Chủ Nhật, 27 tháng 12, 2020
Lẽ vô thường trong thơ Trang Tử, Nguyễn Bính, Xuân Diệu
Lẽ vô thường trong thơ
Tình cờ lướt web, đọc bài Đạo Chích (chương 29, Trang Tử Nam
Hoa Kinh), tôi cứ tủm tỉm cười. Trang Tử khá “độc” khi đem “vạn thế sư biểu” Khổng
Tử của Nho giáo ra đùa cợt. Hình ảnh uy nghi, khẳng khái “uy vũ bất năng
khuất” đâu chẳng thấy mà chỉ còn là hình ảnh lão già tầm thường run như cầy
sấy trước hành động hung cuồng bạo ngược của Đạo Chích - kẻ bị cho là “đào
tường khoét vách, lùa ngựa bò, bắt cóc vợ và con gái người ta, tham lợi tới
quên cả thân thích, không đoái hoài tới cha mẹ anh em, không cúng giỗ tổ tiên”.
Đạo Chích vừa mới cất vài lời “cường ngôn” phản bác mà “Khổng Tử vái hai vái rồi
vội vàng chạy ra cửa, lên xe ba lần mới nắm được dây cương vì hoảng hốt, mắt
không thấy rõ, mặt tái như tro tàn, ngồi dựa vào cái đòn ở trước xe, đầu cuối
xuống, thở không ra hơi”. Trang Tử khéo giễu quá đi thôi! Đạo giáo cùng
Nho giáo Tàu cũng “chỏi” nhau ra trò đó chứ!
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Trần Hữu Dũng và Thời gian, là… con đường Cây đinh thời gian vẫn lắc đều. Để tiến dần đến cái lúc 0 giờ, dù đấy chỉ là ảo vọng. Như hành...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét