Thứ Ba, 29 tháng 12, 2020
Âm nhạc trong tôi
Trong bài giới thiệu cuốn sách Những Bức Tranh Phù Thế của Phạm
Công Luận, tác giả đã giải thích: “Phù thế là thế giới hư ảo. Ký ức đẹp cũng là
hư ảo. Cái đẹp không giữ được lâu, khi ta nhớ nó đẹp, nó đã mất rồi”. Những bản
nhạc của tôi cũng là “phù thế”. Ký ức đẹp của tôi là ngăn kéo cất giữ những bản
nhạc rời. Đến khi đầy ngăn, ba tôi lại đem lên nhà in đóng thành từng tập, mỗi
tập bao nhiêu bài tôi không nhớ, chỉ biết là bìa cứng bọc nhung, gáy mạ vàng
ghi tên tôi. Tính ra cũng mười mấy tập (???), lại không nhớ, chỉ biết mầu đỏ thẫm
của bìa sách đến chừ vẫn còn lộng lẫy trong tim tôi, mất đi mô được hè.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Ngày xuân ngao du với Bùi Chuồn Chuồn thi sĩ
Ngày xuân ngao du với Bùi Chuồn Chuồn thi sĩ Bùi chuồn chuồn là tên gọi mới thi sĩ Bùi Giáng tự đặt cho mình trong “Ngày tháng ngao du ” ...
-
Tản mạn về những yếu tố tình dục trong văn học Việt Nam Nghĩ đến tình dục, hay quan hệ tình dục (tiếng Anh: sexual intercourse), còn gọi là ...
-
Một chút tình thu (Mùa Thu trong thi ca VN) Tôi có điều may mắn là trong mười năm làm giáo sư trung học (1958-1968), dạy môn văn ch...
-
Chopin - Linh hồn của Piano Bệnh dịch tả lại hoành hành ở Paris, những người học trò cuối cùng của Chopin lần lượt rời Paris. Chopin đ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét