Thứ Ba, 29 tháng 12, 2020
Âm nhạc trong tôi
Trong bài giới thiệu cuốn sách Những Bức Tranh Phù Thế của Phạm
Công Luận, tác giả đã giải thích: “Phù thế là thế giới hư ảo. Ký ức đẹp cũng là
hư ảo. Cái đẹp không giữ được lâu, khi ta nhớ nó đẹp, nó đã mất rồi”. Những bản
nhạc của tôi cũng là “phù thế”. Ký ức đẹp của tôi là ngăn kéo cất giữ những bản
nhạc rời. Đến khi đầy ngăn, ba tôi lại đem lên nhà in đóng thành từng tập, mỗi
tập bao nhiêu bài tôi không nhớ, chỉ biết là bìa cứng bọc nhung, gáy mạ vàng
ghi tên tôi. Tính ra cũng mười mấy tập (???), lại không nhớ, chỉ biết mầu đỏ thẫm
của bìa sách đến chừ vẫn còn lộng lẫy trong tim tôi, mất đi mô được hè.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Cuốn tiểu thuyết gợi cách đọc đa chiều Cuốn tiểu thuyết mới nhất của Hồ Anh Thái đã làm sống lại một khúc đoạn bi tráng của Hà Nội những...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét