Thứ Tư, 30 tháng 12, 2020
Tiếng còi tàu cuối năm
Ngày ấy, nhà tôi ở tại một thị xã nhỏ, ở gần ga. Bọn trẻ con
chúng tôi hay đến ga chơi để nhìn những chuyến tàu lăn bánh. Không khí rộn ràng
đưa tiễn, hàng hóa lên xuống tàu dưới con mắt trẻ thơ luôn gợi lên trong lòng
niềm khao khát được đi đến những nơi chốn xa xôi mà đoàn tàu sẽ đến trong trí
tưởng là những thành phố phồn hoa, những miền đất kỳ thú hấp dẫn, cảnh vật lạ
lùng huyền ảo… Nhất là những ngày cuối năm, dù chỉ là một ga nhỏ trên đường
thiên lý nhưng không khí cũng rộn ràng nhộn nhịp hơn ngày thường, bọn trẻ vẫn cảm
thấy nôn nao, lòng dạ lại bứt rứt một cách khó tả. Dù đang chơi nhởi mô đó, chỉ
cần nghe tiếng còi tàu rúc từng hồi là không hẹn cả bọn trẻ bỏ hết mọi việc đều
có mặt ở sân ga dù chẳng phải đưa tiễn đón đưa một ai cả. Chỉ cần ngửi cái mùi
của khói tàu xả lại trên sân ga, mùi khói của than đen ngòm, với bọn trẻ ngày ấy
chao ơi là quyến rũ, mê đắm. Đơn giản thôi, vì trong mùi khói đen ấy của con
tàu và tiếng còi tàu thúc hối giục giã vẫn là mơ ước của bọn trẻ con tội nghiệp
nơi thị xã nghèo quê kiểng – giấc mơ được lên đường đi đây, đi đó, đi khắp thế
gian. Tàu thời ấy chạy đã chậm rồi “những con tàu không đủ sức đi mau” mà khi rời
sân ga càng chậm hơn. Bọn tôi chạy theo vẫy tay đưa tiễn con tàu.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Mồ hôi nước mắt 2 0000000
Mồ hôi nước mắt 2 - 2 - Sáng hôm sau Ánh đến nhà in Minh Tân, đường Thành Thái, Ánh mặc đồ bà ba đen, đi chưn không, tay cầm chiếc nón lá. N...
-
Tản mạn về những yếu tố tình dục trong văn học Việt Nam Nghĩ đến tình dục, hay quan hệ tình dục (tiếng Anh: sexual intercourse), còn gọi là ...
-
Một chút tình thu (Mùa Thu trong thi ca VN) Tôi có điều may mắn là trong mười năm làm giáo sư trung học (1958-1968), dạy môn văn ch...
-
Vạch tính chất phản động của bài "Nhất định thắng" của Trần Dần Sau tám mươi năm bị địch giày xéo và sau mười lăm năm bị chiến t...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét