Câu hỏi và trả lời:
21. Về tình dục
Câu hỏi: Chúng ta biết tình dục như một nhu cầu tâm sinh lý
không tránh khỏi và dường như nó là nguyên nhân gốc rễ của sự hỗn loạn trong sống
cá thể của thế hệ chúng ta. Làm thế nào chúng ta giải quyết được vấn đề này?
Krishnamurti: Tại sao bất kỳ điều gì chúng ta tiếp cận
chúng ta đều biến nó thành vấn đề? Chúng ta đã biến Thượng đế thành một vấn đề,
chúng ta đã biến tình yêu thành một vấn đề, chúng ta đã biến sự liên hệ, đang sống
thành một vấn đề, và chúng ta đã biến tình dục thành một vấn đề? Tại sao? Tại
sao mọi thứ chúng ta làm đều là một vấn đề, một kinh hoàng? Tại sao chúng ta
đang đau khổ? Tại sao tình dục đã trở thành một vấn đề? Tại sao chúng ta chấp
nhận sống cùng những vấn đề, tại sao chúng ta không kết thúc chúng? Tại sao
chúng ta không chết đi những vấn đề của chúng ta thay vì mang chúng ngày này
sang ngày khác, năm này sang năm khác? Tình dục chắc chắn là một câu hỏi liên
quan nhưng có câu hỏi căn bản, tại sao chúng ta biến sống thành một vấn đề? Làm
việc, tình dục, kiếm tiền, suy nghĩ, cảm thấy, trải nghiệm - bạn biết rồi, toàn
công việc của sống - tại sao nó là một vấn đề? Nhất thiết không phải bởi vì
chúng ta luôn luôn suy nghĩ từ một quan điểm đặc biệt, từ một quan điểm cố định
hay sao? Chúng ta luôn luôn suy nghĩ từ một trung tâm hướng ra bên ngoài, nhưng
bên ngoài là trung tâm đối với hầu hết chúng ta và vì vậy bất kỳ thứ gì chúng
ta tiếp cận đều hời hợt. Nhưng sống không hời hợt; nó đòi hỏi sống trọn vẹn và
bởi vì chúng ta chỉ sống hời hợt chúng ta chỉ biết sự phản ứng hời hợt. Bất kỳ
điều gì chúng ta làm ở bên ngoài rõ ràng phải tạo ra một vấn đề, và đó là sống
của chúng ta: chúng ta sống trên bề mặt và chúng ta mãn nguyện để sống ở đó
cùng tất cả những vấn đề của bề mặt. Những vấn đề tồn tại chừng nào chúng ta
còn sống trên bề mặt, trên vòng ngoài, cái vòng ngoài là ‘cái tôi’ và những cảm
giác của nó, mà có thể được diễn tả thành những từ ngữ hay những hành động hay
tồn tại trong cái trí dựa vào những thành kiến cá thể, mà có thể được đồng hóa
với vũ trụ, với quốc gia hay với cái gì khác được tạo tác bởi cái trí.
Chừng nào chúng ta còn sống trong lãnh vực của cái trí, còn
phải có những phức tạp, còn phải có những vấn đề; đó là tất cả những điều chúng
ta biết. Cái trí là cảm giác, cái trí là kết quả của những cảm giác và những phản
ứng được tích lũy, và bất kỳ thứ gì nó tiếp cận chắc chắn phải tạo ra đau khổ,
hoang mang, một vấn đề vô tận. Cái trí là nguyên nhân thực sự của những vấn đề
của chúng ta, cái trí mà đang làm việc một cách máy móc cả ngày lẫn đêm, có ý
thức và không-ý thức. Cái trí là một vật hời hợt nhất và chúng ta đã trải qua
những thế hệ, chúng ta đã trải qua toàn sống của chúng ta, đang vun quén cái
trí, đang biến nó thành mỗi lúc một khôn lanh hơn, mỗi lúc một tinh vi hơn, mỗi
lúc một ma mãnh hơn, mỗi lúc một bất lương và gian ngoan hơn, tất cả việc đó đều
hiển hiện trong mọi hoạt động thuộc sống của chúng ta. Chính bản chất cái trí của
chúng ta là gian manh, bất lương, không có khả năng đối diện những sự kiện, và
đó là mấu chốt mà tạo ra những vấn đề; và đó là mấu chốt mà là chính vấn đề.
Chúng ta có ý gì qua vấn đề của tình dục? Nó là một hành động,
hay nó là một suy nghĩ về hành động? Chắc chắn nó không là hành động. Hành động
ái ân không là vấn đề đối với bạn, giống như ăn uống không là vấn đề đối với bạn,
nhưng nếu bạn suy nghĩ về ăn uống hay bất kỳ việc gì khác suốt ngày bởi vì bạn
không có gì để suy nghĩ, nó trở thành một vấn đề đối với bạn. Hành động ái ân
là vấn đề hay nó là sự suy nghĩ về hành động? Tại sao bạn suy nghĩ về nó? Tại
sao bạn tưởng tượng nó, mà rõ ràng bạn đang làm? Những rạp chiếu bóng, những tạp
chí, những câu chuyện, cách phụ nữ ăn mặc, mọi thứ đang hình thành sự suy nghĩ
về tình dục của bạn. Tại sao cái trí tưởng tượng nó, tại sao cái trí suy nghĩ về
tình dục? Tại sao? Tại sao nó đã trở thành một đề tài trọng tâm trong sống của
bạn? Khi có quá nhiều sự việc đang kêu gọi, đang cần đến sự chú ý của bạn, bạn
trao trọn chú ý của bạn vào sự suy nghĩ về tình dục. Điều gì xảy ra, tại sao những
cái trí của các bạn lại quá bận tâm với nó? Bởi vì đó là một cách của tẩu thoát
cuối cùng, đúng chứ? Nó là một cách của tự-quên lãng hoàn toàn. Trong thời gian
đó, ít nhất trong khoảnh khắc đó, bạn có thể quên bẵng chính mình- và không có
cách nào khác để quên bẵng chính mình. Bất kỳ điều gì bạn làm trong sống đều nhấn
mạnh đến ‘cái tôi’, đến cái ngã. Việc kinh doanh của bạn, tôn giáo của bạn, thần
thánh của bạn, những người lãnh đạo của bạn, những hành động thuộc kinh tế, thuộc
chính trị của bạn, những tẩu thoát của bạn, những hoạt động xã hội của bạn, sự
gia nhập một đảng này và khước từ một đảng khác - và tất cả việc đó đang củng cố
và trao sức mạnh cho ‘cái tôi’. Đó là, chỉ có một hành động duy nhất mà không
nhấn mạnh vào ‘cái tôi’, vì vậy tình dục trở thành một vấn đề, đúng chứ? Khi chỉ
có một sự việc trong sống của bạn mà là một con đường dẫn đến sự tẩu thoát cuối
cùng, đến quên lãng trọn vẹn về chính bạn dầu ước gì chỉ được một vài giây, bạn
bám vào nó bởi vì đó là khoảnh khắc duy nhất mà trong đó bạn hạnh phúc. Mỗi vấn
đề khác mà bạn tiếp cận đều trở thành một ác mộng, một nguồn đau khổ và phiền
muộn, vì vậy bạn bám vào một sự việc mà cho bạn sự quên lãng hoàn toàn mà bạn gọi
là hạnh phúc. Nhưng khi bạn bám vào nó, nó cũng trở thành một ác mộng, bởi vì
sau đó bạn muốn được tự do khỏi nó, bạn không muốn là một nô lệ cho nó. Thế là
bạn sáng chế, lại nữa từ cái trí, ý tưởng của trong trắng, của độc thân, và bạn
cố gắng sống độc thân, trong trắng, qua sự đè nén, tất cả việc đó là những vận
hành của cái trí để tự-cắt đứt chính nó khỏi cái sự kiện ‘tình dục’. Điều này lại
nữa cho sự nhấn mạnh đặc biệt vào ‘cái tôi’ mà đang cố gắng trở thành cái gì
đó, thế là lại nữa bạn bị trói buộc trong khó nhọc, trong phiền muộn, trong nỗ
lực, trong đau khổ.
Tình dục trở thành một vấn đề khó khăn và phức tạp cực kỳ chừng
nào bạn còn không hiểu rõ cái trí mà suy nghĩ về vấn đề. Chính hành động không
bao giờ có thể là một vấn đề nhưng sự suy nghĩ về hành động tạo ra vấn đề. Hành
động bạn bảo vệ; bạn sống phóng đãng, hay buông thả mình trong hôn nhân, vì vậy
biến người vợ của bạn thành một gái điếm mà phía bên ngoài thể hiện rất được
kính trọng, và bạn thỏa mãn để nó lại ở đó. Chắc chắn vấn đề có thể được giải
quyết chỉ khi nào bạn hiểu rõ toàn qui trình của ‘cái tôi’ và ‘cái của tôi’:
người vợ của tôi, đứa con của tôi, tài sản của tôi, chiếc xe của tôi, thành tựu
của tôi, thành công của tôi; nếu bạn không hiểu rõ và giải quyết được tất cả việc
đó, tình dục như một vấn đề sẽ tồn tại. Chừng nào bạn còn tham vọng, thuộc
chính trị, thuộc tôn giáo, hay trong bất kỳ cách nào khác, chừng nào bạn còn
đang nhấn mạnh vào cái tôi, người suy nghĩ, người trải nghiệm, bằng cách nuôi nấng
anh ấy trên những tham vọng dù trong danh tánh của chính bạn như một cá thể hay
trong cái tên của quốc gia, của đảng phái hay của một ý tưởng mà bạn gọi là tôn
giáo – chừng nào còn có hoạt động của tự-bành trướng này, bạn sẽ có một vấn đề
tình dục. Một mặt, bạn đang tạo tác, đang nuôi nấng, đang bành trướng chính bạn,
và mặt kia bạn đang cố gắng quên bẵng chính bạn, làm mất chính mình dầu ước gì
chỉ trong một khoảnh khắc. Làm thế nào hai cái này có thể cùng nhau tồn tại? Sống
của bạn là một mâu thuẫn; sự củng cố ‘cái tôi’ và sự quên bẵng ‘cái tôi’. Tình
dục không là một vấn đề; vấn đề là sự mâu thuẫn này trong sống của bạn; và mâu
thuẫn không thể được khắc phục bởi cái trí, bởi vì chính cái trí là một mâu thuẫn.
Mâu thuẫn có thể được hiểu rõ chỉ khi nào bạn hiểu rõ trọn vẹn toàn qui trình của
sự tồn tại hàng ngày của bạn. Xem chiếu bóng và nhìn ngắm những phụ nữ trên màn
ảnh, đọc những quyển sách mà kích thích sự suy nghĩ, những tạp chí với những bức
ảnh hở hang, cách bạn nhìn những người phụ nữ, liếc mắt lén lút – tất cả việc
này đang khuyến khích cái trí qua những phương cách ranh mãnh để củng cố cái
tôi và cùng lúc bạn lại cố gắng tử tế, thương yêu, ân cần. Hai điều này không
thể theo cùng nhau. Con người tham vọng, thuộc tinh thần hay cách khác, luôn
luôn có một vấn đề, bởi vì những vấn đề kết thúc chỉ khi nào cái tôi được quên
bẵng, khi ‘cái tôi’ không-hiện diện, và không-hiện diện của cái tôi không là một
hành động của ý chí, nó không là một phản ứng thuần túy. Tình dục trở thành một
phản ứng; khi cái trí cố gắng giải quyết vấn đề, nó chỉ làm cho vấn đề hoang
mang thêm, rối rắm thêm, đau khổ thêm. Hành động không là vấn đề nhưng cái trí
là vấn đề, cái trí mà nói rằng nó phải trong trắng. Trong trắng không thuộc cái
trí. Cái trí chỉ có thể đè nén những hoạt động riêng của nó và sự đè nén không
là trong trắng. Trong trắng không là một đạo đức, trong trắng không thể được
vun quén. Chắc chắn, người đang vun quén khiêm tốn không là một người khiêm tốn;
anh ấy có thể gọi sự kiêu ngạo của anh ấy là khiêm tốn, nhưng anh ấy là một người
kiêu ngạo, và đó là lý do tại sao anh ấy tìm kiếm để trở thành khiêm tốn. Kiêu
ngạo không bao giờ có thể trở thành khiêm tốn và trong trắng không là sự việc của
cái trí - bạn không thể trở nên trong trắng. Bạn sẽ biết trong trắng chỉ khi
nào có tình yêu, và tình yêu không thuộc cái trí và cũng không là một sự việc của
cái trí.
Vì vậy, vấn đề của tình dục mà hành hạ quá nhiều người trên
khắp thế giới chỉ có thể được giải quyết khi cái trí được hiểu rõ. Chúng ta
không thể kết thúc suy nghĩ, nhưng suy nghĩ kết thúc khi người suy nghĩ kết
thúc, và người suy nghĩ kết thúc chỉ khi nào có một hiểu rõ về toàn qui trình.
Sợ hãi hiện diện khi có sự phân chia giữa người suy nghĩ và suy nghĩ của anh ấy;
khi không có người suy nghĩ, chỉ đến lúc đó mới không có sự xung đột trong
suy nghĩ. Điều gì được hàm ý không cần nỗ lực để hiểu rõ. Người suy nghĩ hiện
diện qua suy nghĩ; lúc đó người suy nghĩ tự-tác động vào chính anh ấy để định
hình, để kiểm soát những suy nghĩ của anh ấy hay kết thúc chúng. Người suy nghĩ
là một thực thể tưởng tượng, một ảo tưởng của cái trí. Khi có một nhận ra về
suy nghĩ như một sự kiện, vậy thì không cần thiết phải suy nghĩ về sự kiện. Nếu
có sự tỉnh thức không-chọn lựa, đơn giản, vậy thì điều được hàm ý trong sự kiện
bắt đầu tự-phơi bày về chính nó. Thế là suy nghĩ như sự kiện kết thúc. Vì vậy bạn
sẽ thấy rằng những vấn đề mà đang gậm nhấm tâm hồn và cái trí của chúng ta, những
vấn đề của cấu trúc xã hội của chúng ta, có thể được giải quyết. Vậy thì tình dục
không còn là vấn đề, nó có vị trí riêng của nó, nó cũng không là một vấn đề ghê
tởm và cũng không là một vấn đề trong sạch. Tình dục có vị trí của nó, nhưng
khi cái trí cho nó một vị trí thống trị, vậy thì nó trở thành một vấn đề. Cái
trí cho tình dục một vị trí thống trị bởi vì nó không thể sống mà không có hạnh
phúc nào đó, và thế là tình dục trở thành một vấn đề; khi cái trí hiểu rõ toàn
qui trình của nó và vì vậy kết thúc, đó là khi suy nghĩ không còn, vậy thì có
sáng tạo, và chính sáng tạo đó làm cho chúng ta hạnh phúc. Ở trong trạng thái
sáng tạo đó là hạnh phúc, bởi vì nó là trạng thái tự-quên lãng về cái tôi mà
trong đó không có phản ứng từ cái tôi. Đây không là câu trả lời trừu tượng cho
vấn đề hàng ngày của tình dục – nó là đáp án duy nhất. Cái trí phủ nhận tình
yêu và nếu không có tình yêu không có trong trắng; chính bởi vì không có tình
yêu nên bạn khiến cho tình dục thành một vấn đề.
22. Về tình yêu
Câu hỏi: Ông có ý gì qua từ ngữ tình yêu?
Krishnamurti: Chúng ta sẽ khám phá bằng cách hiểu rõ
tình yêu không là gì, bởi vì, vì tình yêu là cái không biết được, chúng ta phải
đến với nó bằng cách loại bỏ cái đã được biết. Cái không biết được không thể được
khám phá bởi cái trí đầy nghẹt cái đã được biết. Điều gì chúng ta đang cố gắng
làm là tìm ra những giá trị của cái đã được biết, quan sát cái đã được biết, và
khi ‘cái đã được biết’ được nhìn ngắm một cách trong sáng, không-phê bình, cái
trí trở nên tự do khỏi cái đã được biết; rồi thì chúng ta sẽ biết tình yêu là
gì. Vì vậy chúng ta phải tiếp cận tình yêu một cách tiêu cực, không phải tích cực.
Đối với hầu hết chúng ta tình yêu là gì? Khi chúng ta nói chúng
ta thương yêu một ai đó, chúng ta có ý gì? Chúng ta có ý chúng ta sở hữu người
đó. Từ sự sở hữu đó nảy sinh ghen tuông, bởi nếu tôi mất cô ấy hay anh ấy điều
gì xảy ra? Tôi cảm thấy trống rỗng, lạc lõng; vì vậy tôi hợp pháp hóa quyền sở
hữu; tôi cột chặt cô ấy hay anh ấy. Từ việc cột chặt, sở hữu con người đó, có
ghen tuông, có sợ hãi và tất cả vô số những xung đột mà nảy sinh từ sở hữu. Chắc
chắn, sở hữu như thế không là tình yêu, đúng chứ?
Rõ ràng tình yêu không là cảm giác. Cảm giác, cảm xúc không là
tình yêu, bởi vì cảm giác và cảm xúc chỉ là những cảm tính. Một con người tôn
giáo mà khóc lóc về Jesus hay Krishna, về vị đạo sư của anh ấy, hay một ai
khác, chỉ thuộc cảm giác, cảm xúc. Anh ấy đang buông thả trong cảm giác, mà là
một qui trình của suy nghĩ, và suy nghĩ không là tình yêu. Suy nghĩ là kết quả
của cảm giác, vì vậy con người mà đa cảm, mà xúc động, không thể biết được tình
yêu. Lại nữa, chúng ta không đa cảm và xúc động hay sao? Sự đa cảm, sự xúc động,
chỉ là một hình thức của tự-bành trướng. Chắc chắn đầy cảm xúc không là tình
yêu, bởi vì con người cảm xúc có thể tàn nhẫn khi những tình cảm của anh ấy
không được đáp ứng, khi những cảm giác của anh ấy không có nơi tuôn trào. Một
con người đa cảm có thể bị kích động đến hận thù, đến chiến tranh, đến tàn sát.
Một con người cảm xúc, đầy nước mắt cho tôn giáo của anh ấy, chắc chắn không có
tình yêu.
Tha thứ là tình yêu? Điều gì được hàm ý trong tha thứ? Bạn chỉ
trích tôi, và tôi bực bội nó, ghi nhớ nó; vì vậy, hoặc qua ép buộc hoặc qua phẩn
uất tôi nói rằng, ‘Tôi tha thứ cho bạn’. Trước hết tôi nhớ lại và sau đó tôi loại
bỏ. Mà có nghĩa gì? Tôi vẫn còn là hình bóng trung tâm. Tôi vẫn còn quan trọng,
chính là tôi mà đang tha thứ cho ai đó. Chừng nào còn có thái độ tha thứ, chính
tôi là người quan trọng, không phải người đã chỉ trích tôi. Thế là khi tôi duy
trì sự oán giận và sau đó loại bỏ sự oán giận đó, mà bạn gọi là sự tha thứ, nó
không là tình yêu. Một con người thương yêu không có kẻ thù, và đối với tất cả
mọi việc anh ấy dửng dưng. Thông cảm, tha thứ, sự liên hệ của sở hữu, ghen
tuông và sợ hãi – tất cả những điều này không là tình yêu. Tất cả đều thuộc cái
trí, đúng chứ? Chừng nào cái trí còn nắm toàn quyền, không có tình yêu, bởi vì
cái trí của bạn phân xử chỉ qua sự sở hữu và sự phân xử của nó chỉ là sự sở hữu
trong những hình thức khác nhau. Cái trí chỉ có thể làm hư hỏng tình yêu, nó
không thể sinh ra tình yêu, nó không thể sinh ra vẻ đẹp. Bạn có thể sáng tác một
bài thơ về tình yêu, nhưng đó không là tình yêu.
Rõ ràng, không có tình yêu khi không có sự tôn trọng, khi bạn
không tôn trọng một người khác, dù anh ấy là người giúp việc của bạn hay người
bạn của bạn. Bạn không nhận thấy rằng bạn không tôn trọng, tử tế, rộng lượng với
những người giúp việc của bạn, với những người mà tạm gọi là thuộc ‘chiếu dưới’
của bạn, hay sao? Bạn đã tôn trọng những người thuộc chiếu trên, ông chủ của bạn,
người tỉ phú, người đàn ông có căn nhà rộng lớn và có một tước hiệu, người mà
cho bạn vị trí tốt hơn, việc làm tốt hơn, từ đó bạn có thể nhận cái gì đó.
Nhưng bạn xua đuổi những người thấp kém hơn bạn, bạn có một ngôn ngữ đặc biệt
dành cho họ. Vì vậy nơi nào không có sự tôn trọng không có tình yêu; nơi nào
không có thương yêu, không có trắc ẩn, không có tha thứ, không có tình yêu. Và
bởi vì hầu hết chúng ta đều ở trong trạng thái này, chúng ta không có tình yêu.
Chúng ta không tôn trọng, không trắc ẩn, không rộng lượng. Chúng ta dư thừa
tánh chiếm hữu, đầy cảm xúc và cảm giác mà có thể bị xoay chuyển về một hướng
khác: giết chóc, tàn sát và hợp nhất qua những ý định dốt nát, dại dột. Vì vậy
làm thế nào có thể có được tình yêu?
Bạn có thể biết được tình yêu chỉ khi nào tất cả những sự việc
này ngừng lại, kết thúc, chỉ khi nào bạn không sở hữu, khi bạn không còn theo
đuổi cảm xúc bằng cách sùng bái một mục tiêu. Sự sùng bái như thế là một van
xin, đang tìm kiếm cái gì đó trong một hình thức khác. Một con người cầu nguyện
không biết tình yêu là gì. Bởi vì bạn chiếm hữu, bởi vì bạn tìm kiếm một kết
thúc, một kết quả qua sùng bái, qua cầu nguyện, mà làm cho bạn có cảm xúc, cảm
giác, dĩ nhiên không có tình yêu; chắc chắn, không có tình yêu khi không có sự
tôn trọng. Bạn có lẽ nói rằng bạn có tôn trọng nhưng tôn trọng của bạn dành cho
những người chiếu trên, sự tôn trọng đó phát sinh từ mong muốn cái gì đó, sự tôn
trọng của sợ hãi. Nếu bạn thực sự cảm thấy tôn trọng, bạn sẽ tôn trọng những
người hèn kém nhất cũng như những người tạm gọi là cao quý nhất; bởi vì bạn
không có sự tôn trọng như thế, không có tình yêu. Chẳng bao nhiêu người trong
chúng ta có quảng đại, khoan dung, nhân từ! Bạn quảng đại khi nó đền bù cho bạn,
bạn có nhân từ khi bạn có thể thấy cái gì đó đền đáp lại. Khi những sự việc này
biến mất, khi những sự việc này không đầy nghẹt cái trí của bạn, và khi những sự
việc của cái trí không ngập tràn tâm hồn của bạn, vậy thì có tình yêu; và tình
yêu, một mình nó, có thể thay đổi sự dốt nát, sự điên khùng hiện nay trong thế
giới – không phải những hệ thống, những lý thuyết, hoặc của cánh tả hoặc cánh hữu.
Bạn thực sự thương yêu chỉ khi nào bạn không chiếm hữu, khi bạn không ganh tị,
không tham lam, khi bạn dư thừa sự tôn trọng, khi bạn rộng lượng và từ bi, khi
bạn có sự ân cần với người vợ của bạn, con cái của bạn, người hàng xóm của bạn,
những người giúp việc bất hạnh.
Tình yêu không thể được suy nghĩ, tình yêu không thể được vun
quén, tình yêu không thể được luyện tập. Luyện tập tình yêu, luyện tập tình
huynh đệ, vẫn còn trong lãnh vực của cái trí, vì vậy nó không là tình yêu. Khi
tất cả điều này kết thúc, vậy thì tình yêu hiện diện, vậy thì bạn sẽ biết tình
yêu là gì. Vậy thì tình yêu không thuộc về số lượng nhưng chất lượng. Bạn không
nói, ‘Tôi thương yêu toàn thế giới’ nhưng khi bạn biết được cách thương yêu một
người, bạn biết cách thương yêu tổng thể. Bởi vì chúng ta không biết làm thế
nào để thương yêu một người, tình yêu nhân loại của chúng ta là ảo tưởng. Khi bạn
thương yêu, không có một cũng không có nhiều: chỉ có tình yêu. Chỉ khi nào có
tình yêu thì tất cả những vấn đề của chúng ta mới có thể được giải quyết và sau
đó chúng ta sẽ biết ân lành của nó và hạnh phúc của nó.
23. Về Chết
Câu hỏi: Chết có liên quan gì với sống?
Krishnamurti: Có một phân chia giữa chết và sống à? Tại
sao chúng ta nghĩ chết như cái gì đó tách khỏi sống? Tại sao chúng ta sợ hãi chết?
Và tại sao có quá nhiều sách đã được viết về chết? Tại sao có sự phân ranh giới
này giữa sống và chết? Và sự phân chia đó là thực sự, hay chỉ là sự tùy tiện, một
sự việc của cái trí?
Khi chúng ta nói về sống, chúng ta có ý đang sống như một qui
trình của sự tiếp tục mà trong đó có sự nhận dạng. Tôi và ngôi nhà của tôi, tôi
và người vợ của tôi, tôi và tài khoản ngân hàng của tôi, tôi và những trải nghiệm
quá khứ của tôi – đó là điều gì chúng ta có ý qua từ ngữ sống, phải không? Sống
là một qui trình của sự tiếp tục trong ký ức, cả ý thức bên ngoài lẫn ý thức
bên trong, cùng vô số những đấu tranh, những cãi cọ, những biến cố, những trải
nghiệm của nó và vân vân. Tất cả việc đó là điều gì chúng ta gọi là sống; đối
nghịch nó có chết, mà là kết thúc tất cả việc đó. Bởi vì đã tạo ra sự đối nghịch,
mà là chết, và bị sợ hãi nó, chúng ta tiếp tục tìm kiếm sự liên quan giữa sống
và chết; nếu chúng ta có thể nối liền khoảng cách bằng sự giải thích nào đó, bằng
niềm tin trong sự tiếp tục, trong đời sau, chúng ta được thỏa mãn. Chúng ta tin
tưởng sự đầu thai hay trong hình thức liên tục nào đó của tư tưởng, và sau đó
chúng ta cố gắng thiết lập một liên quan giữa cái đã được biết và cái không biết
được. Chúng ta cố gắng nối liền cái đã được biết và cái không biết được, và vì
vậy cố gắng tìm ra sự liên quan giữa quá khứ và tương lai. Đó là điều gì chúng
ta đang làm khi chúng ta tìm hiểu liệu có bất kỳ sự liên quan nào giữa sống và
chết, đúng chứ? Chúng ta muốn biết làm thế nào nối liền đang sống và kết thúc –
đó là ham muốn căn bản của chúng ta.
Bây giờ, liệu kết thúc, mà là chết, có thể biết được trong
khi đang sống? Nếu chúng ta có thể biết chết là gì trong khi chúng ta đang sống,
vậy thì chúng ta sẽ không có vấn đề. Chính bởi vì chúng ta không thể trải nghiệm
cái không biết được trong khi chúng ta đang sống nên chúng ta bị sợ hãi về nó.
Đấu tranh của chúng ta là thiết lập một liên quan giữa chính chúng ta, mà là kết
quả của cái đã được biết, và cái không biết được mà chúng ta gọi là chết. Liệu
có thể có sự liên quan giữa quá khứ và cái gì đó mà cái trí không thể tưởng tượng,
mà chúng ta gọi là chết? Tại sao chúng ta tách rời hai cái này? Không phải bởi
vì cái trí của chúng ta chỉ có thể vận hành trong lãnh vực của cái đã được biết,
trong lãnh vực của sự tiếp tục? Người ta chỉ biết về chính người ta như một người
suy nghĩ, như một người hành động cùng những ký ức nào đó của đau khổ, của vui
thú, của tình yêu, của nhân từ, của vô số loại trải nghiệm; người ta chỉ biết về
chính người ta như đang tiếp tục – ngược lại người ta sẽ không có hồi ức của chính
người ta như là cái gì đó. Bây giờ khi cái sự việc đó kết thúc, mà chúng ta gọi
là chết, có sợ hãi về cái không biết được; vì vậy chúng ta muốn rút cái không
biết được vào cái đã được biết, và toàn nỗ lực của chúng ta là cho sự tiếp tục
của cái không biết được. Đó là, chúng ta không muốn biết sống, mà gồm cả chết,
nhưng chúng ta muốn biết làm thế nào để tiếp tục mà không dẫn đến một kết thúc.
Chúng ta không muốn biết sống và chết, chúng ta chỉ muốn biết làm thế nào để tiếp
tục mà không có kết thúc.
Cái tiếp tục không có mới mẻ lại. Không thể có mới mẻ, không
thể có sáng tạo, trong cái có sự tiếp tục – điều đó quá rõ ràng. Chỉ khi nào sự
tiếp tục kết thúc mới có thể có cái luôn luôn mới mẻ. Nhưng chúng ta sợ hãi
chính sự kết thúc này, và chúng ta không thấy rằng chỉ trong sự kết thúc mới có
thể có cái mới mẻ, cái sáng tạo, cái không biết được – không phải trong sự
chuyên chở từ ngày này sang ngày khác những trải nghiệm của chúng ta, những ký ức
và những bất hạnh của chúng ta. Chỉ khi nào chúng ta chết đi mỗi ngày tất cả những
sự việc cũ kỹ đó, mới có thể có cái mới mẻ. Cái mới mẻ không thể hiện diện nơi
nào có sự tiếp tục – cái mới mẻ là cái sáng tạo, cái không biết được, cái vĩnh
hằng, Thượng đế hay cái tên nào bạn muốn. Con người, cái thực thể tiếp tục, mà
tìm kiếm cái không biết được, sự thật, cái vĩnh hằng, sẽ không bao giờ tìm được
nó, bởi vì anh ấy có thể tìm ra chỉ cái anh ấy chiếu rọi từ chính anh ấy, và
cái anh ấy chiếu rọi không là sự thật. Chỉ trong kết thúc, trong chết, cái mới
mẻ có thể được biết; và con người mà tìm kiếm để tìm được một liên quan giữa sống
và chết, để nối liền cái tiếp tục với cái mà anh ấy nghĩ là vượt khỏi, đang sống
trong một thế giới không thật, ảo tưởng, mà là một chiếu rọi của chính anh ấy.
Bây giờ liệu có thể, trong khi đang sống, chết đi – mà có
nghĩa kết thúc, ‘không là gì cả’? Liệu có thể, khi đang sống trong thế giới
này, nơi mọi thứ đang trở thành mỗi lúc một nhiều hơn hay đang trở thành mỗi
lúc một ít hơn, nơi mọi thứ là một qui trình của thăng tiến, đạt được, thành
công, liệu có thể, trong một thế giới như thế, biết được chết? Liệu có thể kết
thúc tất cả những ký ức – không phải ký ức về những sự kiện, làm thế nào đi đến
ngôi nhà của bạn và vân vân, nhưng sự quyến luyến bên trong vào sự an toàn tâm
lý qua ký ức, những ký ức người ta đã tích lũy, lưu trữ, và trong đó người ta
tìm kiếm sự an toàn, hạnh phúc? Liệu có thể kết thúc tất cả điều đó – mà có
nghĩa rằng chết đi mỗi ngày để cho có lẽ có một mới mẻ lại ngày mai? Chỉ lúc đó
người ta mới biết chết trong khi đang sống. Chỉ trong chết đó, trong kết thúc
đó, trong kết thúc sự tiếp tục, mới có cái mới mẻ, cái sáng tạo đó mà là vĩnh hằng.
24. Về Thời gian
Câu hỏi: Quá khứ có thể tan biến ngay tức khắc, hay nó luôn
luôn cần đến thời gian?
Krishnamurti: Chúng ta là kết quả của quá khứ. Tư tưởng của
chúng ta được hình thành dựa vào ngày hôm qua và nhiều ngàn ngày hôm qua. Chúng
ta là kết quả của thời gian, và những phản ứng của chúng ta, những thái độ hiện
tại của chúng ta, là ảnh hưởng chồng chất của nhiều ngàn khoảnh khắc, những biến
cố và những trải nghiệm. Vì vậy đối với đa số chúng ta, quá khứ là hiện tại, mà
là một sự kiện không thể chối cãi. Bạn, những suy nghĩ của bạn, những hành
động của bạn, những phản ứng của bạn, là kết quả của quá khứ. Lúc này, người hỏi
muốn biết liệu quá khứ đó có thể được tan biến ngay tức khắc, mà có nghĩa không
ở trong thời gian nhưng ngay tức khắc được xóa sạch; hay cái trí cần đến thời
gian để thoát khỏi quá khứ chồng chất này và được tự do sống trong hiện tại? Hiểu
rõ câu hỏi này rất quan trọng, mà là như thế này: vì mỗi người chúng ta là kết
quả của quá khứ, cùng một nền tảng của vô số những ảnh hưởng, đang liên tục
thay đổi, đang luôn luôn biến đổi, liệu có thể xóa sạch nền tảng đó mà không trải
qua qui trình của thời gian?
Quá khứ là gì? Chúng ta có ý gì qua từ ngữ quá khứ? Chắc chắn
chúng ta không có ý, quá khứ tuần tự theo đồng hồ. Chúng ta có ý, chắc chắn, những
trải nghiệm được tích lũy, những phản ứng, những kỷ niệm, những truyền thống,
hiểu biết được tích lũy, kho lưu trữ tầng ý thức bên trong của vô số những tư
tưởng, những cảm thấy, những ảnh hưởng và những phản ứng. Bằng nền tảng đó, liệu
có thể hiểu rõ sự thật, bởi vì sự thật phải không thuộc thời gian: nó là
không-thời gian. Vì vậy người ta không thể hiểu rõ cái không-thời gian bằng một
cái trí mà là kết quả của thời gian. Người hỏi muốn biết liệu có thể làm tự do
cái trí, hay cho phép cái trí, mà là kết quả của thời gian, không-hiện diện
ngay tức khắc; hay người ta phải trải qua một chuỗi dài của những tìm hiểu và
những phân tích và nhờ vậy làm tự do cái trí khỏi nền tảng của nó.
Cái trí là nền tảng; cái trí là kết quả của thời gian; cái
trí là quá khứ, cái trí không là tương lai. Nó có thể tự-chiếu rọi chính nó vào
tương lai và cái trí sử dụng hiện tại như một con đường vào tương lai, vì vậy
nó – dù nó làm gì chăng nữa, dù hoạt động của nó, hoạt động quá khứ của nó, hoạt
động hiện tại của nó, hoạt động tương lai của nó là gì chăng nữa – vẫn còn
trong mạng lưới của thời gian. Liệu cái trí có thể kết thúc hoàn toàn, liệu qui
trình của tư tưởng có thể kết thúc? Bây giờ, chắc chắn có nhiều tầng của cái
trí; điều gì chúng ta gọi là ý thức có nhiều tầng, mỗi tầng trao đổi với tầng
khác, mỗi tầng phụ thuộc vào tầng khác, vận hành hỗ tương; toàn ý thức của
chúng ta không những đang trải nghiệm nhưng còn đang đặt tên và đang quy định,
và đang lưu trữ như ký ức. Đó là toàn qui trình của ý thức, đúng chứ?
Khi chúng ta nói về ý thức, chúng ta có ý là trải nghiệm, đặt
tên hay quy định trải nghiệm đó và qua đó lưu trữ trải nghiệm đó trong ký ức,
đúng chứ? Tất cả việc này, ở những mức độ khác nhau, là ý thức. Liệu cái trí mà
là kết quả của thời gian, có thể trải qua qui trình của phân tích, từng bước một,
với mục đích để làm tự do chính nó khỏi nền tảng, hay liệu nó có thể được tự do
khỏi thời gian một cách tuyệt đối và nhìn ngắm sự thật một cách trực tiếp?
Muốn được tự do khỏi nền tảng, nhiều người phân tích nói rằng
bạn phải tìm hiểu mỗi phản ứng, mỗi phức tạp, mỗi cản trở, mỗi bủa vây, mà rõ
ràng hàm ý một qui trình của thời gian. Điều này có ý, người phân tích phải hiểu
rõ điều gì anh ấy đang phân tích, và anh ấy không được diễn giải sai lầm điều
gì anh ấy đang phân tích. Nếu anh ấy diễn giải sai lầm điều gì anh ấy đang phân
tích, nó sẽ dẫn anh ấy đến những kết luận sai lầm và thế là thiết lập một nền tảng
khác. Người phân tích phải có thể phân tích những suy nghĩ và những cảm thấy của
anh ấy mà không có một sai lệch nhỏ nhiệm; và anh ấy không bỏ sót một bước nào
trong sự phân tích của anh ấy, bởi vì thực hiện một bước sai lầm, tạo ra một kết
luận sai lầm, là tái thiết lập một nền tảng theo một phương hướng khác hẳn,
trên một mức độ khác hẳn. Vấn đề này cũng nảy sinh: liệu người phân tích khác
biệt điều gì anh ấy phân tích? Người phân tích và điều được phân tích không là
một hiện tượng kết hợp hay sao?
Chắc chắn người trải nghiệm và trải nghiệm là một hiện tượng
kết hợp; chúng không là hai qui trình tách rời, vì vậy trước hết chúng ta hãy
thấy sự khó khăn của phân tích. Hầu như không thể phân tích toàn nội dung của ý
thức chúng ta, và vì vậy được tự do nhờ vào qui trình đó. Rốt cuộc, ai là người
phân tích? Người phân tích không khác biệt, mặc dù anh ấy có lẽ nghĩ rằng anh ấy
khác biệt, với sự việc mà anh ấy đang phân tích. Anh ấy có lẽ tự-tách rời chính
anh ấy khỏi sự việc anh ấy phân tích, nhưng người phân tích là bộ phận của sự
việc anh ấy phân tích. Tôi có một suy nghĩ, tôi có một cảm thấy – ví dụ, tôi tức
giận. Người mà phân tích sự tức giận vẫn còn là bộ phận của sự tức giận, và thế
là người phân tích cũng như vật được phân tích là một hiện tượng kết hợp, chúng
không là hai lực lượng hay hai qui trình tách rời. Vì vậy sự khó khăn của phân
tích về chính chúng ta, tháo gỡ, theo dõi về chính chúng ta từ trang này sang
trang khác, canh chừng mỗi phản ứng, mỗi đáp trả, là mất thời gian và gian lao
vô cùng. Vì vậy đó không là cách để làm tự do chúng ta khỏi nền tảng quá
khứ, đúng chứ? Phải có một cách trực tiếp nhiều hơn, đơn giản nhiều hơn, và đó
là điều gì bạn và tôi sẽ tìm ra. Với mục đích tìm ra, chúng ta phải loại bỏ điều
giả dối và không bám vào nó. Thế là, sự phân tích không là phương cách, và
chúng ta phải được tự do khỏi qui trình của phân tích.
Vậy thì bạn đã còn lại cái gì? Bạn quen với sự phân tích, phải
không? Người quan sát đang quan sát – người quan sát và vật được quan sát là một
hiện tượng kết hợp – người phân tích đang cố gắng phân tích cái anh ấy quan sát
sẽ không làm tự do anh ấy khỏi cái nền tảng quá khứ của anh ấy. Nếu điều đó là
như thế, và đúng là như vậy, bạn buông bỏ cái qui trình đó, đúng chứ? Nếu bạn
thấy nó là một phương cách giả dối, nếu bạn nhận ra không chỉ bằng từ ngữ nhưng
thực sự nó là một qui trình giả dối, vậy thì điều gì xảy ra cho sự phân tích của
bạn? Bạn ngừng phân tích, phải không? Vậy thì bạn đã còn lại cái gi? Nhìn ngắm,
theo sát nó, và bạn sẽ thấy người ta có thể được tự do khỏi nền tảng quá khứ
mau lẹ và nhanh chóng biết chừng nào. Nếu đó không là phương cách, bạn còn lại
cái gì nữa? Trạng thái của cái trí mà quen thuộc với sự phân tích, tìm hiểu,
tìm kiếm, phân loại, rút ra những kết luận và vân vân là gì? Nếu qui trình đó
đã kết thúc, trạng thái cái trí của bạn là gì?
Bạn nói rằng cái trí trống không. Hãy tiến tới sâu thêm nữa
vào cái trí trống không đó. Nói cách khác, khi bạn loại bỏ cái gì được biết như
giả dối, điều gì đã xảy ra cho cái trí của bạn? Rốt cuộc bạn đã loại bỏ cái gì?
Bạn đã loại bỏ qui trình giả dối mà là kết quả của một nền tảng. Không phải như
thế hay sao? Đột nhiên, như nó đã là, bạn đã loại bỏ toàn sự việc. Thế là cái
trí của bạn, khi bạn loại bỏ qui trình phân tích cùng tất cả những hàm ý của nó
và thấy nó như giả dối, được tự do khỏi ngày hôm qua và thế là có thể nhìn ngắm
trực tiếp, không-trải qua qui trình của thời gian, và thế là loại bỏ nền tảng
ngay tức khắc.
Đặt toàn câu hỏi này theo cách khác, suy nghĩ là kết quả của
thời gian, phải không? Suy nghĩ là kết quả của môi trường sống, của những ảnh
hưởng thuộc xã hội và tôn giáo, mà tất cả là bộ phận của thời gian. Bây giờ, liệu
suy nghĩ có thể được tự do khỏi thời gian? Đó là, suy nghĩ là kết quả của thời
gian, liệu nó có thể ngừng lại và được tự do khỏi qui trình của thời gian? Suy
nghĩ có thể được kiểm soát, được định hình; nhưng sự kiểm soát suy nghĩ vẫn còn
trong lãnh vực của thời gian và vì vậy khó khăn của chúng ta là: làm thế nào một
cái trí mà là kết quả của thời gian, của nhiều ngàn hay hôm qua, ngay tức khắc
có thể được tự do khỏi nền tảng phức tạp này? Bạn có thể được tự do khỏi nó,
không phải ngày mai nhưng trong hiện tại, trong ngay lúc này. Việc đó có thể thực
hiện được chỉ khi nào bạn nhận ra điều giả dối; và chắc chắn điều giả dối là
qui trình phân tích, và đó là qui trình duy nhất mà chúng ta có. Khi qui trình
phân tích này hoàn toàn kết thúc, không phải qua sự ép buộc nhưng qua hiểu rõ sự
giả dối không tránh khỏi của qui trình đó, vậy thì bạn sẽ phát hiện rằng cái
trí của bạn tuyệt đối được tách khỏi quá khứ – mà không có nghĩa rằng bạn không
nhận ra quá khứ, nhưng rằng cái trí của bạn không có sự hiệp thông trực tiếp
cùng quá khứ. Thế là nó có thể tự-giải thoát chính nó khỏi quá khứ ngay tức khắc,
ngay lúc này, và sự tách khỏi quá khứ này, sự tự do hoàn toàn khỏi ngày hôm qua
này, không phải theo tuần tự đồng hồ nhưng theo tâm lý, là điều có thể xảy ra
được; và đó là cách duy nhất để hiểu rõ sự thật.
Trình bày nó một cách rất đơn giản, khi bạn muốn hiểu rõ cái
gì đó, trạng thái cái trí của bạn là gì? Khi bạn muốn hiểu rõ người con của bạn,
khi bạn muốn hiểu rõ người nào đó, điều gì đó mà người khác đang nói, trạng
thái cái trí của bạn là gì? Bạn không đang phân tích, không đang phê bình,
không đang nhận xét điều gì người khác đang nói; bạn đang lắng nghe, đúng chứ?
Cái trí của bạn ở trong một trạng thái nơi qui trình của suy nghĩ không còn
năng động nhưng rất tỉnh táo. Sự tỉnh táo đó không thuộc thời gian, đúng chứ? Bạn
chỉ đang tỉnh thức, thâu nhận một cách thụ động và tuy nhiên vẫn tỉnh táo trọn
vẹn; và chỉ trong trạng thái này mới có hiểu rõ. Khi cái trí bị kích động, đang
tìm hiểu, đang lo âu, đang phân loại, đang phân tích, không có hiểu rõ. Khi có
sự mãnh liệt để hiểu rõ, cái trí hoàn toàn yên lặng. Dĩ nhiên, điều này, bạn phải
thử nghiệm, không phải thâu nhận những từ ngữ giải thích về nó của tôi, nhưng bạn
có thể thấy rằng bạn càng phân tích nhiều bao nhiêu, bạn càng hiểu rõ ít hơn bấy
nhiêu. Bạn có lẽ hiểu rõ những sự kiện nào đó, những trải nghiệm nào đó, nhưng
toàn nội dung của ý thức không thể được trống không qua qui trình phân tích. Nó
có thể được trống không chỉ khi nào bạn thấy được sự giả dối của sự tiếp cận
qua phân tích. Khi bạn thấy điều giả dối như điều giả dối, vậy thì bạn bắt đầu
thấy điều gì là sự thật; và chính sự thật sẽ giải thoát bạn khỏi nền tảng.
25. Về Hành động không Ý tưởng
Câu hỏi: Để cho Sự thật hiện diện, ông ủng hộ hành động
không-ý tưởng. Liệu có thể luôn luôn hành động không ý-tưởng, đó là, luôn luôn
không một mục đích?
Krishnamurti: Hiện nay hành động của chúng ta là gì?
Chúng ta có ý gì qua từ ngữ hành động? Hành động của chúng ta – điều gì chúng
ta muốn làm hay muốn là – được đặt nền tảng trên ý tưởng, đúng chứ? Đó là tất cả
mà chúng ta biết; chúng ta có những ý tưởng, những lý tưởng, những hứa hẹn, vô
số công thức về chúng ta là gì và chúng ta không là gì. Nền tảng hành động của
chúng ta là phần thưởng trong tương lai hay sợ hãi hình phạt. Chúng ta biết điều
đó, đúng chứ? Hành động như thế đang gây tách rời, đang gây khép kín. Bạn có một
ý tưởng của đạo đức và tùy theo ý tưởng đó bạn sống, bạn hành động, trong sự
liên hệ. Đối với bạn, sự liên hệ, thuộc tập thể hay cá thể, là hành động hướng
về lý tưởng, hướng về đạo đức, hướng về thành tựu và vân vân.
Khi hành động của tôi được đặt nền tảng trên một lý tưởng mà
là một ý tưởng – như ‘Tôi phải can đảm’, ‘Tôi phải tuân theo kiểu mẫu’, ‘Tôi phải
nhân từ’, ‘Tôi phải lo lắng cho xã hội’ và vân vân – ý tưởng đó định hình hành
động của tôi, hướng dẫn hành động của tôi. Tất cả chúng ta đều nói, ‘Có một mẫu
mực của đạo đức mà tôi phải tuân theo’; mà có nghĩa, ‘Tôi phải sống theo mẫu mực
đó’. Vì vậy hành động được đặt nền tảng trên ý tưởng đó. Giữa hành động và ý tưởng
có một khoảng trống, một phân chia, có một qui trình thời gian. Đó là như
thế, phải không? Nói cách khác, tôi không nhân từ, tôi không thương yêu, không
có sự tha thứ trong tâm hồn của tôi nhưng tôi cảm thấy tôi phải nhân từ. Vì vậy
có một khoảng trống giữa tôi là gì và tôi nên là gì; chúng ta luôn luôn đang cố
gắng kết nối khoảng trống đó. Đó là hoạt động của chúng ta, đúng chứ?
Bây giờ điều gì sẽ xảy ra nếu ý tưởng không tồn tại? Ngay tức
khắc, bạn sẽ xóa sạch khoảng trống, đúng chứ? Bạn sẽ là cái gì bạn là. Bạn nói
rằng ‘Tôi xấu xí, tôi phải trở nên đẹp đẽ; tôi sẽ làm gì đây?’ – mà là hành động
được đặt nền tảng trên ý tưởng. Bạn nói rằng ‘Tôi không nhân từ, tôi phải trở
nên nhân từ’. Vì vậy bạn giới thiệu ý tưởng tách rời khỏi hành động. Vì vậy
không bao giờ hành động thực sự về cái gì bạn là, nhưng luôn luôn hành động được
đặt nền tảng trên lý tưởng của cái gì bạn sẽ là. Con người dốt nát luôn luôn
nói rằng anh ấy sẽ trở nên thông minh. Anh ấy ngồi làm việc, đấu tranh để trở
thành; anh ấy không bao giờ ngừng lại, anh ấy không bao giờ nói ‘Tôi dốt nát’.
Vì vậy hành động của anh ấy, mà được đặt nền tảng trên ý tưởng, không là hành động
gì cả.
Hành động có nghĩa đang làm, đang chuyển động. Nhưng khi bạn
có ý tưởng, nó chỉ là ý tưởng đang xảy ra, qui trình tư tưởng đang xảy ra liên
quan đến hành động. Nếu không có ý tưởng, điều gì sẽ xảy ra? Bạn là cái gì bạn
là. Bạn không nhân từ, bạn không tha thứ, bạn tàn ác, ngu xuẩn, không ý tứ. Liệu
bạn có thể ở cùng điều đó? Nếu bạn làm được, vậy thì thấy điều gì xảy ra? Khi
tôi công nhận rằng tôi không nhân từ, ngu xuẩn, điều gì xảy ra khi tôi tỉnh thức
được nó là như thế? Không có nhân từ, không có thông minh hay sao? Khi tôi hoàn
toàn công nhận trạng thái không nhân từ, không bằng từ ngữ, không hời hợt, khi
tôi nhận ra tôi không nhân từ và không thương yêu, trong chính thấy cái gì là
đó là có tình yêu? Tôi tức khắc trở thành nhân từ? Nếu tôi thấy sự cần thiết phải
sạch sẽ, nó rất đơn giản: tôi đi rửa ráy. Nhưng nếu nó là một lý tưởng rằng tôi
nên sạch sẽ, vậy thì điều gì xảy ra? Sự sạch sẽ bị trì hoãn hay không tự nhiên.
Hành động được đặt nền tảng trên ý tưởng rất giả tạo, nó
không là hành động thực sự gì cả, chỉ là thực hiện ý tưởng, mà chỉ là qui
trình-tư tưởng đang xảy ra.
Hành động mà thay đổi chúng ta như những con người, mà mang lại
sự tái sinh, sự cứu rỗi, sự chuyển đổi – gọi nó bằng bất kỳ danh tánh nào bạn
muốn – hành động như thế không được đặt nền tảng trên ý tưởng. Nó là hành động
không liên quan đến chuỗi phần thưởng hay hình phạt. Hành động như thế là
không-thời gian, bởi vì cái trí, mà là qui trình thời gian, qui trình tính
toán, qui trình phân chia, qui trình tách rời, không chen vào nó.
Câu hỏi này không dễ dàng được giải quyết. Hầu hết các bạn đặt
ra những câu hỏi và chờ đợi một câu trả lời ‘đúng’ hay ‘sai’. Rất dễ dàng khi đặt
những câu hỏi như thế này ‘Ông có ý gì?’ rồi sau đó ngồi ngả người ra và để cho
tôi giải thích, nhưng nó gian lao vô cùng khi tìm ra đáp án cho chính các bạn,
thâm nhập vấn đề thật sâu thẳm, thật rõ ràng và không có bất kỳ biến dạng, để
cho vấn đề ngừng hiện diện. Điều đó chỉ có thể xảy ra khi cái trí thực sự yên lặng
khi đối diện với vấn đề. Vấn đề, nếu bạn thương yêu nó, cũng đẹp đẽ như cảnh
hoàng hôn. Nếu bạn đối nghịch với vấn đề, bạn sẽ không bao giờ hiểu rõ. Hầu hết
chúng ta đều đối nghịch bởi vì chúng ta sợ hãi kết quả, sợ hãi điều gì có lẽ xảy
ra nếu chúng ta tiến tới, vì vậy chúng ta mất đi ý nghĩa và ảnh hưởng của vấn đề.
26. Về cái Cũ kỹ và cái Mới mẻ
Câu hỏi: Khi tôi lắng nghe ông, tất cả dường như rõ ràng và mới
mẻ. Ở nhà, tình trạng không yên ổn nhàm chán cũ kỹ tự-khẳng định nó. Có điều gì
sai trái với tôi?
Krishnamurti: Điều gì thực sự đang xảy ra trong sống của
chúng ta? Liên tục có sự thách thức và đáp trả. Đó là tồn tại, đó là sống, phải
không? - một thách thức và đáp trả liên tục. Thách thức luôn luôn mới mẻ và đáp
trả luôn luôn cũ kỹ. Tôi đã gặp bạn ngày hôm qua và bạn đến với tôi ngày hôm
nay. Bạn khác hẳn, bạn được thay đổi, bạn đã thay đổi, bạn là mới mẻ; nhưng tôi
có hình ảnh của bạn như bạn đã là ngày hôm qua. Vì vậy tôi dẫn dắt cái mới mẻ
vào cái cũ kỹ. Tôi không gặp bạn mới mẻ lại nhưng tôi có hình ảnh của bạn ngày
hôm qua, vì vậy đáp trả của tôi đến thách thức luôn luôn bị quy định. Ở đây,
trong khoảnh khắc, bạn không còn là một người Ba la môn giáo, một người Thiên
chúa giáo, người giai cấp cao hay bất kỳ người nào – bạn quên hết mọi thứ. Bạn
chỉ đang lắng nghe, thâm nhập, cố gắng tìm ra. Khi bạn bắt đầu lại với sống
hàng ngày của bạn, bạn trở thành cái tôi cũ kỹ của bạn – bạn quay lại trong
công việc của bạn, giai cấp của bạn, hệ thống của bạn, gia đình của bạn. Nói
cách khác cái mới mẻ luôn luôn đang được thẩm thấu bởi cái cũ kỹ, vào những
thói quen, những phong tục, những ý tưởng, những truyền thống, những ký ức cũ kỹ.
Không bao giờ có cái mới mẻ, bởi vì bạn luôn luôn đang gặp gỡ cái mới mẻ bằng
cái cũ kỹ. Thách thức là mới mẻ nhưng bạn gặp gỡ nó bằng cái cũ kỹ. Vấn đề
trong câu hỏi này là làm thế nào làm tự do suy nghĩ khỏi cái cũ kỹ để cho luôn
luôn là mới mẻ. Khi bạn thấy một bông hoa, khi bạn thấy một khuôn mặt, khi bạn
thấy bầu trời, một cái cây, một nụ cười, bạn sẽ gặp gỡ nó mới mẻ lại như thế
nào? Tại sao chúng ta không gặp gỡ nó mới mẻ lại? Tại sao cái cũ kỹ thẩm thấu
cái mới mẻ và thay đổi nó; tại sao cái mới mẻ không còn nữa khi bạn trở về nhà?
Sự đáp trả cũ kỹ nảy sinh từ người suy nghĩ. Người suy nghĩ
không luôn luôn là cái cũ kỹ hay sao? Bởi vì suy nghĩ của bạn được hình thành
trên quá khứ, khi bạn gặp gỡ cái mới mẻ chính là người suy nghĩ đang gặp gỡ nó;
trải nghiệm của ngày hôm qua đang gặp gỡ nó. Người suy nghĩ luôn luôn là cái cũ
kỹ. Vì vậy chúng ta quay lại cùng vấn đề trong một cách khác: làm thế nào giải
thoát cái trí khỏi chính nó như người suy nghĩ? Làm thế nào loại bỏ được ký ức,
không phải những ký ức thực tế nhưng ký ức tâm lý, mà là sự tích lũy của trải
nghiệm? Nếu không có tự do khỏi cặn bã của trải nghiệm, không thể thâu nhận cái
mới mẻ. Để làm tự do tư tưởng, làm tự do qui trình suy nghĩ và vì vậy gặp gỡ
cái mới mẻ là gian lao lắm – phải không – bởi vì tất cả những niềm tin của
chúng ta, tất cả những truyền thống của chúng ta, tất cả những phương pháp
trong giáo dục của chúng ta là một qui trình của bắt chước, mô phỏng, ghi nhớ,
xây dựng kho lưu trữ của ký ức. Ký ức đó liên tục đang đáp trả đến cái mới mẻ;
chúng ta gọi sự đáp trả của ký ức đó là suy nghĩ và suy nghĩ đó gặp gỡ cái mới
mẻ. Vì vậy làm thế nào có thể có cái mới mẻ? Chỉ khi nào không còn cặn bã của
ký ức mới có thể có trạng thái mới mẻ, và có cặn bã khi trải nghiệm không hoàn
tất, không chấm dứt, không kết thúc; đó là khi hiểu rõ về trải nghiệm không-trọn
vẹn. Khi trải nghiệm trọn vẹn, không có cặn bã – đó là vẻ đẹp của sống. Tình
yêu không là cặn bã, tình yêu không là trải nghiệm, nó là một trạng thái của
đang là. Tình yêu mãi mãi mới mẻ. Vì vậy vấn đề của chúng ta là: liệu người ta
có thể gặp gỡ cái mới mẻ liên tục, thậm chí ngay cả ở nhà? Chắc chắn người ta
có thể. Muốn làm được điều đó, người ta phải tạo ra một cách mạng trong suy
nghĩ, trong cảm thấy; bạn có thể tự do chỉ khi nào mỗi biến cố được giải thích
từ khoảnh khắc sang khoảnh khắc, khi mọi phản ứng được hiểu rõ trọn vẹn, không
chỉ lơ là quan sát nó rồi quên đi. Có tự do khỏi ký ức đang tích lũy chỉ khi
nào mỗi suy nghĩ, mỗi cảm thấy được trọn vẹn, được hiểu rõ. Nói cách khác, khi
mỗi suy nghĩ và cảm thấy được hiểu rõ, được hoàn tất, có một kết thúc và có một
không gian giữa kết thúc đó và suy nghĩ kế tiếp. Trong không gian của yên lặng
đó, có mới mẻ lại, trạng thái sáng tạo mới mẻ xảy ra.
Đây không là lý thuyết, đây không là không thực tế. Nếu bạn cố
gắng hiểu rõ mỗi suy nghĩ và mỗi cảm thấy, bạn sẽ khám phá rằng nó thực tế lạ
thường trong sống hàng ngày của bạn, bởi vì lúc đó bạn là mới mẻ và cái gì mới
mẻ luôn luôn vĩnh hằng. Là mới mẻ là sáng tạo và là sáng tạo là hạnh phúc; một
người hạnh phúc không lo âu dù anh ấy giàu có hay nghèo nàn, anh ấy không lưu
tâm đến tầng lớp nào của xã hội, giai cấp nào hay quốc gia nào mà anh ấy phụ
thuộc. Anh ấy không có những người lãnh đạo, không thần thánh, không đền chùa,
không nhà thờ và vì vậy không cãi cọ, không kẻ thù.
Chắc chắn đó là phương cách thực tế nhất để giải quyết được
những khó khăn của chúng ta trong thế giới hỗn loạn hiện nay này. Chính do bởi
chúng ta không-sáng tạo, trong ý nghĩa tôi đang sử dụng từ ngữ đó, nên chúng ta
mới quá chống đối xã hội ở mọi mức độ khác nhau của ý thức chúng ta. Muốn rất
thực tế và hiệu quả trong những liên hệ thuộc xã hội của chúng ta, trong liên hệ
của chúng ta với mọi thứ, người ta phải có hạnh phúc; không thể có hạnh phúc nếu
không có kết thúc; không thể có hạnh phúc nếu có một qui trình liên tục của
đang trở thành. Trong kết thúc, có mới mẻ lại, tái sinh, một trạng thái mới mẻ,
một trong sáng, một hân hoan.
Cái mới mẻ bị thẩm thấu vào cái cũ kỹ và cái cũ kỹ hủy diệt
cái mới mẻ, chừng nào còn có nền tảng, chừng nào cái trí, người suy nghĩ
còn bị quy định bởi tư tưởng của anh ấy. Muốn được tự do khỏi nền tảng, khỏi những
ảnh hưởng bị quy định, khỏi ký ức, phải có tự do khỏi sự tiếp tục. Có sự tiếp tục
chừng nào suy nghĩ và những cảm thấy không được kết thúc trọn vẹn. Bạn hoàn tất
một suy nghĩ khi bạn theo đuổi suy nghĩ đó đến tận cùng của nó và thế là mang lại
một kết thúc cho mỗi suy nghĩ, cho mỗi cảm thấy. Tình yêu không là thói quen,
ký ức; tình yêu luôn luôn mới mẻ. Có thể gặp gỡ cái mới mẻ chỉ khi nào cái trí
trong sáng; và cái trí không-trong sáng chừng nào còn có cặn bã của ký ức. Ký ức thuộc
thực tế, cũng như thuộc tâm lý. Tôi không đang nói về ký ức thực tế nhưng về ký
ức tâm lý. Chừng nào trải nghiệm còn không được hiểu rõ trọn vẹn, có cặn bã, mà
là cái cũ kỹ, mà thuộc ngày hôm qua, sự việc mà là quá khứ; quá khứ luôn luôn
đang thẩm thấu cái mới mẻ và vì vậy đang hủy diệt cái mới mẻ. Chỉ khi nào cái
trí được tự do khỏi cái cũ kỹ nó mới gặp gỡ mọi thứ mới mẻ lại, và trong đó có
hân hoan.
27. Về Đặt tên
Câu hỏi: Làm thế nào người ta có thể nhận biết được một cảm
xúc mà không đặt tên hay cho nó nhãn hiệu? Nếu tôi nhận biết được một cảm thấy,
dường như tôi biết cảm thấy đó là gì hầu như ngay tức khắc sau khi nó nảy sinh.
Hay ông có ý gì đó khác hẳn khi ông nói, ‘ Đừng đặt tên’?
Krishnamurti: Tại sao chúng ta đặt tên bất kỳ thứ gì? Tại
sao chúng ta cho một nhãn hiệu đến một bông hoa, đến một con người, đến một cảm
thấy? Hoặc để chuyển tải những cảm thấy của người ta, để diễn tả bông hoa và
vân vân và vân vân; hay để đồng hóa chính người ta cùng cảm thấy đó. Đó không
là như thế hay sao? Tôi đặt tên cái gì đó, một cảm thấy, để chuyển tải nó. ‘Tôi
tức giận.’ Hay tôi đồng hóa chính tôi với cảm thấy đó với mục đích để củng cố
nó hay làm tan biến nó hay làm điều gì đó về nó. Chúng ta cho một cái tên đến
cái gì đó, đến một bông hoa hồng, để chuyển tải nó đến những người khác hay, bằng
cách cho nó một cái tên, chúng ta nghĩ rằng chúng ta đã hiểu rõ nó. Chúng ta
nói, ‘Đó là một bông hồng’, mau lẹ nhìn nó và tiếp tục. Bằng cách cho nó một
cái tên, chúng ta nghĩ rằng chúng ta đã hiểu rõ nó; chúng ta đã phân loại nó và
nghĩ rằng nhờ đó chúng ta đã hiểu rõ toàn nội dung và vẻ đẹp của bông hoa đó.
Bằng cách cho một cái tên đến cái gì đó, chúng ta chỉ đặt nó
vào một bảng phân loại và chúng ta nghĩ rằng chúng ta đã hiểu rõ nó; chúng ta
không quan sát nó tỉ mỉ hơn. Tuy nhiên, nếu chúng ta không cho nó một cái tên,
chúng ta bị bắt buộc phải nhìn nó. Đó là, chúng ta tiếp cận bông hoa hay bất kỳ
thứ gì bằng một trạng thái mới mẻ, bằng một chất lượng tìm hiểu mới mẻ; chúng
ta quan sát nó như thể chúng ta chưa bao giờ nhìn thấy nó trước kia. Đặt tên là
một phương cách rất tiện lợi để gạt bỏ những sự việc và những con người – bằng
cách nói rằng họ là người Đức, người Nhật, người Mỹ, người Ấn độ, bạn có thể
cho họ một nhãn hiệu và hủy diệt cái nhãn hiệu. Nếu bạn không cho một nhãn hiệu
đến con người, bạn bị bắt buộc phải quan sát họ và thế là sẽ khó khăn nhiều lắm
khi giết chết một ai đó. Bạn có thể hủy diệt cái nhãn hiệu bằng một quả bom và
cảm thấy đúng đắn, nhưng nếu bạn không cho một nhãn hiệu và vì vậy phải thấy sự
việc một cách cá thể – dù nó là một con người hay một bông hoa hay một biến
cố hay một cảm xúc – vậy thì bạn bị bắt buộc phải suy nghĩ sự liên hệ của bạn với
nó, và với hành động theo sau. Vì vậy đặt tên hay cho nó một nhãn hiệu là một
cách rất tiện lợi để dẹp bỏ bất kỳ điều gì, để khước từ, chỉ trích hay biện hộ
nó. Đó là một khía cạnh của câu hỏi.
Mấu chốt mà từ đó bạn đặt tên là gì, trung tâm mà luôn luôn
đang đặt tên, đang chọn lựa, đang xếp loại là gì. Tất cả chúng ta đều cảm thấy
có một trung tâm, một mấu chốt, mà từ đó chúng ta đang hành động, từ đó chúng
ta đang nhận xét, từ đó chúng ta đang đặt tên, đúng chứ? Trung tâm đó, mấu chốt
đó là gì? Một số người muốn nghĩ nó là một bản thể thuộc tinh thần, Thượng đế,
hay bất kỳ điều gì bạn muốn. Vì vậy chúng ta hãy tìm xem mấu chốt đó, trung tâm
đó, mà đang đặt tên, đang quy định, đang nhận xét là gì. Chắc chắn mấu chốt đó
là ký ức, đúng chứ? Một chuỗi của những cảm xúc, được nhận dạng và được khép
kín – quá khứ được cho sự sống qua hiện tại. Mấu chốt đó, trung tâm đó, cho
thông tin trên hiện tại qua việc đặt tên, xếp loại, nhớ lại.
Khi chúng ta tìm hiểu nó, chẳng mấy chốc chúng ta sẽ thấy rằng
chừng nào trung tâm này, mấu chốt này, còn tồn tại, không thể có hiểu rõ. Chỉ
nhờ vào sự tan biến của mấu chốt này mới có hiểu rõ, bởi vì, rốt cuộc, mấu chốt
đó là ký ức; ký ức của vô vàn trải nghiệm mà đã được cho những cái tên, những
nhãn hiệu, những nhận dạng. Cùng những trải nghiệm được đặt tên và được phân loại
đó, từ trung tâm đó, có sự chấp nhận và sự phủ nhận, sự khẳng định để là hay
không là, tùy theo những cảm xúc, những vui thú và những đau khổ của ký ức về
những trải nghiệm. Vì vậy trung tâm đó là từ ngữ. Nếu bạn không đặt tên trung
tâm đó, liệu có một trung tâm hay sao? Đó là nếu bạn không suy nghĩ dựa vào những
từ ngữ, nếu bạn không sử dụng những từ ngữ, bạn có thể suy nghĩ hay sao? Suy
nghĩ hiện diện qua qui trình từ ngữ hóa; hay qui trình từ ngữ hóa bắt đầu phản ứng
đến suy nghĩ? Trung tâm, mấu chốt là ký ức của vô vàn trải nghiệm của vui thú
và đau khổ, được từ ngữ hóa. Hãy quan sát nó trong chính bạn, thưa bạn, và bạn
sẽ thấy những từ ngữ đó đã trở thành quan trọng nhiều hơn, những nhãn hiệu đã
trở thành quan trọng nhiều hơn, thực thể; và chúng ta sống bằng những từ ngữ.
Đối với chúng ta, những từ ngữ như sự thật, Thượng đế,
đã trở nên rất quan trọng – hay sự cảm thấy mà những từ ngữ kia miêu tả. Khi
chúng ta nói từ ngữ ‘người Mỹ’, ‘người Thiên chúa giáo’, ‘người Ấn độ giáo’ hay
từ ngữ ‘tức giận’ – chúng ta là từ ngữ đang miêu tả sự cảm thấy đó. Nhưng chúng
ta không biết cảm thấy đó là gì, bởi vì từ ngữ đã trở thành quan trọng. Khi bạn
gọi mình là một người Phật giáo, một người Thiên chúa giáo, từ ngữ đó có nghĩa
gì, ý nghĩa đằng sau từ ngữ đó là gì, điều đó bạn không bao giờ tìm hiểu, đúng
chứ? Trung tâm, mấu chốt của chúng ta là từ ngữ, nhãn hiệu. Nếu nhãn hiệu không
quan trọng, nếu điều gì quan trọng là cái đằng sau nhãn hiệu, vậy thì bạn có thể
tìm hiểu nhưng nếu bạn bị đồng hóa cùng nhãn hiệu và bị trói buộc bởi nó, bạn
không thể tiến tới. Và chúng ta bị đồng hóa cùng nhãn hiệu: ngôi nhà, hình
dáng, danh tánh, đồ đạc, tài khoản ngân hàng, những quan điểm của chúng ta, những
kích thích của chúng ta và vân vân và vân vân. Chúng ta là tất cả những sự việc
đó – những sự việc đó được miêu tả bởi một cái tên. Những sự việc đã trở thành
quan trọng, những cái tên, những nhãn hiệu; và thế là trung tâm, mấu chốt, là từ
ngữ.
Nếu không có từ ngữ, không có nhãn hiệu, có trung tâm hay
sao? Có một tan biến, có một trống không – không phải sự trống không của sợ
hãi, mà là một sự việc hoàn toàn khác hẳn. Có một ý thức của hiện diện như
‘không là gì cả’; bởi vì bạn đã xóa sạch tất cả những nhãn hiệu, hay nói khác
hơn, bởi vì bạn đã hiểu rõ tại sao bạn cho những nhãn hiệu đến những cảm thấy
và những ý tưởng; bạn hoàn toàn mới mẻ, đúng chứ? Không có trung tâm từ đó bạn
đang hành động. Trung tâm, mà là từ ngữ, đã tan biến. Nhãn hiệu đã bị xóa sạch,
và bạn ở đâu như trung tâm? Bạn vẫn còn ở đó, nhưng đã có một thay đổi. Thay đổi
đó hơi hơi gây kinh hãi; vì vậy, bạn không muốn tiếp tục tiến tới cùng cái gì
thậm chí được hàm ý trong nó; bạn đang bắt đầu nhận xét nó rồi, quyết định liệu
bạn ưa thích nó hay không-ưa thích nó. Bạn không tiếp tục tiến tới cùng sự hiểu
rõ điều gì đang đến nhưng bạn đang nhận xét rồi, mà có nghĩa bạn có một trung
tâm mà từ đó bạn đang hành động. Thế là bạn lưu lại cố định cái khoảnh khắc bạn
nhận xét; những từ ngữ ‘ưa thích’ và ‘không-ưa thích’ trở thành quan trọng.
Nhưng điều gì xảy ra khi bạn không đặt tên? Bạn nhìn vào một cảm xúc, một cảm
giác, một cách trực tiếp nhiều hơn và vì vậy có một liên hệ hoàn toàn khác hẳn
với nó, một cách chính xác như bạn có đối với một bông hoa khi bạn không đặt
tên nó. Bạn bị bắt buộc phải nhìn ngắm nó mới mẻ. Khi bạn không đặt tên một
nhóm người, bạn bị bắt buộc phải nhìn ngắm mỗi bộ mặt cá thể và không còn đối xử
với tất cả họ như một tập thể. Vì vậy bạn tỉnh táo nhiều hơn, nhìn ngắm nhiều
hơn, hiểu rõ nhiều hơn; bạn có một ý thức sâu đậm hơn của trắc ẩn, tình yêu;
nhưng nếu bạn đối xử với tất cả họ như một tập thể, nó không còn nữa.
Nếu bạn không đặt tên, bạn phải lưu tâm mọi cảm thấy khi nó nảy
sinh. Khi bạn đặt tên, cảm thấy đó khác hẳn cái tên? Hay cái tên đánh thức cảm
thấy? Làm ơn hãy suy nghĩ nó kỹ càng. Khi chúng ta đặt tên, hầu hết chúng ta củng
cố thêm cảm thấy. Cảm thấy và đặt tên xảy ra tức khắc. Nếu có một khoảng ngừng
giữa đặt tên và cảm thấy, vậy thì bạn có thể phát giác liệu rằng cảm thấy có
khác biệt đặt tên, và vậy là bạn có thể tiếp cận ‘cảm thấy’ mà không đặt tên
nó.
Vấn đề là như thế này, làm thế nào được tự do khỏi một cảm thấy mà chúng ta đặt
tên, như sự tức giận, phải không? Không phải làm thế nào khuất phục nó, thăng
hoa nó, kiềm chế nó, tất cả đều quá ngớ ngẩn và không-chín chắn; nhưng làm thế
nào thực sự được tự do khỏi nó? Muốn thực sự được tự do khỏi nó, chúng ta phải
tìm được liệu từ ngữ quan trọng hơn cảm thấy. Từ ngữ ‘tức giận’ có ý nghĩa nhiều
hơn chính cảm thấy. Muốn thực sự tìm được điều đó, phải có một khoảng ngừng giữa
cảm thấy và đặt tên. Đó là một nhiệm vụ.
Nếu tôi không đặt tên một cảm thấy, đó là nói rằng, nếu suy
nghĩ không đang vận hành chỉ bởi vì những từ ngữ, hay nếu tôi không suy nghĩ dựa
vào những từ ngữ, những hình ảnh hay những biểu tượng, mà hầu hết chúng ta đều
làm – vậy thì điều gì xảy ra? Vậy thì chắc chắn cái trí không chỉ là người quan
sát. Khi cái trí không đang suy nghĩ dựa vào những từ ngữ, những biểu tượng, những
hình ảnh; không có người suy nghĩ tách rời khỏi suy nghĩ, mà là từ ngữ. Vậy thì
cái trí là yên lặng, đúng chứ? – không phải được làm yên lặng, nó là yên lặng.
Khi cái trí thực sự yên lặng, vậy là những cảm thấy nảy sinh có thể được giải
quyết ngay tức khắc. Chỉ khi nào chúng ta đặt những cái tên cho những cảm thấy
và vì vậy củng cố chúng thì những cảm thấy đó mới có sự tiếp tục; chúng được
lưu trữ trong trung tâm, từ đó chúng ta cho những cái tên nhiều thêm nữa, hoặc
để củng cố hoặc để chuyển tải chúng.
Khi cái trí không còn là trung tâm, bởi vì người suy nghĩ được
tạo thành bởi những từ ngữ, bởi những trải nghiệm quá khứ – tất cả đều là những
kỷ niệm, những nhãn hiệu, được lưu trữ và đặt trong những bảng phân loại, trong
những ngăn chật hẹp – khi nó không làm bất kỳ sự việc đó, vậy thì, chắc chắn
cái trí là yên lặng. Nó không còn bị trói buộc, nó không còn là một trung tâm
như cái tôi – ngôi nhà của tôi, thành tựu của tôi, công việc của tôi – mà vẫn
còn là những từ ngữ, đang kích thích cảm thấy, và vì vậy đang củng cố ký ức.
Khi không có những sự việc này đang xảy ra, cái trí rất yên lặng. Trạng thái đó
không là tiêu cực. Trái lại, khi đến được mấu chốt đó, bạn phải trải qua tất cả
điều này, mà là một nhiệm vụ gian nan; nó không phải là đang học hành một vài bộ
từ ngữ và đang lặp lại chúng giống như một em học sinh – ‘không đặt tên’,
‘không đặt tên’. Để theo sát tất cả những hàm ý của nó, để trải nghiệm nó, để
thấy cái trí vận hành như thế nào và vì vậy đến được mấu chốt khi bạn không còn
đặt tên, mà có nghĩa không còn là một trung tâm tách khỏi suy nghĩ – chắc chắn
toàn tiến hành này là thiền định thực sự.
Khi cái trí thực sự yên lặng, vậy là cái vô hạn có thể hiện
diện. Bất kỳ qui trình nào khác, bất kỳ tìm kiếm nào khác về sự thật, chỉ là tự-chiếu
rọi, tự-tạo tác và vì vậy không thực sự. Nhưng tiến hành này rất gian nan, và
nó có ý rằng cái trí phải luôn luôn tỉnh thức được mọi sự việc đang xảy ra bên
trong đối với nó. Muốn đến được mấu chốt này, không thể có phê bình hay biện hộ
từ khởi đầu đến kết thúc – không phải rằng đây là một kết thúc. Không có kết
thúc, bởi vì có cái gì đó lạ thường vẫn đang xảy ra. Đây không là sự hứa hẹn.
Nó dành cho bạn để thử nghiệm, để thâm nhập vào chính bạn sâu thẳm hơn và sâu
thẳm hơn và sâu thẳm hơn, để cho nhiều tầng của trung tâm được tan biến, và bạn
có thể thực hiện nó một cách mau lẹ hay lười biếng. Nó gây hứng thú lạ thường
khi nhìn ngắm qui trình của cái trí, cách nó lệ thuộc vào những từ ngữ, cách những
từ ngữ kích động ký ức hay đánh thức những trải nghiệm chết rồi và trao sự sống
cho chúng. Trong qui trình đó cái trí đang sống hoặc trong tương lai hoặc trong
quá khứ. Vì vậy những từ ngữ có một ý nghĩa cực kỳ, thuộc thần kinh cũng như
thuộc tâm lý. Và làm ơn đừng học hành tất cả điều này từ tôi hay từ một quyển
sách. Bạn không thể học hành nó từ một người khác hay tìm được nó trong một quyển
sách. Điều gì bạn học hành hay tìm được trong một quyển sách sẽ không là sự thật.
Nhưng bạn có thể trải nghiệm nó, bạn có thể nhìn ngắm chính bạn đang hành động,
nhìn ngắm chính bạn đang suy nghĩ, thấy bạn đang suy nghĩ như thế nào, bạn đang
đặt tên ‘cảm thấy’ mau lẹ như thế nào khi nó nảy sinh – và nhìn ngắm toàn qui
trình giải thoát cái trí khỏi trung tâm của nó. Vậy thì cái trí, vì là yên lặng,
có thể thâu nhận cái vĩnh hằng.
28. Về cái Đã được biết và cái Không biết được
Câu hỏi: Cái trí của chúng ta chỉ biết ‘cái đã được biết’.
Cái gì trong chúng ta mà thúc giục chúng ta tìm ra ‘cái không biết được’, sự thật,
Thượng đế?
Krishnamurti: Cái trí của bạn thúc giục hướng đến cái
không biết được hay sao? Có một thôi thúc trong chúng ta về phía cái không biết
được, sự thật, Thượng đế? Làm ơn hãy suy nghĩ nó một cách nghiêm túc. Đây không
là một câu hỏi hoa mỹ nhưng chúng ta hãy thực sự tìm ra. Có một thôi thúc bên
trong mỗi người chúng ta để tìm ra cái không biết được hay sao? Có à? Làm thế
nào bạn có thể tìm ra cái không biết được? Nếu bạn không biết nó, làm thế nào bạn
tìm ra nó? Có một thôi thúc cho sự thật, hay nó chỉ là một ham muốn cho cái đã
được biết, được lan rộng? Bạn hiểu tôi có ý gì chứ? Tôi đã biết nhiều thứ;
chúng đã không cho tôi hạnh phúc, thỏa mãn, hân hoan. Vì vậy bây giờ tôi đang
muốn cái gì đó khác mà sẽ cho tôi hân hoan nhiều hơn, hạnh phúc nhiều hơn, sinh
lực nhiều hơn – bất kỳ điều gì bạn muốn. Liệu cái đã được biết, mà là cái trí của
tôi – bởi vì cái trí của tôi là cái đã được biết, kết quả của quá khứ – liệu
cái trí đó có thể tìm kiếm cái không biết được? Nếu tôi không biết sự thật, cái
không biết được, làm thế nào tôi có thể tìm kiếm nó? Chắc chắn nó phải đến, tôi
không phải tìm kiếm nó. Nếu tôi tìm kiếm nó, tôi đang tìm kiếm cái gì đó mà là
cái đã được biết, được chiếu rọi bởi cái tôi.
Vấn đề của chúng ta không phải là: cái gì trong chúng ta mà
thúc đẩy chúng ta tìm kiếm cái không biết được – điều đó đã rõ ràng rồi. Chính
là ham muốn riêng của chúng ta để có nhiều an toàn hơn, nhiều vĩnh cửu hơn, nhiều
cố định hơn, nhiều hạnh phúc hơn, để tẩu thoát khỏi phiền muộn, khỏi đau khổ,
hoang mang. Đó là động cơ rõ ràng của chúng ta. Khi có động cơ đó, thôi thúc
đó, bạn sẽ tìm ra một tẩu thoát tuyệt vời, một chỗ ẩn náu tuyệt vời – trong Phật,
trong Chúa hay trong những khẩu hiệu chính trị và mọi chuyện của nó. Đó không
là sự thật; đó không là cái không thể biết được, cái không biết được. Vì vậy
thôi thúc cho cái không biết được phải kết thúc, tìm kiếm cái không biết được
phải ngừng lại; mà có nghĩa rằng phải có hiểu rõ về cái đã được biết chồng chất,
mà là cái trí. Cái trí phải hiểu rõ về chính nó như cái đã được biết, bởi vì đó
là tất cả mà nó biết. Bạn không thể suy nghĩ về cái gì đó mà bạn không biết. Bạn
chỉ có thể suy nghĩ về cái gì đó mà bạn biết.
Khó khăn của chúng ta là cho cái trí không tiếp tục trong cái
đã được biết; điều đó chỉ có thể xảy ra khi cái trí hiểu rõ về chính nó và về
làm thế nào tất cả chuyển động của nó từ quá khứ, đang chiếu rọi chính nó qua
hiện tại sang tương lai. Nó là một chuyển động liên tục của cái đã được biết;
liệu chuyển động đó có thể được kết thúc? Nó có thể kết thúc chỉ khi nào hệ thống
máy móc của qui trình riêng của nó được hiểu rõ, chỉ khi nào cái trí hiểu rõ về
chính nó và những công việc của nó, những phương cách của nó, những mục đích của
nó, những theo đuổi của nó, những đòi hỏi của nó – không chỉ những đòi hỏi trên
bề mặt mà còn những thôi thúc và những động cơ sâu thẳm bên trong. Đây là một
nhiệm vụ gian nan. Không chỉ trong một gặp gỡ hay tại một giảng thuyết hay
trong đọc một quyển sách mà bạn sẽ tìm được nó. Trái lại nó cần liên tục cảnh
giác, liên tục nhận biết được mọi chuyển động của suy nghĩ – không chỉ khi bạn
đang thức giấc mà cũng còn khi bạn đang ngủ. Nó phải là một tiến hành tổng thể,
không phải là một qui trình từng phần, thỉnh thoảng.
Cũng vây, ý định phải đúng đắn. Đó là phải chấm dứt sự mê tín
rằng phía bên trong tất cả chúng ta đều mong muốn cái không biết được. Chính là
một ảo tưởng khi suy nghĩ rằng tất cả chúng ta đang tìm kiếm Thượng đế – chúng
ta không tìm kiếm Thượng đế. Chúng ta không phải tìm kiếm ánh sáng. Sẽ có ánh
sáng khi không còn bóng tối, và qua bóng tối chúng ta không thể tìm ra ánh
sáng. Tất cả mọi điều chúng ta có thể làm là xóa sạch những cản trở mà tạo ra
bóng tối, và việc xóa sạch tùy thuộc vào ý định. Nếu bạn đang xóa sạch chúng với
mục đích để thấy ánh sáng, vậy thì bạn không đang xóa sạch cái gì cả, bạn chỉ
đang thay thế từ ngữ ánh sáng thay vì bóng tối. Thậm chí khi nhìn vượt khỏi
bóng tối là một tẩu thoát khỏi bóng tối.
Chúng ta phải suy nghĩ không phải cái gì đang thúc đẩy chúng
ta, nhưng tại sao chúng ta lại ở trong tình trạng hoang mang như thế, phiền muộn
như thế, ganh đua như thế và thù hận như thế – tất cả những sự việc ngu xuẩn của
sự tồn tại của chúng ta. Khi những điều này không còn, vậy thì có ánh sáng,
chúng ta không phải tìm kiếm nó. Khi dốt nát tan biến, có thông minh. Những người
dốt nát cố gắng trở thành thông minh vẫn còn là dốt nát. Dốt nát không bao giờ
có thể biến thành thông minh; chỉ khi nào dốt nát chấm dứt thì mới có thông
minh, trí tuệ. Con người dốt nát mà cố gắng trở thành thông minh, thông thái,
chắc chắn không bao giờ có thể được. Muốn biết cái gì là dốt nát, người ta phải
tìm hiểu nó, không phải trên bề mặt, nhưng trọn vẹn, hoàn toàn, sâu thẳm, sâu sắc;
người ta phải tìm hiểu tất cả những tầng khác nhau của dốt nát và khi dốt nát
không còn, thông minh hiện diện.
Vì vậy rất quan trọng phải tìm ra, không phải liệu có cái gì
đó nhiều hơn nữa, cái gì đó to tát hơn cái đã được biết, mà đang thôi thúc
chúng ta hướng về cái không biết được, nhưng thấy cái gì trong chúng ta mà đang
tạo ra sự hoang mang, những chiến tranh, những khác biệt giai cấp, sự kênh kiệu,
sự chạy theo những người nổi tiếng, sự tích lũy hiểu biết, sự tẩu thoát qua âm
nhạc, qua nghệ thuật, qua quá nhiều cách. Chắc chắn, rất quan trọng phải thấy
chúng như chúng là, và quay lại chính chúng ta như chúng ta là. Từ đó chúng ta
có thể tiếp tục tiến tới. Vậy thì, xóa sạch cái đã được biết tương đối dễ
dàng. Khi cái trí yên lặng, khi nó không còn đang chiếu rọi chính nó vào tương
lai, ao ước cho cái gì đó; khi cái trí thực sự yên lặng, an bình sâu thẳm, cái
không biết được hiện diện. Bạn không thể tìm kiếm nó. Bạn không thể mời mọc nó.
Cái bạn mời mọc chỉ là cái bạn biết. Bạn không thể mời mọc một người khách
không quen biết. Bạn chỉ có thể mời mọc người bạn quen biết. Nhưng bạn không biết
cái không biết được, Thượng đế, sự thật, hay từ ngữ gì bạn muốn. Nó phải đến.
Nó chỉ có thể hiện diện khi cánh đồng đúng đắn, khi mảnh đất được dọn dẹp sạch
sẽ, nhưng nếu bạn dọn dẹp với mục đích để cho nó đến, vậy thì bạn sẽ không có
nó.
Vấn đề của chúng ta không phải tìm kiếm cái không thể biết được
bằng cách nào, nhưng hiểu rõ những qui trình tích lũy của cái trí, mà luôn luôn
là cái đã được biết. Đó là một nhiệm vụ gian nan: mà đòi hỏi sự chú ý liên tục,
một tỉnh táo liên tục mà trong đó không có ý thức của xao nhãng, của nhận dạng,
của chỉ trích; nó là đang hiện diện cùng cái gì là. Chỉ đến lúc đó cái trí có
thể yên lặng. Không thiền định nào, kỷ luật nào, có thể làm cho cái trí yên lặng,
trong ý nghĩa thực sự của từ ngữ. Chỉ khi nào cơn gió ngừng lại cái hồ mới lặng
yên. Bạn không thể làm cho cái hồ lặng yên. Công việc của chúng ta không phải
là theo đuổi cái không thể biết được nhưng hiểu rõ sự hoang mang, sự phiền muộn,
sự đau khổ, trong chính chúng ta; và rồi cái sự việc đó âm thầm hiện diện,
trong đó có hân hoan.
29. Sự Thật và Dối trá
Câu hỏi: Làm thế nào sự thật, như ông đã nói, khi được lặp lại,
trở thành một dối trá? Cái gì thực sự là một dối trá? Tại sao lại sai trái khi
dối trá? Đây không là một vấn đề tinh tế và sâu sắc trên tất cả mọi mức độ của
sự tồn tại của chúng ta hay sao?
Krishnamurti: Có hai câu hỏi nơi đây, vì vậy chúng ta
hãy tìm hiểu câu hỏi đầu tiên, đó là: khi một sự thật được lặp lại, làm thế nào
nó trở thành một dối trá? Chúng ta lặp lại cái gì? Bạn có thể lặp lại một hiểu
rõ, hay sao? Tôi hiểu rõ cái gì đó. Tôi có thể lặp lại nó? Tôi có thể diễn tả
nó ra từ ngữ, tôi có thể truyền đạt nó nhưng chắc chắn trải nghiệm không là cái
gì được lặp lại, đúng chứ? Chúng ta bị trói buộc trong từ ngữ và mất đi ý nghĩa
của trải nghiệm. Nếu bạn đã có một trải nghiệm, bạn có thể lặp lại nó hay sao?
Bạn có lẽ muốn lặp lại nó, bạn có lẽ có ham muốn cho sự lặp lại của nó, cho cảm
giác của nó, nhưng ngay khi bạn có một trải nghiệm, nó qua rồi, nó không thể được
lặp lại. Điều gì có thể được lặp lại là cảm giác và từ ngữ liên quan mà trao sự
sống cho cảm giác đó. Bất hạnh thay, bởi vì hầu hết chúng ta đều là những người
tuyên truyền, chúng ta bị trói buộc trong sự lặp lại của từ ngữ. Vì vậy chúng
ta sống dựa vào từ ngữ và sự thật bị khước từ.
Ví dụ, cảm giác của tình yêu. Bạn có thể lặp lại nó hay sao?
Khi bạn nghe những từ ngữ ‘Hãy thương yêu người hàng xóm của bạn’, đó là một sự
thật đối với bạn? Nó là sự thật khi nào bạn có thương yêu người hàng xóm; và
tình yêu đó không thể được lặp lại ngoại trừ chỉ là từ ngữ. Tuy nhiên hầu hết
chúng ta đều hạnh phúc, mãn nguyện, với sự lặp lại ‘Hãy thương yêu người hàng
xóm của bạn’ hay ‘Đừng tham lam’. Vì vậy sự thật của một người khác hay một trải
nghiệm thực sự mà bạn đã có, chỉ qua sự lặp lại, không trở thành một sự thật.
Trái lại, sự lặp lại ngăn cản sự thật. Chỉ lặp lại những ý tưởng nào đó không
là sự thật.
Khó khăn trong việc này là hiểu rõ câu hỏi mà không suy nghĩ
dựa vào điều đối nghịch. Một dối trá không là cái gì đó đối nghịch với sự thật.
Người ta có thể thấy sự thật của điều gì đang được nói, không phải trong đối
nghịch hay trong tương phản, như một dối trá hay một sự thật; nhưng chỉ thấy rằng
hầu hết chúng ta đều lặp lại mà không có hiểu rõ. Ví dụ, chúng ta đã bàn luận về
việc đặt tên hay không đặt tên một cảm giác và vân vân. Nhiều người trong các bạn
sẽ lặp lại nó, tôi chắc chắn, suy nghĩ rằng nó là ‘sự thật’. Bạn sẽ không bao
giờ lặp lại một trải nghiệm nếu nó là một trải nghiệm trực tiếp. Bạn có lẽ truyền
đạt nó nhưng khi nó là một trải nghiệm thực sự những cảm giác đằng sau nó đều
biến mất, nội dung cảm giác đằng sau những từ ngữ hoàn toàn tan biến.
Ví dụ, ý tưởng rằng người suy nghĩ và suy nghĩ là một. Nó có
lẽ là một sự thật đối với bạn, bởi vì bạn đã trải nghiệm trực tiếp nó. Nếu tôi
lặp lại nó, nó sẽ không là sự thật, đúng chứ? – làm ơn hãy hiểu, sự thật không
như đối nghịch dối trá. Nó sẽ không thực, nó chỉ là sự lặp lại và vì vậy sẽ
không có ý nghĩa. Bạn thấy, bằng sự lặp lại chúng ta tạo ra một giáo điều,
chúng ta xây dựng một nhà thờ và trong đó chúng ta tìm một chỗ ẩn núp. Từ ngữ
và không-sự thật, trở thành ‘sự thật’. Từ ngữ không là sự việc. Đối với chúng
ta, sự việc là từ ngữ và đó là lý do tại sao người ta phải rất cẩn thận không
nên lặp lại điều gì đó mà người ta không thực sự hiểu rõ. Nếu bạn hiểu rõ điều
gì đó, bạn có thể truyền đạt nó, nhưng những từ ngữ và ký ức đã làm mất đi sự
quan trọng thuộc cảm giác của chúng. Vì vậy nếu người ta hiểu rõ điều đó, trong
nói chuyện thông thường, tầm nhìn của người ta, từ ngữ của người ta, thay đổi.
Vì chúng ta đang tìm kiếm sự thật qua hiểu rõ về chính mình
và không là những người tuyên truyền, rất quan trọng phải hiểu rõ điều này. Qua
sự lặp lại người ta làm mê hoặc chính người ta bằng những từ ngữ hay bằng những
cảm giác. Người ta bị trói buộc trong những ảo tưởng. Muốn được tự do khỏi điều
dó, rất cần thiết phải trải nghiệm trực tiếp và muốn trải nghiệm trực tiếp, người
ta phải tỉnh thức được chính mình trong qui trình của sự lặp lại, của những
thói quen, của những từ ngữ, của những cảm giác. Tỉnh thức đó cho người ta một
tự do lạ thường, để cho có thể có một mới mẻ lại, một trải nghiệm liên tục, một
trong sáng.
Câu hỏi khác là: ‘Cái gì thực sự là một dối trá? Tại sao lại
sai trái khi dối trá? Đây không là một vấn đề tinh tế và sâu sắc trên mọi mức độ
của sự tồn tại của chúng ta hay sao?’
Một dối trá là gì? Một mâu thuẫn, một tự-mâu thuẫn, đúng chứ?
Người ta có thể mâu thuẫn, nhận biết được hay không nhận biết được; nó có thể
hoặc cố ý hay vô tình; mâu thuẫn có thể rất, rất tinh tế hay rõ ràng. Khi sự
phân chia trong mâu thuẫn rất lớn lao, lúc đó hoặc người ta trở nên mất cân bằng
hoặc người ta nhận ra sự phân chia và bắt đầu sửa chữa nó.
Muốn hiểu rõ vấn đề này, một dối trá là gì và tại sao chúng
ta dối trá, người ta phải tìm hiểu nó mà không suy nghĩ dựa vào một đối nghịch.
Liệu chúng ta có thể quan sát vấn đề mâu thuẫn này trong chính chúng ta và
không cố gắng để không-mâu thuẫn? Khó khăn của chúng ta trong việc tìm hiểu câu
hỏi này là chúng ta quá sẵn lòng phê bình một dối trá, đúng chứ? Nhưng muốn hiểu
rõ nó, liệu chúng ta có thể suy nghĩ về nó mà không dựa vào sự thật và giả dối,
nhưng cái gì là sự mâu thuẫn. Tại sao chúng ta mâu thuẫn? Tại sao có mâu thuẫn
trong chính chúng ta? Liệu không có một gắng sức để sống theo một khuôn mẫu,
theo một kiểu mẫu – một phỏng chừng liên tục của chính chúng ta đến một khuôn mẫu,
một nỗ lực liên tục để là cái gì đó, hoặc trong đôi mắt của người khác hoặc
trong đôi mắt riêng của chúng ta? Có một ham muốn, đúng chứ? Để tuân phục đến một
khuôn mẫu; khi người ta không đang sống dựa vào khuôn mẫu đó, có sự mâu thuẫn.
Bây giờ tại sao chúng ta có một khuôn mẫu, một kiểu mẫu, một
phỏng chừng, một ý tưởng mà chúng ta đang cố gắng sống dựa vào? Tại sao? Rõ
ràng là để được an toàn, để được bảo vệ, để được ưa chuộng, để có một quan điểm
tốt của chính chúng ta và vân vân. Có hạt giống của sự mâu thuẫn. Chừng nào
chúng ta còn đang phỏng chừng chính chúng ta đến cái gì đó, cố gắng là cái gì
đó, phải có sự mâu thuẫn; vì vậy phải có phân chia này giữa giả dối và sự thật.
Tôi nghĩ điều này rất quan trọng, nếu bạn yên lặng tìm hiểu nó. Không phải rằng
không có giả dối và sự thật; nhưng tại sao có sự mâu thuẫn trong chính chúng
ta? Đó không phải bởi vì chúng ta đang gắng sức để là điều gì đó – để cao quí,
để tốt lành, để đạo đức, để sáng tạo, để hạnh phúc và vân vân. Trong chính ham
muốn để là cái gì đó, có một mâu thuẫn – không phải là điều gì khác. Chính mâu
thuẫn này rất phá hoại. Nếu người ta có thể đồng hóa hoàn toàn cùng cái gì đó,
cùng cái này hay cùng cái kia, vậy thì sự mâu thuẫn chấm dứt; khi chúng ta đồng
hóa chính chúng ta cùng cái gì đó, có sự tự-khép kín, có một kháng cự, mà tạo
ra mất thăng bằng – đó là một sự việc rõ ràng.
Tại sao lại có mâu thuẫn trong chính chúng ta? Tôi đã làm điều
gì đó và tôi không muốn nó bị phát giác; tôi đã suy nghĩ điều gì đó nhưng không
thấu suốt, điều đó khiến tôi ở trong một trạng thái mâu thuẫn, và tôi không ưa
thích nó. Khi có sự phỏng chừng, phải có sợ hãi và chính sợ hãi này gây mâu thuẫn.
Trái lại nếu không có trở thành, không có gắng sức để là cái gì đó, vậy thì
không có ý thức của sợ hãi; không có mâu thuẫn; không có dối trá trong chúng ta
ở bất kỳ mức độ nào, có ý thức hay không ý thức – cái gì đó phải được kiềm chế,
cái gì đó phải được bộc lộ. Bởi vì hầu hết sống của chúng ta là một vấn đề của
những tâm trạng và những phô diễn, phụ thuộc vào những tâm trạng của chúng ta,
chúng ta phô diễn – mà là sự mâu thuẫn. Khi tâm trạng biến mất, chúng ta là cái
gì chúng ta là. Chính mâu thuẫn này mới thực sự quan trọng, không phải liệu bạn
đưa ra một lời nói dối xã giao vô tội hay không. Chừng nào sự mâu thuẫn này còn
tồn tại, phải có một sự tồn tại hời hợt và thế là những sợ hãi hời hợt cần phải
được bảo vệ – và thế là những lời nói dối vô tội – bạn biết, tất cả mọi chuyện
theo sau. Chúng ta hãy theo dõi câu hỏi này, không phải hỏi cái gì là một dối
trá và cái gì là sự thật, nhưng, không có những đối nghịch này, tìm hiểu vấn đề
của sự mâu thuẫn trong chính chúng ta – mà khó khăn cực kỳ, bởi vì khi chúng ta
lệ thuộc quá nhiều vào những cảm giác, hầu hết sống của chúng ta là mâu thuẫn.
Chúng ta lệ thuộc vào những ký ức, vào những quan điểm; chúng ta có quá nhiều sợ
hãi mà chúng ta muốn che đậy – tất cả sự mâu thuẫn tự-tạo tác này trong chính
chúng ta; khi mâu thuẫn đó trở thành không chịu nổi, người ta bị mất thăng bằng.
Người ta muốn an lành và mọi thứ mà người ta thực hiện đều tạo ra chiến tranh,
không chỉ trong gia đình mà còn phía bên ngoài. Thay vì hiểu rõ điều gì tạo ra
xung đột, chúng ta chỉ cố gắng để trở thành nhiều hơn và nhiều hơn một sự việc
này hay một sự việc khác, sự đối nghịch, vì vậy đang tạo ra sự phân chia lớn
lao hơn.
Liệu có thể hiểu rõ tại sao có sự mâu thuẫn trong chính chúng
ta – không chỉ trên bề mặt mà còn sâu thẳm hơn, thuộc tâm lý? Trước hết, người
ta có nhận biết được rằng người ta sống một sống mâu thuẫn hay không? Chúng ta
muốn hòa bình và chúng ta lại là những người theo chủ nghĩa quốc gia; chúng ta
muốn lẩn tránh sự đau khổ của xã hội và tuy nhiên mỗi người chúng ta lại là những
cá thể, bị giới hạn, khép kín. Chúng ta đang liên tục sống trong mâu thuẫn. Tại
sao? Không phải bởi vì chúng ta là những nô lệ cho cảm giác hay sao? Điều này
không cần được phủ nhận cũng như được chấp nhận. Nó cần đến nhiều hiểu rõ về những
hàm ý của cảm giác, mà là những ham muốn. Chúng ta ham muốn quá nhiều sự việc,
tất cả đang mâu thuẫn với một sự việc khác. Chúng ta khoác vào quá nhiều mặt nạ
xung đột; chúng ta mang vào một mặt nạ khi nó phù hợp cho chúng ta và khước từ
nó khi có một cái gì khác gây lợi lộc nhiều hơn, gây vui thú nhiều hơn. Chính
trạng thái mâu thuẫn này mới tạo ra sự dối trá. Đối nghịch với điều đó, chúng
ta sáng chế ‘sự thật’. Nhưng chắc chắn sự thật không là đối nghịch của sự dối
trá. Cái mà có một đối nghịch không là sự thật. Sự đối nghịch chứa đựng đối nghịch
riêng của nó, vì vậy nó không là sự thật, và muốn hiểu rõ vấn đề này một cách rất
sâu sắc, người ta phải nhận biết được tất cả những mâu thuẫn trong đó chúng ta
sống. Khi tôi nói, ‘Tôi thương yêu bạn’, cùng với nó liền có ganh tị, ghen
tuông, lo âu, sợ hãi – mà là mâu thuẫn. Chính mâu thuẫn này phải được hiểu rõ
và người ta có thể hiểu rõ nó chỉ khi nào người ta tỉnh thức được nó, tỉnh thức
mà không có bất kỳ chỉ trích hay biện hộ – chỉ nhìn ngắm nó. Muốn nhìn ngắm nó
một cách thụ động, người ta phải hiểu rõ tất cả qui trình của biện hộ và chỉ
trích.
Nó không là một công việc dễ dàng, nhìn ngắm một cách thụ động
vào cái gì đó; nhưng trong hiểu rõ điều đó, người ta bắt đầu hiểu rõ toàn qui
trình của những phương cách của cảm thấy và suy nghĩ của người ta. Khi người ta
tỉnh thức được toàn ý nghĩa của mâu thuẫn trong chính người ta, nó mang lại một
thay đổi lạ thường: vậy thì, bạn là chính bạn, không phải cái gì đó mà bạn phải
cố gắng để là. Bạn không còn đang theo đuổi một lý tưởng, đang tìm kiếm hạnh
phúc. Bạn là cái gì bạn là và từ đó bạn có thể tiến tới. Vậy thì không thể có
mâu thuẫn.
30. Về Thượng đế
Câu hỏi: Ông đã nhận ra sự thật. Liệu ông có thể nói cho
chúng tôi Thượng đế là gì?
Krishnamurti: Làm thế nào bạn biết tôi đã nhận ra? Muốn
biết rằng tôi đã nhận ra bạn cũng phải nhận ra. Đây không chỉ là một câu trả lời
khôn khéo. Muốn biết cái gì đó bạn phải thuộc về nó. Bạn cũng phải đã có sự trải
nghiệm cho chính bạn và vì vậy câu nói ‘tôi đã nhận ra’ của bạn, rõ ràng là
không có ý nghĩa. Điều gì quan trọng nếu tôi đã nhận ra hay đã không nhận ra?
Điều gì tôi đang nói không là sự thật hay sao? Thậm chí nếu tôi là một người
hoàn hảo nhất, nếu điều gì tôi nói không là sự thật tại sao bạn lại lắng nghe
tôi? Chắc chắn sự nhận ra của tôi không liên quan gì đến điều tôi đang nói, và
người mà tôn sùng một người khác bởi vì người khác đã nhận ra, đang tôn sùng uy
quyền và vì thế người ấy không bao giờ có thể tìm ra sự thật. Hiểu rõ về điều
gì đã được nhận ra và biết người đã nhận ra không quan trọng gì cả, đúng chứ?
Tôi biết toàn truyền thống đều nói rằng, ‘Hãy ở cùng người đã
nhận ra.’ Làm thế nào bạn có thể biết rằng ông ta đã nhận ra? Tất cả mọi điều bạn
có thể làm là ở cùng ông ta và thậm chí như thế, ngày nay đó là việc khó khăn cực
kỳ. Chẳng có bao nhiêu con người tốt lành, trong ý nghĩa thực sự của từ ngữ –
người mà không đang tìm kiếm cái gì đó, người mà không đang theo đuổi cái gì
đó. Những người kia mà đang tìm kiếm cái gì đó và đang theo đuổi cái gì đó là
những người trục lợi và vì vậy rất khó khăn cho bất kỳ người nào muốn tìm được
một người bạn để thương yêu.
Chúng ta lý tưởng hóa những người đã nhận ra và hy vọng rằng
họ sẽ trao tặng chúng ta cái gì đó, mà là một liên hệ giả dối. Làm thế nào người
đã nhận ra có thể chuyển tải nếu không có tình yêu? Đó là sự khó khăn của chúng
ta. Trong mọi bàn luận của chúng ta, chúng ta không thực sự thương yêu lẫn
nhau; chúng ta nghi ngờ. Bạn muốn cái gì đó từ tôi, hiểu biết, sự nhận ra, hay
bạn muốn kết bạn với tôi, tất cả điều đó thể hiện rằng bạn không thương yêu. Bạn
muốn cái gì đó và bạn đi ra ngoài để trục lợi. Nếu chúng ta thực sự thương yêu
lẫn nhau, vậy thì sẽ có sự chuyển tải tức khắc. Vậy thì, không đặt thành vấn đề
liệu bạn đã nhận ra hay tôi đã không nhận ra hay liệu bạn là người cao quý hay
người thấp hèn. Bởi vì những tâm hồn của chúng ta đã khô cằn, Thượng đế đã trở
thành quan trọng cực kỳ. Đó là, bạn muốn biết Thượng đế bởi vì bạn đã mất đi
bài hát vui tươi trong tâm hồn của bạn và bạn theo đuổi người ca sĩ và yêu cầu
anh ấy dạy cho bạn ca hát. Anh ấy có thể dạy bạn phương pháp kỹ thuật nhưng kỹ
thuật không dẫn bạn đến sáng tạo. Bạn không thể là một ca sĩ nếu chỉ biết cách
ca hát. Bạn có lẽ biết tất cả những bước của một điệu nhảy nhưng nếu bạn không
có sáng tạo trong tâm hồn của bạn, bạn chỉ vận hành như một cái máy. Bạn không
thể thương yêu nếu mục đích của bạn chỉ là đạt được một kết quả. Không có sự việc
như một lý tưởng, bởi vì đó chỉ là một thành tựu. Vẻ đẹp không là một thành tựu,
nó là sự thật, ngay lúc này, không phải ngày mai. Nếu có thương yêu bạn sẽ hiểu
rõ cái không biết được, bạn sẽ biết Thượng đế là gì và không cần ai bảo cho bạn
– và đó là vẻ đẹp của tình yêu. Nó là vĩnh hằng trong chính nó. Bởi vì không có
tình yêu, chúng ta muốn một ai đó, hay Thượng đế, trao tặng nó cho chúng ta. Nếu
chúng ta thực sự thương yêu, bạn có biết đây sẽ là một thế giới khác biệt biết
chừng nào hay không? Chúng ta sẽ là những con người hạnh phúc thực sự. Vì vậy
chúng ta không nên đầu tư hạnh phúc của chúng ta trong những sự việc, trong gia
đình, trong những lý tưởng. Chúng ta nên hạnh phúc và thế là những sự việc, những
con người và những lý tưởng sẽ không chi phối được sống của chúng ta. Tất cả
chúng đều là những sự việc phụ. Bởi vì chúng ta không thương yêu và chúng ta
không hạnh phúc nên chúng ta đầu tư trong những sự việc, nghĩ rằng chúng sẽ
trao tặng hạnh phúc cho chúng ta, và một trong những sự việc mà chúng ta đầu tư
là Thượng đế.
Bạn muốn tôi nói cho bạn sự thật là gì. Cái không thể diễn tả
được có thể đặt vào những từ ngữ hay sao? Liệu bạn có thể đo lường cái gì đó
không thể đo lường được? Bạn có thể bắt được gió trong bàn tay của bạn hay sao?
Nếu bạn làm được, đó là gió à? Nếu bạn đo lường được cái không thể đo lường được,
đó là sự thật hay sao? Nếu bạn hình thành công thức về nó, đó là sự thật hay
sao? Chắc chắn không, khoảnh khắc bạn diễn tả cái gì đó mà không thể diễn tả được,
nó không còn là sự thật. Khoảnh khắc bạn diễn giải cái không thể biết được vào
cái đã được biết, nó ngừng là cái không thể biết được. Tuy nhiên đó lại là điều
gì chúng ta đang khao khát. Luôn luôn chúng ta muốn biết, bởi vì như thế chúng
ta sẽ có thể tiếp tục, như thế chúng ta nghĩ chúng ta sẽ có thể theo đuổi vĩnh
hằng, hạnh phúc tột đỉnh. Chúng ta muốn biết bởi vì chúng ta không hạnh phúc, bởi
vì chúng ta đang cố gắng cực kỳ, bởi vì chúng ta bị kiệt quệ, bị thoái hóa. Tuy
nhiên thay vì nhận ra sự kiện đơn giản – rằng chúng ta là thoái hóa, rằng chúng
ta là đờ đẫn, kiệt sức, rối loạn – chúng ta muốn chuyển động khỏi ‘cái gì là
cái đã được biết’ vào cái không biết được, mà lại nữa trở thành cái đã được biết
và thế là chúng ta không bao giờ có thể tìm được sự thật.
Vì vậy thay vì hỏi ai đã nhận ra hay Thượng đế là gì, tại sao
không trao toàn chú ý của bạn và nhận biết của bạn vào cái gì là? Vậy thì bạn sẽ
tìm ra cái không biết được, hay nói khác hơn nó sẽ đến với bạn. Nếu bạn hiểu rõ
cái đã được biết là gì, bạn sẽ trải nghiệm sự yên lặng lạ thường đó mà không bị
thôi thúc, không bị ép buộc, sự trống không sáng tạo đó mà trong nó, một mình,
sự thật có thể thâm nhập. Nó không thể thâm nhập cái mà đang trở thành, đang gắng
sức; nó chỉ có thể thâm nhập cái mà đang là, mà hiểu rõ cái gì là. Vậy thì bạn
sẽ thấy rằng sự thật đó không ở trong khoảng cách; cái không biết được không xa
lắm đâu; nó ở trong cái gì là. Bởi vì đáp án của một nghi vấn ở trong nghi vấn,
thế là sự thật ở trong cái gì là; nếu chúng ta có thể hiểu rõ cái gì là, vậy
thì chúng ta sẽ biết được sự thật.
Gian lao cực kỳ khi tỉnh thức được đờ đẫn, tỉnh thức được
tham lam, tỉnh thức được ý muốn xấu xa, tham vọng và vân vân. Chính sự kiện tỉnh
thức được cái gì là là sự thật. Chính là sự thật mà giải thoát, không phải sự cố
gắng của bạn để được giải thoát. Vì vậy sự thật không xa lắm đâu, nhưng chúng
ta đặt nó quá xa bởi vì chúng ta cố gắng sử dụng nó như một phương tiện của tự-tiếp
tục. Nó ở đây, ngay lúc này, trong tức khắc. Vĩnh hằng hay không-thời gian là
‘ngay lúc này’, và ngay lúc này không thể được hiểu rõ bởi một con người bị
trói buộc trong mạng lưới của thời gian. Muốn giải thoát tư tưởng khỏi thời
gian cần hành động, nhưng cái trí lười biếng, nó quá lờ đờ, và vì vậy luôn luôn
tạo ra những ngáng trở khác. Nó chỉ có thể xảy ra được bằng thiền định đúng đắn,
mà có nghĩa rằng ‘hành động trọn vẹn’, không phải một hành động tiếp tục, và
hành động trọn vẹn chỉ có thể được hiểu rõ khi cái trí nắm bắt được qui trình của
sự tiếp tục, mà là ký ức – không phải ký ức thực tế nhưng ký ức thuộc tâm lý.
Chừng nào ký ức còn vận hành, cái trí không thể hiểu rõ cái gì là. Nhưng cái
trí của người ta, toàn thân tâm của người ta, trở nên sáng tạo lạ thường, tỉnh
thức một cách thụ động, khi người ta hiểu rõ ý nghĩa của sự kết thúc, bởi vì
trong kết thúc có mới mẻ lại, trái lại trong tiếp tục có chết, có thoái hóa.
31. Về Nhận ra tức khắc
Câu hỏi: Chúng tôi có thể nhận ra tức khắc sự thật
mà ông đang nói, nếu không cần sự chuẩn bị trước hay sao?
Krishnamurti: Bạn có ý gì qua từ ngữ sự thật? Đừng sử dụng một
từ ngữ mà chúng ta không biết ý nghĩa; chúng ta có thể sử dụng một từ ngữ đơn
giản hơn, một từ ngữ trực tiếp hơn. Bạn có thể hiểu rõ, bạn có thể nắm bắt
được một vấn đề một cách trực tiếp hay không? Đó là điều gì được bao hàm, đúng
chứ? Liệu bạn có thể hiểu rõ cái gì là, tức khắc, ngay lúc này? Khi hiểu rõ cái
gì là, bạn sẽ hiểu rõ ý nghĩa của sự thật; nhưng khi nói rằng người ta phải hiểu
rõ sự thật chẳng có ý nghĩa bao nhiêu. Liệu bạn có thể hiểu rõ một vấn đề một
cách trực tiếp, một cách trọn vẹn, và được tự do khỏi nó? Đó là điều gì được
hàm ý trong câu hỏi này, đúng chứ? Liệu bạn có thể hiểu rõ một khủng hoảng, một
thách thức, ngay tức khắc, thấy được toàn ý nghĩa của nó và được tự do khỏi nó?
Điều gì bạn hiểu rõ không để lại dấu vết; vì vậy hiểu rõ hay sự thật là ‘người
giải thoát’. Ngay lúc này liệu bạn có thể được giải thoát khỏi một vấn đề, khỏi
một thách thức? Sống là một chuỗi của những thách thức và những đáp trả, đúng
chứ? Và nếu đáp trả đến một thách thức của bạn bị quy định, bị giới hạn,
không-trọn vẹn, vậy thì thách thức đó để lại dấu vết của nó, cặn bã của nó, mà
được củng cố thêm nữa bởi một thách thức mới khác. Vì vậy có một ký ức cặn bã
liên tục, những tích lũy, những vết sẹo, và cùng tất cả những dấu vết này bạn cố
gắng gặp gỡ cái mới mẻ, và thế là bạn không bao giờ gặp gỡ được cái mới mẻ. Vì
vậy bạn không bao giờ hiểu rõ, không bao giờ có một giải thoát khỏi bất kỳ
thách thức nào.
Vấn đề, câu hỏi là, liệu tôi có thể hiểu rõ một thách thức một
cách trọn vẹn, trực tiếp; thấy được tất cả ý nghĩa của nó, tất cả hương thơm của
nó, chiều sâu của nó, vẻ đẹp của nó và xấu xa của nó, và vì vậy được tự do khỏi
nó. Một thách thức luôn luôn mới mẻ, đúng chứ? Ví dụ, một vấn đề mà bạn đã có
ngày hôm qua đã trải qua sự biến đổi đến độ khi bạn gặp gỡ nó ngày hôm nay, nó
mới mẻ rồi. Nhưng bạn gặp gỡ nó bằng cái cũ kỹ, bởi vì bạn gặp gỡ nó mà không
thay đổi, chỉ đang bổ sung cho những suy nghĩ riêng của bạn.
Cho phép tôi trình bày nó theo cách khác. Bạn đã gặp tôi ngày
hôm qua. Trong khoảng thời gian đó bạn đã thay đổi. Bạn đã trải qua một thay đổi
nhưng tôi vẫn giữ hình ảnh ngày hôm qua của bạn. Tôi gặp gỡ bạn ngày hôm nay bằng
hình ảnh về bạn của tôi và vì vậy tôi không hiểu rõ bạn – tôi chỉ hiểu rõ hình ảnh
về bạn mà tôi đã thâu lượm ngày hôm qua. Nếu tôi muốn hiểu rõ bạn, mà được bổ
sung, được thay đổi, tôi phải xóa sạch, tôi phải được tự do khỏi hình ảnh của
ngày hôm qua. Nói cách khác, muốn hiểu rõ một thách thức, mà luôn luôn mới mẻ,
tôi cũng phải gặp gỡ nó mới mẻ lại, phải không có cặn bã của ngày hôm qua; thế
là tôi phải giã từ ngày hôm qua.
Rốt cuộc, sống là gì? Nó là cái gì đó luôn luôn mới mẻ, đúng
chứ? Nó là cái gì đó luôn luôn đang trải qua sự thay đổi, đang sáng tạo một cảm
thấy mới mẻ. Ngày hôm nay không bao giờ giống hệt ngày hôm qua, và đó là vẻ đẹp
của sống. Liệu bạn và tôi có thể gặp gỡ mỗi vấn đề mới mẻ lại? Liệu bạn,
khi bạn về nhà, có thể gặp gỡ người vợ của bạn và người con của bạn mới mẻ lại,
gặp gỡ thách thức mới mẻ lại? Bạn không thể làm được điều đó nếu bạn bị chất đầy
bởi những ký ức của ngày hôm qua. Vì vậy muốn hiểu rõ sự thật của một vấn đề, của
một liên hệ, bạn phải tiếp cận nó trong sáng lại – không phải bằng một ‘cái trí
cởi mở’, bởi vì điều đó không có ý nghĩa gì cả. Bạn phải đến với nó mà không có
những dấu vết của ký ức ngày hôm qua – mà có nghĩa, khi mỗi thách thức nảy
sinh, tỉnh thức được tất cả những phản ứng của ngày hôm qua, và qua tỉnh thức
được những ký ức, cặn bã của ngày hôm qua, bạn sẽ phát giác rằng chúng rơi rụng
ngay mà không có đấu tranh, và thế là cái trí của bạn là mới mẻ.
Liệu người ta có thể nhận ra sự thật ngay tức khắc, mà
không-chuẩn bị trước? Tôi nói rằng có thể – không phải từ tưởng tượng nào đó,
không phải từ ảo tưởng nào đó của tôi; nhưng thuộc tâm lý thử nghiệm nó và bạn
sẽ thấy. Hãy đem ra bất kỳ thách thức nào, bất kỳ biến cố nhỏ nào – đừng chờ đợi
một khủng hoảng lớn lao nào đó – và thấy bạn đáp trả lại nó như thế nào. Hãy tỉnh
thức được nó, những phản ứng của bạn, những ý định của bạn, những thái độ của bạn
và bạn sẽ hiểu rõ chúng, bạn sẽ hiểu rõ cái nền tảng của bạn. Tôi cam đoan với
bạn, bạn có thể thực hiện được nó ngay tức khắc nếu bạn trao toàn chú ý của bạn
vào nó. Nếu bạn đang tìm kiếm ý nghĩa trọn vẹn của nền tảng của bạn, nó bộc lộ
ý nghĩa của nó, và bỗng nhiên bạn khám phá sự thật, hiểu rõ về vấn đề. Hiểu rõ
hiện diện từ ngay lúc này, hiện tại, mà luôn luôn không-thời gian. Mặc dù nó có
lẽ là ngày mai, nó vẫn là ngay lúc này; chỉ trì hoãn, chuẩn bị để thâu nhận cái
mà là ngày mai, là tự-ngăn cản chính bạn không hiểu rõ cái gì là ngay lúc này.
Chắc chắn bạn có thể hiểu rõ trực tiếp cái gì là ngay lúc này, đúng chứ? Muốn
hiểu rõ cái gì là, bạn phải không bị quấy rầy, không bị xao nhãng, bạn phải
trao cái trí và quả tim của bạn cho nó. Nó phải là quan tâm duy nhất của bạn tại
ngay khoảnh khắc đó, một cách trọn vẹn. Vậy là, cái gì là trao tặng bạn toàn
chiều sâu của nó, toàn ý nghĩa của nó, và vậy là bạn được tự do khỏi vấn đề
đó.
Ví dụ, nếu bạn muốn biết sự thật, ý nghĩa thuộc tâm lý của tài sản, nếu bạn thực
sự muốn hiểu rõ trực tiếp, ngay lúc này, làm thế nào bạn tiếp cận nó? Chắc chắn
bạn phải cảm thấy mật thiết với vấn đề, bạn phải không sợ hãi nó, bạn phải
không có bất kỳ tín điều nào, bất kỳ câu trả lời nào, giữa chính bạn và vấn đề.
Chỉ khi nào bạn, một cách trực tiếp, trong hiệp thông cùng vấn đề, bạn sẽ tìm
được đáp án. Nếu bạn giới thiệu một đáp án, nếu bạn phê bình, nếu bạn không-ưa
thích thuộc tâm lý, vậy thì bạn sẽ trì hoãn, bạn sẽ chuẩn bị để ngày mai hiểu
rõ điều gì có thể được hiểu rõ trong ‘ngay lúc này’. Vậy là bạn sẽ không bao giờ
hiểu rõ. Trực nhận sự thật không cần sự chuẩn bị; chuẩn bị hàm ý thời gian và
thời gian không là phương tiện của hiểu rõ sự thật. Thời gian là sự tiếp tục và
sự thật là không-thời gian, không-tiếp tục. Hiểu rõ là không-tiếp tục, nó từ
khoảnh khắc sang khoảnh khắc, không-cặn bã.
Tôi nghĩ rằng tôi đang khiến cho nó trở thành khó khăn lắm, phải không? Nhưng
thật dễ dàng, thật đơn giản để hiểu rõ, nếu bạn chỉ muốn thử nghiệm nó. Nếu bạn
lãng đãng vào một giấc ngủ, tham thiền về nó, nó trở nên rất khó khăn. Khi
không có một rào chắn giữa bạn và tôi, tôi hiểu rõ bạn. Nếu tôi khoáng đạt với
bạn, tôi hiểu rõ bạn trực tiếp – và khoáng đạt không là một vấn đề của thời
gian. Thời gian sẽ làm tôi khoáng đạt hay sao? Chuẩn bị, hệ thống, kỷ luật, sẽ
làm cho tôi khoáng đạt với bạn? Không. Điều gì làm cho tôi khoáng đạt với bạn
là ý định để hiểu rõ của tôi. Tôi muốn khoáng đạt với bạn bởi vì tôi không có
gì để che giấu, tôi không sợ hãi; vì vậy tôi khoáng đạt và có hiệp thông ngay tức
khắc, có sự thật. Muốn nhận được sự thật, muốn biết vẻ đẹp của nó, muốn biết
hân hoan của nó, phải có sự tiếp nhận tức khắc, không bị che khuất bởi những lý
thuyết, những sợ hãi và những đáp án.
32. Về Đơn giản
Câu hỏi: Đơn giản là gì? Nó hàm ý đang thấy rất rõ ràng những
cốt yếu và loại bỏ mọi thứ khác?
Krishnamurti: Chúng ta hãy xem thử đơn giản không là gì. Đừng
nói, ‘Nó là tiêu cực’ hay ‘Nói cho chúng tôi điều gì đó tích cực’. Đó là phản ứng
nhẹ dạ, không chín chắn. Những người trao tặng bạn ‘điều tích cực’ là những người
trục lợi; họ có cái gì đó để trao tặng bạn điều bạn mong muốn và qua đó họ trục
lợi bạn. Chúng ta không đang thực hiện loại đó. Chúng ta đang cố gắng tìm ra sự
thật của đơn giản. Vì vậy bạn phải loại bỏ, gạt đi những ý tưởng và quan sát mới
mẻ lại. Người có nhiều, sợ hãi cách mạng, cả phía bên trong lẫn phía bên ngoài.
Chúng ta hãy tìm ra điều gì không là đơn giản. Một cái trí phức
tạp không là đơn giản, đúng chứ? Một cái trí khôn ngoan không là đơn giản; một
cái trí luôn luôn có một mục đích mà nó đang làm việc hướng về đó, một phần thưởng,
một sợ hãi, không là một cái trí đơn giản, đúng chứ? Một cái trí bị chất đầy hiểu
biết không là một cái trí đơn giản; một cái trí bị khập khễnh bởi những niềm
tin không là một cái trí đơn giản, đúng chứ? Một cái trí đã đồng hóa chính nó
cùng cái gì đó to tát hơn và đang cố gắng duy trì sự đồng hóa đó, không là một
cái trí đơn giản, đúng chứ? Chúng ta nghĩ có một hoặc hai cái khố là đơn giản,
chúng ta muốn sự phô trương phía bên ngoài của đơn giản và chúng ta dễ dàng bị
đánh lừa bởi việc đó. Đó là lý do tại sao người rất giàu có tôn sùng những người
đã từ bỏ.
Đơn giản là gì? Đơn giản có thể là sự loại bỏ những không-cốt
yếu và sự theo đuổi những cốt yếu – mà có nghĩa một qui trình của chọn lựa. Liệu
nó có nghĩa chọn lựa – chọn lựa những cốt yếu và loại bỏ những không-cốt yếu?
Qui trình của chọn lựa này là gì? Thực thể mà chọn lựa là gì? Cái trí, phải
không? Không đặt thành vấn đề bạn gọi nó là gì. Bạn nói, ‘Tôi sẽ chọn cái này,
mà là cốt yếu’. Làm thế nào bạn biết được điều gì là cốt yếu? Hoặc bạn có một
khuôn mẫu về điều gì người khác đã nói, hoặc trải nghiệm riêng của bạn nói rằng
cái gì đó là cốt yếu. Liệu bạn có thể tin cậy sự trải nghiệm của bạn? Khi bạn
chọn lựa, chọn lựa của bạn được đặt nền tảng trên ham muốn, đúng chứ? Cái gì bạn
gọi là ‘cốt yếu’ là cái mà cho bạn sự thỏa mãn. Thế là bạn quay lại cùng qui
trình, đúng chứ? Liệu một cái trí rối loạn có thể chọn lựa? Nếu nó có thể, sự
chọn lựa cũng phải bị rối loạn.
Vì vậy sự chọn lựa giữa cốt yếu và không-cốt yếu không là đơn
giản. Nó là một xung đột. Một cái trí trong xung đột, trong rối loạn, không bao
giờ có thể đơn giản. Khi bạn loại bỏ, khi bạn thực sự quan sát và thấy tất cả
những sự việc giả dối này, những ma mãnh của cái trí, khi bạn nhìn ngắm nó và tỉnh
thức được nó, vậy thì bạn sẽ tự-biết cho chính bạn đơn giản là gì? Một cái trí
bị trói buộc bởi niềm tin không bao giờ là một cái trí đơn giản. Một cái trí bị
què quặt bởi hiểu biết không là đơn giản. Một cái trí bị xao nhãng bởi Thượng đế,
bởi phụ nữ, bởi âm nhạc, không là một cái trí đơn giản. Một cái trí bị trói buộc
trong lề thói của văn phòng, của những nghi lễ, của những khấn vái, một cái trí
như thế không là đơn giản. Đơn giản là hành động không-ý tưởng. Nhưng đó là một
sự việc rất hiếm hoi; đó có nghĩa là sáng tạo. Chừng nào còn không có sáng tạo,
chúng ta còn là những trung tâm của ma mãnh, đau khổ và hủy hoại. Đơn giản
không là sự việc mà bạn có thể theo đuổi và trải nghiệm. Đơn giản hiện diện,
như một bông hoa nở tại đúng khoảnh khắc, khi mỗi người hiểu rõ toàn qui trình
của tồn tại và liên hệ. Bởi vì chúng ta đã không bao giờ suy nghĩ về nó, quan
sát nó, chúng ta không tỉnh thức được nó; chúng ta tôn vinh tất cả những hình
thức bên ngoài của vài vật sở hữu nhưng những thứ đó không là đơn giản. Đơn giản
không phải để được tìm ra; nó không ở đó như một chọn lựa giữa cốt yếu và
không-cốt yếu. Nó hiện diện chỉ khi nào cái tôi không còn; khi cái trí không bị
trói buộc trong những phỏng đoán, những kết luận, những niềm tin, những ý tưởng.
Chỉ một cái trí tự do như thế có thể tìm ra sự thật. Một cái trí như thế, một
mình nó, có thể nhận ra cái không thể đo lường được, cái không thể đặt tên; và
đó là đơn giản.
33. Về Hời hợt
Câu hỏi: Làm thế nào một con người hời hợt trở thành nghiêm
túc?
Krishnamurti: Trước hết, chúng ta phải hiểu rằng chúng ta hời
hợt, đúng chứ? Hời hợt có ý gì? Thuộc căn bản, bị lệ thuộc, phải không? Lệ thuộc
vào sự kích động, lệ thuộc vào sự thách thức, lệ thuộc vào một người khác, lệ
thuộc theo tâm lý vào những giá trị nào đó, những trải nghiệm nào đó, những ký ức
nào đó – tất cả việc đó giải thích cho sự hời hợt? Khi tôi lệ thuộc vào việc đến
nhà thờ mỗi buổi sáng hay mỗi tuần lễ để được thăng hoa, với mục đích để được
giúp đỡ, điều đó không làm cho tôi hời hợt hay sao? Nếu tôi phải thực hành những
nghi lễ nào đó để duy trì ý thức hòa đồng của tôi hay để có được một cảm giác
mà lúc trước có lẽ tôi đã trải qua, điều đó không làm cho tôi hời hợt hay sao?
Nó không làm cho tôi hời hợt khi tôi giao phó chính bản thân mình cho một quốc
gia, cho một kế hoạch hay cho một nhóm người chính trị đặc biệt hay sao? Chắc
chắn toàn qui trình lệ thuộc này là một lẩn tránh của cái tôi; sự đồng hóa này
cùng cái to tát hơn là sự phủ nhận của tôi là gì. Nhưng tôi không thể phủ nhận
tôi là gì; tôi phải hiểu rõ tôi là gì và không cố gắng đồng hóa chính tôi cùng
vũ trụ, cùng Thượng đế, cùng một đảng phái chính trị đặc biệt hay bất kỳ điều
gì bạn muốn. Tất cả việc này dẫn đến sự suy nghĩ nông cạn và từ suy nghĩ nông cạn
có hành động luôn luôn ma mãnh, dù trên kích cỡ thế giới hay kích cỡ của cá thể.
Trước hết, chúng ta có công nhận rằng chúng ta đang làm những
sự việc này hay không? Chúng ta không công nhận; chúng ta biện hộ chúng. Chúng
ta nói rằng, ‘Tôi sẽ làm gì nếu tôi không làm những sự việc này? Tôi sẽ tồi tệ
hơn; cái trí của tôi sẽ phân rã. Bây giờ, ít ra, tôi đang đấu tranh để hướng đến
cái gì đó tốt lành hơn.’ Chúng ta càng đấu tranh nhiều bao nhiêu, chúng ta càng
hời hợt nhiều bấy nhiêu. Tôi phải thấy điều đó trước, đúng chứ? Đó là một trong
những sự việc khó khăn nhất; thấy tôi là gì, thừa nhận rằng tôi dốt
nát, tôi nông cạn, tôi hẹp hòi, tôi ghen tuông. Nếu tôi thấy tôi là gì, nếu
tôi công nhận nó, vậy thì từ đó tôi có thể khởi hành. Chắc chắn, một cái trí
nông cạn là một cái trí tẩu thoát khỏi cái gì là; không-tẩu thoát đòi hỏi sự
thâm nhập gian nan, sự phủ nhận của trì trệ. Khoảnh khắc tôi biết tôi nông cạn,
có sẵn rồi một tiến hành của thâm nhập sâu thẳm – nếu tôi không làm bất kỳ điều
gì về sự nông cạn. Nếu cái trí nói rằng, ‘Tôi nhỏ nhen, và tôi sẽ tìm hiểu nó,
tôi sẽ hiểu rõ toàn thể sự nhỏ nhen này, ảnh hưởng nông cạn này’, vậy thì có thể
xảy ra sự thay đổi; nhưng một cái trí nhỏ nhen, công nhận rằng nó nhỏ nhen và cố
gắng không-nhỏ nhen bằng cách đọc sách, bằng cách gặp gỡ mọi người, bằng cách
du lịch, bằng cách năng động như một con khỉ, vẫn còn là một cái trí nhỏ
nhen.
Lại nữa, bạn thấy, có một cách mạng thực sự chỉ khi nào chúng
ta tiếp cận vấn đề này một cách đúng đắn. Tiếp cận đúng đắn đến vấn đề cho một
tự tin lạ thường mà tôi cam đoan bạn di chuyển được những hòn núi – những hòn
núi của những thành kiến, những quy định riêng của bạn. Tỉnh thức được một cái
trí nông cạn, không cố gắng trở thành sâu thẳm. Một cái trí nông cạn không bao
giờ biết được những chiều sâu vô tận. Nó có thể có nhiều hiểu biết, thông tin,
nó có thể lặp lại những từ ngữ – bạn biết toàn vòng ngoài của cái trí hời hợt
mà năng động. Nhưng nếu bạn biết rằng bạn hời hợt, nông cạn, nếu bạn tỉnh thức
được sự nông cạn và quan sát tất cả những hoạt động của nó mà không-phê bình,
không-chỉ trích, vậy thì chẳng mấy chốc bạn sẽ thấy rằng cái sự việc nông cạn
hoàn toàn biến mất, mà không có hành động của bạn vào nó. Điều này đòi hỏi sự
kiên nhẫn, sự cảnh giác, không phải một ham muốn háo hức cho một kết quả, cho sự
thành tựu. Chính cái trí nông cạn mới muốn một thành tựu, một kết quả.
Bạn càng tỉnh thức được toàn qui trình này nhiều bao nhiêu, bạn
sẽ khám phá những hoạt động của cái trí nhiều bấy nhiêu; nhưng bạn phải quan
sát chúng mà không cố gắng kết thúc chúng, bởi vì khoảnh khắc bạn tìm kiếm một
kết thúc, lại nữa bạn bị trói buộc trong sự phân hai của ‘cái tôi’ và
‘cái-không tôi’ – và tiếp tục vấn đề.
34. Về Nhỏ nhen
Câu hỏi: Cái trí nên được bận tâm bởi điều gì?
Krishnamurti: Đây là một ví dụ rất tốt của xung đột được
hiện diện như thế nào: xung đột giữa cái gì nên là và cái gì là. Trước hết
chúng ta thiết lập cái gì nên là, lý tưởng, và sau đó cố gắng sống tùy theo
khuôn mẫu đó. Chúng ta nói rằng cái trí nên được bận tâm bởi những vấn đề cao
quý, bởi không-ích kỷ, bởi quảng đại, bởi tử tế, bởi tình yêu; đó là khuôn mẫu,
niềm tin, điều nên là, điều bắt buộc, và chúng ta cố gắng sống theo. Thế là có
sự xung đột đang chuyển động giữa sự chiếu rọi của cái gì nên là và thực tế,
cái gì là, và qua xung đột đó chúng ta hy vọng được thay đổi. Chừng nào chúng
ta còn đang đấu tranh với cái gì nên là, chúng ta cảm thấy đạo đức, chúng ta cảm
thấy tốt lành, nhưng điều gì quan trọng: cái nên là hay cái gì là? Nhưng cái
trí của chúng ta được bận tâm bởi điều gì – một cách thực sự, không phải theo
lý thuyết? Bởi những nhỏ nhen, đúng chứ? Bởi người ta trông như thế nào, bởi
tham vọng, bởi tham lam, bởi ganh tị, bởi bàn tán, bởi tàn nhẫn. Cái trí sống
trong một thế giới của những nhỏ nhen và một cái trí nhỏ nhen đang tạo ra một
khuôn mẫu cao quý, vẫn còn là nhỏ nhen, đúng chứ? Vấn đề không phải là cái trí
nên được bận tâm bởi điều gì nhưng liệu chính cái trí có thể được tự do khỏi những
nhỏ nhen? Nếu chúng ta tỉnh thức, nếu chúng ta đang tìm hiểu, chúng ta biết được
những nhỏ nhen đặc biệt riêng của chúng ta: nói chuyện liên tục, huyên thuyên
không ngớt của cái trí, lo âu về điều này và điều kia, tò mò về điều gì những
con người đang làm hay không-đang làm, cố gắng thành tựu một kết quả, tìm kiếm
những thêu dệt riêng của người ta và vân vân. Người ta bị bận tâm bởi những điều
đó và chúng ta biết nó rất rõ. Liệu điều đó có thể được thay đổi? Đó là vấn đề,
phải không? Khi hỏi cái trí nên được bận tâm bởi điều gì hoàn toàn không-chín
chắn.
Bây giờ, bởi vì tỉnh thức được cái trí của tôi là nhỏ nhen,
và bận tâm bởi những nhỏ nhen, liệu nó có thể làm tự do chính nó khỏi quy định
này? Cái trí, bởi chính bản chất của nó, không nhỏ nhen hay sao? Cái trí là gì
ngoại trừ kết quả của ký ức? Ký ức của cái gì? Của làm thế nào để sống còn,
không chỉ thuộc phần thân thể nhưng cũng còn thuộc phần tâm lý qua sự phát triển
của những đạo đức, những phẩm chất nào đó, đang lưu trữ những trải nghiệm, đang
tự-thiết lập của chính nó trong những hoạt động riêng của nó. Đó không là nhỏ
nhen hay sao? Cái trí, bởi vì là kết quả của ký ức, của thời gian, là nhỏ nhen
trong chính nó; nó có thể làm gì để làm tự do chính nó khỏi sự nhỏ nhen riêng của
nó? Nó có thể làm bất kỳ điều gì hay sao? Làm ơn, hãy thấy sự quan trọng của điều
này. Liệu cái trí, mà là hoạt động tự cho mình là trung tâm, có thể làm tự do
chính nó khỏi hoạt động đó? Chắc chắn, nó không thể; dù nó làm bất kỳ điều gì,
nó vẫn còn nhỏ nhen. Nó có thể phỏng đoán về Thượng đế, nó có thể sáng chế những
hệ thống chính trị, nó có thể tạo tác những niềm tin; nhưng nó vẫn còn ở phía
bên trong lãnh vực của thời gian, sự thay đổi của nó vẫn còn từ ký ức sang ký ức,
nó vẫn còn bị trói buộc bởi sự giới hạn riêng của nó. Liệu cái trí có thể phá vỡ
sự giới hạn đó? Hay liệu sự giới hạn đó sụp đổ khi cái trí yên lặng, khi nó
không còn lăng xăng, khi nó thừa nhận những nhỏ nhen riêng của nó, dù nó có lẽ
đã tưởng tượng chúng to tát đến chừng nào. Khi cái trí, bởi vì đã thấy những nhỏ
nhen của nó, hoàn toàn nhận biết được chúng và thế là trở nên thực sự yên lặng
– chỉ như thế những nhỏ nhen này mới có thể rơi rụng. Chừng nào bạn còn đang
tìm hiểu, cái trí nên được bận tâm bởi điều gì; nó sẽ được bận tâm bởi những nhỏ
nhen, dù nó dựng lên một nhà thờ, dù nó cầu nguyện hay dù nó viếng thăm một
ngôi đền. Chính cái trí là nhỏ nhen, tầm thường, và chỉ bằng cách nói nó nhỏ
nhen bạn không xóa sạch được sự nhỏ nhen của nó. Bạn phải hiểu rõ nó, cái trí
phải công nhận những hoạt động riêng của nó, và trong sự tiến hành của công nhận
đó, trong sự tỉnh thức được những nhỏ nhen mà, một cách nhận biết được hay
không-nhận biết được, nó đã thiết lập; cái trí trở nên yên lặng. Trong yên lặng
đó có một trạng thái sáng tạo, và đây là nhân tố mang lại một thay đổi.
35. Về Sự yên lặng của cái Trí
Câu hỏi: Tại sao ông nói về sự yên lặng của cái trí, và sự
yên lặng này là gì?
Krishnamurti: Liệu không cần thiết, nếu chúng ta muốn hiểu rõ
bất kỳ việc gì, cái trí nên yên lặng hay sao? Nếu chúng ta có một vấn đề, chúng
ta lo âu về nó, đúng chứ? Chúng ta tìm hiểu nó, chúng ta phân tích nó, chúng ta
tách nó ra từng mảnh, trong hy vọng hiểu rõ nó. Bây giờ, chúng ta hiểu rõ được
qua nỗ lực, qua phân tích, qua so sánh, qua bất kỳ hình thức nào của đấu tranh
thuộc tinh thần, hay sao? Chắc chắn, hiểu rõ có được chỉ khi nào cái trí rất
yên lặng. Chúng ta nói rằng, chúng ta càng đấu tranh với vấn đề của đói khát, của
chiến tranh, hay bất kỳ vấn đề nào của nhân loại nhiều bao nhiêu, chúng ta càng
đối nghịch với nó nhiều bấy nhiêu, chúng ta sẽ hiểu rõ nhiều bấy nhiêu. Bây giờ,
điều đó đúng à? Những chiến tranh đã và đang xảy ra trong hàng thế kỷ, xung đột
giữa những cá thể, giữa những xã hội; phía bên trong và bên ngoài, liên tục ở
đó. Chúng ta giải quyết được chiến tranh đó, xung đột đó, bằng xung đột thêm nữa,
bằng đấu tranh thêm nữa, bằng sự gắng sức ma mãnh thêm nữa, hay sao? Hay chúng
ta hiểu rõ vấn đề chỉ khi nào chúng ta trực tiếp ở trước mặt nó, khi chúng ta đối
diện với sự kiện? Chúng ta có thể đối diện với sự kiện chỉ khi nào chúng ta
không có sự kích động can thiệp giữa cái trí và sự kiện; vì vậy nếu chúng ta muốn
hiểu rõ, liệu không quan trọng rằng cái trí phải yên lặng hay sao?
Chắc chắn bạn sẽ hỏi rằng, ‘Cái trí có thể được làm cho yên lặng
bằng cách nào?’ Đó là phản ứng ngay tức khắc, phải không? Bạn nói rằng, ‘Cái
trí của tôi bị kích động và làm thế nào tôi có thể giữ nó yên lặng?’ Liệu bất kỳ
hệ thống nào có thể làm cho cái trí yên lặng? Liệu một công thức, một kỷ luật,
có thể làm cho cái trí yên lặng? Nó có thể; nhưng khi cái trí được làm yên lặng,
đó là sự yên lặng, đó là sự tĩnh lặng hay sao? Hay cái trí chỉ bị khép kín
trong một ý tưởng, trong một công thức, trong một cụm từ? Một cái trí như thế
là một cái trí chết rồi, đúng chứ? Đó là lý do tại sao hầu hết mọi người cố gắng
theo đuổi sống tinh thần, tạm gọi là tinh thần, đều chết rồi – bởi vì họ đã rèn
luyện cái trí của họ để được yên lặng, họ đã khép kín chính họ trong một công
thức cho sự yên lặng. Rõ ràng, một cái trí như thế không bao giờ yên lặng; nó
chỉ bị đè nén, bị kiềm chế.
Cái trí yên lặng khi nó thấy sự thật rằng hiểu rõ chỉ hiện diện
khi nó yên lặng; rằng nếu tôi muốn hiểu rõ bạn, tôi phải yên lặng, tôi không thể
có những phản ứng chống lại bạn, tôi không được có thành kiến, tôi phải xóa sạch
tất cả những kết luận của tôi, những trải nghiệm của tôi, và gặp gỡ bạn mặt đối
mặt. Chỉ đến lúc đó, khi cái trí được tự do khỏi tình trạng bị quy định của
tôi, tôi có hiểu rõ. Khi tôi thấy được sự thật của việc đó, vậy thì cái trí được
yên lặng – và vậy thì không có vấn đề của làm thế nào để khiến cho cái trí yên
lặng. Chỉ sự thật có thể giải thoát cái trí khỏi sự hình thành ý tưởng riêng của
nó; muốn thấy sự thật, cái trí phải nhận ra sự kiện rằng chừng nào nó còn bị
kích động nó không thể có hiểu rõ. Sự yên lặng của cái trí, sự bình thản của
cái trí, không là một sự việc được sản sinh bởi sức mạnh-ý chí, bởi bất kỳ hành
động nào của ham muốn; nếu nó như vậy, vậy thì một cái trí bị khép kín, bị tách
rời như thế, nó là một cái trí chết rồi và vì vậy không thể thích ứng, không thể
mềm dẻo, không thể nhạy bén. Một cái trí như thế không sáng tạo.
Vậy thì, vấn đề của chúng ta là, không phải làm thế nào khiến
cho cái trí yên lặng nhưng thấy được sự thật của mỗi vấn đề khi nó phơi bày cho
chúng ta. Nó giống như ao nước mà trở nên phẳng lặng khi gió ngừng thổi. Cái
trí của chúng ta bị kích động bởi vì chúng ta có những vấn đề; và để lẩn tránh
những vấn đề, chúng ta làm cho cái trí yên lặng. Bây giờ cái trí đã chiếu rọi
những vấn đề này và không có những vấn đề nào tách khỏi cái trí; và chừng nào
cái trí còn chiếu rọi bất kỳ ý tưởng nào của nhạy cảm, thực hành bất kỳ phương
pháp nào của yên lặng, nó không bao giờ có thể được yên lặng. Khi cái trí nhận
ra rằng chỉ bằng cách yên lặng mới có hiểu rõ – vậy thì nó trở nên rất yên lặng.
Sự yên lặng đó không bị áp đặt, không bị kỷ luật, nó là một yên lặng không thể
được hiểu rõ bởi một cái trí bị kích động.
Nhiều người tìm kiếm sự yên lặng của cái trí khỏi sống náo động
bằng cách rút lui đến một ngôi làng, đến những tu viện, đến những hòn núi, hay
họ rút lui vào những ý tưởng, khép kín chính họ trong một niềm tin hay lẩn
tránh những con người mà mang lại cho họ sự rắc rối. Sự tách rời như thế không
là sự yên lặng của cái trí. Sự khép kín của cái trí trong một ý tưởng, hay sự lẩn
tránh những con người mà làm cho sống phức tạp không mang lại sự yên lặng của
cái trí. Sự yên lặng của cái trí hiện diện chỉ khi nào không còn qui trình tách
rời qua sự tích lũy, nhưng hoàn toàn hiểu rõ về toàn qui trình của liên hệ.
Sự tích lũy làm cho cái trí già nua; chỉ khi nào cái trí mới mẻ, khi cái trí
trong sáng, không còn qui trình của tích lũy – chỉ lúc đó mới có thể có sự yên
lặng của cái trí. Một cái trí như thế không là chết rồi, nó năng động nhất. Cái
trí yên lặng là cái trí năng động nhất, nhưng nếu bạn muốn thử nghiệm nó, muốn
tìm hiểu nó thật sâu thẳm, bạn sẽ thấy rằng trong sự yên lặng không có sự chiếu
rọi của tư tưởng. Rõ ràng, ở mọi mức độ, tư tưởng là phản ứng của ký ức và tư
tưởng không bao giờ có thể trong một trạng thái sáng tạo. Nó có lẽ diễn tả sáng
tạo nhưng tư tưởng, trong chính nó, không bao giờ có thể sáng tạo. Khi có sự
yên lặng, sự an bình đó của cái trí mà không là một kết quả, vậy thì chúng ta sẽ
thấy rằng, trong sự yên lặng đó có hoạt động lạ thường, một hành động lạ thường
mà một cái trí bị kích động bởi tư tưởng không bao giờ có thể biết được. Trong
yên lặng đó không có sự hình thành công thức, không-ý tưởng, không-ký ức; yên lặng
đó là một trạng thái của sáng tạo mà có thể được trải nghiệm chỉ khi nào có hiểu
rõ trọn vẹn về toàn qui trình của ‘cái tôi’. Ngược lại, sự yên lặng không có ý
nghĩa. Chỉ trong yên lặng đó, mà không là một kết quả, vĩnh hằng được lộ diện,
mà vượt khỏi thời gian.
36. Về Ý nghĩa của Sống
Câu hỏi: Chúng tôi sống nhưng chúng tôi không biết tại sao. Đối
với quá nhiều người chúng tôi, sống dường như không có ý nghĩa. Ông có thể giải
thích cho chúng tôi ý nghĩa và mục đích của sống của chúng tôi?
Krishnamurti: Bây giờ, tại sao bạn đưa ra câu hỏi này? Tại
sao bạn đang yêu cầu tôi giải thích cho bạn ý nghĩa của sống, mục đích của sống?
Chúng ta có ý gì qua từ ngữ sống? Sống có một ý nghĩa, một mục đích à? Sống
trong chính nó không là mục đích riêng của nó, ý nghĩa riêng của nó hay sao? Tại
sao chúng ta muốn nhiều hơn nữa? Bởi vì chúng ta quá thất vọng với sống của
chúng ta, sống của chúng ta quá trống rỗng, quá phô trương, quá đơn điệu, đang
làm cùng một sự việc lặp đi và lặp lại, chúng ta muốn cái gì đó nhiều hơn nữa,
cái gì đó vượt khỏi cái mà chúng ta đang làm. Bởi vì sống hàng ngày của chúng
ta quá trống rỗng, quá nhàm chán, quá vô nghĩa, quá lờ đờ, quá dốt nát; chúng
ta nói rằng sống phải có một ý nghĩa trọn vẹn hơn và đó là lý do tại sao bạn
đưa ra câu hỏi này. Chắc chắn, một người đang sống phong phú, một người thấy
sự việc như chúng là và mãn nguyện với cái gì anh ấy có, không bị rối loạn; anh
ấy rõ ràng, vì vậy anh ấy không hỏi mục đích của sống là gì. Đối với anh ấy,
chính đang sống là khởi đầu lẫn kết thúc. Sự khó khăn của chúng ta là, bởi vì sống
của chúng ta trống rỗng, chúng ta muốn tìm ra một mục đích cho sống và theo đuổi
nó. Một mục đích của sống như thế chỉ thuần túy là sự hành động của tư tưởng,
không có bất kỳ sự thật nào; khi mục đích của sống được theo đuổi bởi một cái
trí dốt nát, đờ đẫn, bởi một tâm hồn trống rỗng, mục đích đó cũng sẽ trống rỗng.
Vì vậy mục đích của chúng ta là làm thế nào cho sống của chúng ta ‘giàu có’
hơn, không phải với tiền bạc và mọi chuyện còn lại của nó nhưng giàu có phía
bên trong – mà không là cái gì đó bí ẩn. Khi bạn nói rằng mục đích của sống là
hạnh phúc, mục đích của sống là tìm được Thượng đế, chắc chắn ham muốn để tìm
được Thượng đế đó, là một tẩu thoát khỏi sống và Thượng đế của bạn chỉ là
một sự việc đã được biết. Bạn chỉ có thể chuyển động đến một mục tiêu mà bạn biết;
nếu bạn thiết lập một hướng đi đến sự việc mà bạn gọi là Thương đế, chắc chắn
đó không là Thượng đế. Sự thật chỉ có thể hiểu rõ trong đang sống, không phải
trong tẩu thoát. Khi bạn tìm kiếm một mục đích cho sống, bạn thực sự đang tẩu
thoát và không đang hiểu rõ sống là gì. Sống là liên hệ, sống là hành động
trong liên hệ; khi tôi không hiểu rõ sự liên hệ, hay khi sự liên hệ bị hỗn loạn,
lúc đó tôi tìm kiếm một ý nghĩa trọn vẹn hơn. Tại sao sống của chúng ta quá trống
rỗng? Tại sao chúng ta quá cô độc, quá tuyệt vọng? Bởi vì chúng ta không bao giờ
nhìn ngắm về chính chúng ta và hiểu rõ về chính chúng ta. Chúng ta không bao giờ
tự-thú nhận với chính chúng ta rằng, sống này là tất cả những gì chúng ta biết
và rằng, thế là nó nên được hiểu rõ đầy đủ và trọn vẹn. Chúng ta thích chạy trốn
khỏi chính chúng ta, và đó là lý do tại sao chúng ta tìm kiếm một mục đích của
sống tách khỏi sự liên hệ. Nếu chúng ta bắt đầu hiểu rõ hành động, mà là sự
liên hệ của chúng ta với con người, với tài sản, với những niềm tin và những ý
tưởng, vậy thì chúng ta sẽ phát hiện rằng sự liên hệ, chính nó, mang lại phần
thưởng riêng của nó. Bạn không phải tìm kiếm. Nó giống như tìm kiếm tình yêu. Bạn
có thể tìm được tình yêu bằng cách tìm kiếm nó hay sao? Tình yêu không thể được
vun quén. Bạn sẽ tìm được tình yêu chỉ trong sự liên hệ, không phải phía bên
ngoài sự liên hệ, và do bởi chúng ta không có tình yêu nên chúng ta muốn một mục
đích của sống. Khi có tình yêu mà là vĩnh hằng riêng của nó, vậy thì không
có tìm kiếm Thượng đế, bởi vì tình yêu là Thượng đế.
Chính vì cái trí của chúng ta đầy ắp những thông tin kỹ thuật
và những thầm thì mê tín, nên sống của chúng ta quá trống rỗng và đó là lý do tại
sao chúng ta tìm kiếm một mục đích vượt khỏi chính chúng ta. Muốn tìm được mục
đích của sống chúng ta phải đi qua cái cửa của chính chúng ta; có ý thức
hay không ý thức, chúng ta lẩn tránh đối diện những sự việc như chúng là trong
chính chúng, và vì vậy chúng ta khẩn cầu Thượng đế mở cho chúng ta một cái cửa
thoát khỏi đây. Câu hỏi về mục đích của sống này chỉ được đặt ra bởi những người
không thương yêu. Tình yêu có thể tìm được chỉ trong hành động, mà là sự liên hệ.
37. Về Sự rối loạn của cái Trí
Câu hỏi: Tôi đã lắng nghe tất cả những nói chuyện của ông và
tôi đã đọc tất cả những quyển sách của ông. Đầy khẩn thiết, tôi muốn hỏi ông, mục
đích sống của tôi có thể là gì nếu, như ông nói, tất cả tư tưởng phải kết thúc,
tất cả hiểu biết phải được kiểm soát, tất cả ký ức phải không còn? Làm thế nào
ông liên quan ‘trạng thái đang là’ đó, dù nó có lẽ là gì tùy ông, với thế giới
trong đó chúng ta đang sống? Một đang là như thế có liên quan gì đến sự tồn tại
đau khổ và phiền muộn của chúng ta?
Krishnamurti: Chúng ta muốn biết trạng thái này là gì mà
chỉ có thể hiện diện khi tất cả hiểu biết, khi người công nhận, không còn;
chúng ta muốn biết trạng thái này có liên quan gì với thế giới của hoạt động
hàng ngày, những theo đuổi hàng ngày của chúng ta. Chúng ta biết sống hiện nay
của chúng ta là gì – phiền muộn, đau khổ, luôn luôn sợ hãi, không có gì vĩnh cửu;
chúng ta biết điều đó rất rõ. Chúng ta muốn biết trạng thái khác này có liên
quan gì với sống hiện nay – và nếu chúng ta gạt đi hiểu biết, trở nên tự do khỏi
những ký ức của chúng ta và vân vân, mục đích của sự tồn tại là gì?
Mục đích của sự tồn tại như chúng ta biết nó lúc này là gì? –
không phải một cách lý thuyết nhưng thực sự? Mục đích của sự tồn tại hàng ngày
của chúng ta là gì? Chỉ để sống còn, đúng chứ? – cùng tất cả đau khổ của nó,
cùng tất cả phiền muộn, và hỗn loạn, những chiến tranh, sự hủy diệt của nó và
vân vân. Chúng ta có thể sáng chế những lý thuyết, chúng ta có thể nói: ‘Điều
này không nên là, nhưng điều nào đó nên là.’ Nhưng đây là tất cả những lý thuyết,
chúng không là những sự kiện. Điều gì chúng ta biết là sự hỗn loạn, đau khổ,
phiền muộn, thù hận vô tận. Chúng ta cũng biết, nếu chúng ta có sự nhận biết,
làm thế nào những việc này xảy ra được. Mục đích của sống, từ khoảnh khắc sang
khoảnh khắc, mỗi ngày, là hủy diệt lẫn nhau, trục lợi lẫn nhau, hoặc như những
cá thể hoặc như những con người tập thể. Trong cô độc của chúng ta, trong đau
khổ của chúng ta, chúng ta cố gắng sử dụng những người khác, chúng ta cố gắng tẩu
thoát khỏi chính chúng ta – qua vui chơi, qua thần thánh, qua hiểu biết, qua mọi
hình thức của niềm tin, qua sự đồng hóa. Đó là mục đích của chúng ta, có ý thức
hay không có ý thức, như hiện nay chúng ta sống. Liệu có một mục đích sâu thẳm
hơn, rộng lớn hơn vượt khỏi, một mục đích mà không-hỗn loạn, không-thâu lợi?
Liệu trạng thái không-nỗ lực đó có bất kỳ liên quan gì với sống hàng ngày của
chúng ta?
Chắc chắn không có liên quan gì đến sống của chúng ta. Làm thế
nào nó có thể có liên quan được? Nếu cái trí của chúng ta bị hoang mang, bị đau
khổ, bị cô độc, làm thế nào ‘những bị’ đó có liên quan với cái gì đó mà không
thuộc về nó? Làm thế nào sự thật có thể được liên quan với cái giả dối, đến ảo
tưởng? Chúng ta không muốn thú nhận điều đó, bởi vì hy vọng của chúng ta, hoang
mang của chúng ta làm cho chúng ta tin tưởng một cái gì đó lớn lao hơn, cao quý
hơn, mà chúng ta nói có liên quan với chúng ta. Trong sự tuyệt vọng của chúng
ta, chúng ta tìm kiếm sự thật, hy vọng rằng trong khám phá được nó sự tuyệt vọng
của chúng ta sẽ tan biến.
Vì vậy chúng ta có thể thấy rằng một cái trí bị hoang mang, một
cái trí bị chất đầy đau khổ, một cái trí nhận biết được sự trống rỗng, sự cô độc
riêng của nó, không bao giờ có thể tìm ra cái vượt khỏi chính nó. Cái vượt khỏi
cái trí chỉ có thể hiện diện khi những nguyên nhân của hoang mang, đau khổ, được
xóa sạch hay được hiểu rõ. Tất cả mọi điều mà tôi đã và đang giải thích, đang
trình bày là, làm thế nào để hiểu rõ về chính chúng ta, bởi vì nếu không hiểu
rõ về chính chúng ta cái còn lại không hiện diện, cái còn lại chỉ là một ảo tưởng.
Nếu chúng ta có thể hiểu rõ về toàn qui trình của chính chúng ta, từ khoảnh khắc
sang khoảnh khắc, vậy là chúng ta sẽ thấy rằng trong khai quang sự rối loạn
riêng của chúng ta, cái còn lại hiện diện. Vậy thì trải nghiệm cái còn lại sẽ
có một liên hệ với cái này. Nhưng cái này không bao giờ có liên quan với cái
còn lại. Đang ở phía bên này của bức màn, đang trong bóng tối, làm thế nào người
ta có thể trải nghiệm được ánh sáng, được tự do? Nhưng ngay khi có trải nghiệm
về sự thật, vậy là bạn có thể liên quan nó với thế giới chúng ta sống
này.
Nếu chúng ta chưa bao giờ biết được tình yêu là gì, nhưng chỉ
biết được những rối loạn, những đau khổ, những xung đột liên tục, làm thế nào
chúng ta có thể trải nghiệm tình yêu đó mà không thuộc tất cả những điều này?
Nhưng khi một lần chúng ta đã trải nghiệm cái khác lạ, vậy là chúng ta không phải
bận tâm để tìm ra sự liên hệ. Vậy là tình yêu, thông minh, vận hành. Nhưng muốn
trải nghiệm trạng thái khác lạ đó, tất cả hiểu biết, những kỷ niệm được tích
lũy, những hoạt động tự-nhận dạng, phải kết thúc, để cho cái trí không thể có bất
kỳ những cảm giác tự-chiếu rọi nào. Vậy là, đang trải nghiệm cái khác lạ đó, có
hành động trong thế giới này.
Chắc chắn đó là mục đích của sự tồn tại – vượt khỏi hoạt động
tự cho mình là trung tâm của cái trí. Bởi vì đã trải nghiệm trạng thái khác lạ
đó, mà không thể đo lường được bởi cái trí, vậy thì chính trải nghiệm về cái
khác lạ mang lại một cách mạng bên trong. Vậy thì, nếu có tình yêu, không còn
những vấn đề thuộc xã hội. Không còn vấn đề thuộc bất kỳ loại nào khi có tình
yêu. Bởi vì chúng ta không biết làm thế nào để thương yêu, chúng ta có những vấn
đề thuộc xã hội và những hệ thống triết học trình bày phương cách giải quyết những
vấn đề của chúng ta. Tôi khẳng định những vấn đề này không bao giờ được giải quyết
bởi bất kỳ hệ thống nào, hoặc của phe tả hoặc phe hữu hoặc phe trung lập. Chúng
có thể được giải quyết - sự rối loạn của chúng ta, sự đau khổ của chúng ta, tự-hủy
diệt của chúng ta - chỉ khi nào chúng ta có thể trải nghiệm trạng thái khác lạ
đó mà không là tự - chiếu rọi.
38. Về Thay đổi
Câu hỏi: Ông có ý gì qua từ ngữ thay đổi?
Krishnamurti: Chắc chắn, phải có một cách mạng cơ bản. Sự
khủng hoảng của thế giới yêu cầu nó. Sống của chúng ta yêu cầu nó. Những biến cố
hàng ngày, những theo đuổi, những lo âu của chúng ta yêu cầu nó. Những vấn đề của
chúng ta yêu cầu nó. Phải có một cách mạng cơ bản triệt để, bởi vì mọi thứ
quanh chúng ta đã sụp đổ. Mặc dầu dường như có trật tự, thật ra có sự thoái
hóa, sự hủy diệt từ từ: con sóng của hủy diệt đang liên tục bủa vây con sóng của
sống.
Vì vậy phải có một cách mạng - nhưng không phải một cách mạng
được đặt nền tảng trên một ý tưởng. Một cách mạng như thế chỉ là sự tiếp tục
của ý tưởng, không phải một thay đổi cơ bản. Một cách mạng được đặt nền tảng
trên một ý tưởng mang lại đổ máu, thoái hóa, hỗn loạn. Từ hỗn loạn bạn không thể
tạo ra trật tự; bạn không thể cố ý tạo ra hỗn loạn và hy vọng có được trật tự từ
hỗn loạn đó. Bạn không phải là người chọn lựa của Thượng đế mà sẽ sáng tạo trật
tự từ hỗn loạn. Đó là một cách suy nghĩ dối trá của những người mà ao ước tạo
ra càng ngày càng nhiều hỗn loạn với mục đích mang lại trật tự. Bởi vì lúc này
họ có quyền hành, họ cho rằng họ biết tất cả những phương cách tạo ra trật tự.
Vì thấy tổng thể thảm kịch này - sự lặp lại liên tục của những chiến
tranh, xung đột không ngừng nghỉ giữa những giai cấp, giữa những chủng tộc, sự
bất bình đẳng kinh hoàng thuộc xã hội và kinh tế, sự bất bình đẳng của khả năng
và tài năng, hố sâu giữa những người hạnh phúc, không bị buồn thảm, và những
người bị trói buộc trong hận thù, xung đột, và đau khổ – vì thấy tất cả việc
này, phải có một cách mạng, phải có một thay đổi hoàn toàn, đúng chứ?
Thay đổi này, cách mạng cơ bản này, là một kết thúc cuối
cùng, hay nó là khoảnh khắc sang khoảnh khắc? Tôi biết chúng ta ưa thích nó là
một kết thúc cuối cùng, bởi vì suy nghĩ về tương lai xa xăm dễ dàng hơn nhiều.
Cuối cùng chúng ta sẽ được thay đổi, cuối cùng chúng ta sẽ hạnh phúc, cuối cùng
chúng ta sẽ tìm được sự thật; trong khi chờ đợi, chúng ta hãy tiếp tục. Chắc chắn
một cái trí như thế, đang suy nghĩ dựa vào tương lai, không thể hành động trong
hiện tại; vì vậy một cái trí như thế không đang tìm kiếm sự thay đổi, nó chỉ
đang lẩn tránh sự thay đổi. Chúng ta có ý gì qua từ ngữ thay đổi?
Thay đổi không ở trong tương lai, không bao giờ có thể ở
trong tương lai. Nó chỉ có thể ngay lúc này, từ khoảnh khắc sang khoảnh khắc.
Vì vậy chúng ta có ý gì qua từ ngữ thay đổi? Chắc chắn nó rất đơn giản: thấy điều
giả dối như điều giả dối và thấy sự thật như sự thật. Thấy sự thật trong điều
giả dối và thấy điều giả dối trong cái mà đã được chấp nhận như sự thật. Thấy
điều giả dối như điều giả dối và sự thật như sự thật là thay đổi, bởi vì khi bạn
thấy cái gì đó rất rõ ràng như sự thật, sự thật đó giải thoát. Khi bạn thấy sự
việc gì đó là giả dối, sự việc giả dối đó rơi rụng ngay. Khi bạn thấy những
nghi lễ đó chỉ là những sự lặp lại hão huyền, khi bạn thấy sự thật của nó và
không biện hộ nó, có thay đổi, đúng chứ?, bởi vì một trói buộc khác đã tan biến.
Khi bạn thấy sự phân biệt giai cấp đó là giả dối, rằng nó tạo ra xung đột, tạo
ra đau khổ, phân chia giữa con người - khi bạn thấy sự thật của nó, chính sự thật
đó giải thoát. Chính sự nhận biết được sự thật đó là thay đổi, đúng chứ? Bởi vì
chúng ta bị vây quanh bởi quá nhiều giả dối, đang nhận biết được sự giả dối từ
khoảnh khắc sang khoảnh khắc là thay đổi. Sự thật không tích lũy. Nó từ khoảnh
khắc sang khoảnh khắc. Cái tích lũy, chồng chất là ký ức, và qua ký ức bạn
không bao giờ có thể tìm ra sự thật, bởi vì ký ức thuộc về thời gian - thời
gian là quá khứ, hiện tại và tương lai. Thời gian, mà là sự tiếp tục, không bao
giờ có thể tìm ra cái vĩnh hằng; vĩnh hằng không là tiếp tục. Cái kéo dài không
là vĩnh hằng. Vĩnh hằng là trong khoảnh khắc. Vĩnh hằng là trong ngay lúc này.
Ngay lúc này không là sự phản ảnh của quá khứ cũng không là sự tiếp tục của quá
khứ sang hiện tại đến tương lai.
Một cái trí ham muốn một thay đổi ở tương lai hay hướng đến sự thay đổi như một
kết thúc cuối cùng, không bao giờ có thể tìm ra sự thật, vì sự thật là một sự
việc phải hiện diện từ khoảnh khắc sang khoảnh khắc, phải được khám phá mới mẻ
lại; không thể có sự khám phá qua tích lũy. Làm thế nào bạn có thể khám phá được
cái mới mẻ nếu bạn có một gánh nặng của cái cũ kỹ? Chỉ khi nào kết thúc gánh nặng
đó bạn mới khám phá được cái mới mẻ. Muốn khám phá cái mới mẻ, cái vĩnh hằng,
trong hiện tại, từ khoảnh khắc sang khoảnh khắc, người ta cần một cái trí tỉnh
táo lạ thường, một cái trí không đang tìm kiếm một kết quả, một cái trí không
đang trở thành. Một cái trí đang trở thành không bao giờ biết được hạnh phúc trọn
vẹn của sự mãn nguyện; không phải sự mãn nguyện của thỏa mãn lờ đờ; không phải
sự mãn nguyện của một kết quả được thành tựu, nhưng sự mãn nguyện mà đến khi
cái trí thấy được sự thật trong cái gì là và sự giả dối trong cái gì là. Nhận
biết được sự thật đó là từ khoảnh khắc sang khoảnh khắc; và nhận biết đó bị trì
hoãn qua sự diễn tả bằng từ ngữ về khoảnh khắc đó.
Thay đổi không là một kết thúc, một kết quả. Thay đổi không
là một kết quả. Kết quả hàm ý cặn bã, một nguyên nhân và một hậu quả. Nơi nào
có nguyên nhân, chắc chắn có hậu quả. Hậu quả chỉ là kết quả của ham muốn được
thay đổi của bạn. Khi bạn ham muốn được thay đổi, bạn vẫn còn đang suy nghĩ dựa
vào đang trở thành; cái đang trở thành không bao giờ có thể biết được cái đang
là. Sự thật là đang là từ khoảnh khắc sang khoảnh khắc, và hạnh phúc mà tiếp tục
không là hạnh phúc. Hạnh phúc là trạng thái đang là đó mà là không-thời gian.
Trạng thái không-thời gian đó chỉ có thể đến khi có một bất mãn lạ thường -
không phải bất mãn đã tìm được một phương tiện để tẩu thoát nhưng bất mãn mà
không có lối thoát , không có tẩu thoát, không còn đang tìm kiếm sự thành tựu.
Chỉ đến lúc đó, trong trạng thái bất mãn lạ thường đó, sự thật có thể hiện
diện. Sự thật đó không dành cho mua bán, hay lặp lại; nó không thể bị trói
buộc trong những quyển sách. Nó phải được tìm ra từ khoảnh khắc sang khoảnh khắc,
trong nụ cười, trong nước mắt, dưới chiếc lá khô, trong những suy nghĩ vẩn vơ,
trong sự phong phú của tình yêu.
Tình yêu không khác biệt sự thật. Tình yêu là trạng thái mà trong đó qui trình
tư tưởng, như thời gian, đã hoàn toàn kết thúc. Nơi nào tình yêu hiện diện, có
sự thay đổi. Nếu không có tình yêu, cách mạng không có ý nghĩa, bởi vì lúc đó
cách mạng chỉ là một hủy diệt, một thoái hóa, một đau khổ chồng chất vô tận.
Nơi nào có tình yêu, có cách mạng, bởi vì tình yêu là sự thay đổi từ khoảnh khắc
sang khoảnh khắc.
Krishnamurti
Ông Không dịch
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét