra phá địch.
Những điểm khác biệt kể trên dẫn tới cách nhìn Đổng Thiên
Vương trong Toàn thư như là một vị tướng do trời ban cho vua Hùng, làm người dẫn
đầu đạo quân của vua để dẹp giặc. Ông chỉ thác sinh trong dân gian, mà không do
dân gian nuôi nấng để trở thành người khổng lồ Thánh Gióng. Bên cạnh đó, chi tiết
“quân giặc tự quay giáo đánh lẫn nhau” lại tạo cho ta cảm giác thành phần hỗn tạp
của quân giặc chứ không chỉ thuần một đám “giặc phương Bắc”.
1. Một Đổng Thiên Vương khác trong truyện cổ
Phiên bản truyện cổ tích Việt Nam đi theo một chiều hướng
trái ngược hẳn. Khác với Chích quái và Toàn thư viết Xung Thiên Thần Vương sinh
trong một gia đình “phú ông” thì truyện cổ viết: “Vào thời Hùng Vương có một
người đàn bà nhiều tuổi nhưng sống một thân một mình. Một hôm sáng dậy bà đi
thăm nương, bỗng nhìn thấy một vết chân giẫm nát cả mấy luống cà. Bà kinh ngạc
kêu lên: ‘Ôi! Bàn chân ai mà to thế này!’ Bỗng bà cảm thấy rùng mình khi đưa
bàn chân ướm thử vào dấu chân lạ. Từ đó bà có mang” (Kho tàng cổ tích Việt Nam
– tập 1, trang 972). Chi tiết này dễ làm ta liên tưởng tới vua Lý Thái Tổ – người
mà Toàn thư chép về sự ra đời: “mẹ họ Phạm, đi chơi chùa Tiêu Sơn cùng với người
thần giao hợp rồi có chửa”, và sau khi ông lên ngôi thì phong cho Đổng Thiên
Vương danh hiệu Xung Thiên Thần Vương.
Quá trình trưởng thành và đánh giặc của vị Thánh Gióng cổ
tích này là do mẹ và hàng xóm cung cấp cơm rượu mà thành khổng lồ, quần áo trên
người do hàng xóm góp vải lụa. Thánh Gióng một mình xung trận, gươm (thứ vũ khí
vua ban) gãy, ông nhổ bụi tre làm vũ khí đánh tan quân giặc. Một Thánh Gióng
hoàn toàn thuộc về nhân dân, còn vai trò của vua Hùng không hơn gì một thanh kiếm
gãy.
Thật khó để nói phiên bản cổ tích có xuất hiện trước thời Ngô
Sĩ Liên chép Toàn thư hay không? Nhưng dù thế nào đi nữa, một “sản phẩm Thánh
Gióng” hoàn toàn mang tính dân dã (như Thánh Gióng trong truyện cổ) hay nửa phần
dân dã (như trong Chích quái) sẽ không thể được giữ nguyên trong chính sử. Đổng
Thiên vương của Toàn thư là một hình ảnh tái hiện của Lê Thái Tổ với thanh gươm
Thuận Thiên, là người được nhà trời cử xuống, chỉ huy quân đội đánh dẹp giặc
dã, và kẻ thù xâm lược nước ta khi ấy: giặc phương Bắc, không phải giặc Ân mà
chính là ám chỉ giặc Minh cùng đám ngụy quan ngụy binh theo giặc. Chính bởi
thành phần hỗn tạp, nên khi quân Đổng Thiên vương xuất hiện, ngụy binh “tự quay
giáo” theo quân triều đình, đánh lại giặc Minh. Một hình ảnh rất đẹp đẽ và có lẽ
cũng quen thuộc với nhân dân ta vừa trải qua cuộc chiến tranh chống giặc.
Thế là từ một truyền thuyết mang màu sắc huyền bí trong Chích
quái, Đổng Thiên Vương đã được sử thần nhà Lê cải biến thành hình ảnh của một vị
anh hùng chân thực hơn, mang theo một thông điệp chính trị để người dân Việt
mãi ghi nhớ công ơn lập quốc của Lê Thái Tổ.
1.1. Trong các văn bản cổ còn lưu giữ được đến hiện nay có nhắc
tới Sóc Thiên Vương thì có thể kể tới Thiền uyển tập anh, nhưng đó là một câu
chuyện khác, không liên quan đến sự tích đánh giặc cứu nước. Việt điện u linh tập
(phần Tục bổ) ghép giữa sự tích Sóc Thiên vương của Thiền uyển tập anh với sự
tích Đổng Thiên Vương đánh giặc, nhưng lại ghi rõ là “Hoặc có kẻ nói các cố lão
tương truyền rằng không nhớ về đời nào”.
1.2. Bản dịch Chích quái thêm hai chữ “Bắc phương” vào cuối
câu, nguyên văn không có. Cổ tích Việt Nam không nhắc tới vấn đề “triều cận”,
nhưng ghi rõ là giặc Ân.
1.3. Vì ảnh hưởng sâu rộng của Lĩnh Nam chích quái cùng
các câu chuyện truyền thuyết, cổ tích mà một số sử sách lầm tưởng chính sử nước
nhà cũng chép rằng Thánh Gióng đánh giặc phương Bắc (giặc Ân). Có thể kể tới Việt
Nam sử lược của Trần Trọng Kim, Việt sử tân biên của Phạm Văn
Sơn, hay Lịch triều hiến chương loại chí – Phan Huy Chú tuy không phải
chép về sử nhưng viết về cổ tích Kinh Bắc, Bắc Hà, khi nhắc tới Trâu Sơn và núi
Vệ Linh cũng cho rằng Đổng Thiên Vương đánh Ân Vương.
1.4. Truyện Đổng Thiên Vương trong Chích quái dùng cả Long
vương và Long quân để chỉ cùng một nhân vật. Các truyện trước đó như Họ Hồng
Bàng, Ngư tinh, Hồ tinh đều dùng Long Quân để chỉ Lạc Long Quân.
1.5. Trong các phiên bản kể về Thánh Gióng, các món đồ vua ban cho có sự khác biệt nhất định. Toàn thư và Việt điện u linh tập chép là ngựa và gươm; Chích quái liệt kê ngựa, roi, kiếm, nón đều bằng sắt; Cổ tích Việt Nam kể là ngựa, gươm, nón và giáp bằng sắt.
Tài liệu tham khảo:
1. Đại Việt sử ký tiền biên – Nhà xuất bản Khoa Học Xã Hội,
1997.
2. Đại Việt sử ký toàn thư – tập 1 – Nhà xuất bản Khoa Học
Xã Hội, 1998.
3. Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam – tập 1 – Nhà xuất bản
Giáo Dục.
4. Lam Sơn thực lục – Nhà xuất bản Tân Việt, 1956.
5. Lĩnh Nam Chích quái – Nhà xuất bản Kim Đồng, 2017.
6. Việt điện U linh tập – Nhà xuất bản Văn học – 2008.
9/10/2022
Tô Như
Nguồn: Báo Tia Sáng
Theo https://vanvn.vn/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét