Thứ Tư, 30 tháng 12, 2020
Tiếng còi tàu cuối năm
Ngày ấy, nhà tôi ở tại một thị xã nhỏ, ở gần ga. Bọn trẻ con
chúng tôi hay đến ga chơi để nhìn những chuyến tàu lăn bánh. Không khí rộn ràng
đưa tiễn, hàng hóa lên xuống tàu dưới con mắt trẻ thơ luôn gợi lên trong lòng
niềm khao khát được đi đến những nơi chốn xa xôi mà đoàn tàu sẽ đến trong trí
tưởng là những thành phố phồn hoa, những miền đất kỳ thú hấp dẫn, cảnh vật lạ
lùng huyền ảo… Nhất là những ngày cuối năm, dù chỉ là một ga nhỏ trên đường
thiên lý nhưng không khí cũng rộn ràng nhộn nhịp hơn ngày thường, bọn trẻ vẫn cảm
thấy nôn nao, lòng dạ lại bứt rứt một cách khó tả. Dù đang chơi nhởi mô đó, chỉ
cần nghe tiếng còi tàu rúc từng hồi là không hẹn cả bọn trẻ bỏ hết mọi việc đều
có mặt ở sân ga dù chẳng phải đưa tiễn đón đưa một ai cả. Chỉ cần ngửi cái mùi
của khói tàu xả lại trên sân ga, mùi khói của than đen ngòm, với bọn trẻ ngày ấy
chao ơi là quyến rũ, mê đắm. Đơn giản thôi, vì trong mùi khói đen ấy của con
tàu và tiếng còi tàu thúc hối giục giã vẫn là mơ ước của bọn trẻ con tội nghiệp
nơi thị xã nghèo quê kiểng – giấc mơ được lên đường đi đây, đi đó, đi khắp thế
gian. Tàu thời ấy chạy đã chậm rồi “những con tàu không đủ sức đi mau” mà khi rời
sân ga càng chậm hơn. Bọn tôi chạy theo vẫy tay đưa tiễn con tàu.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Quang Hoài - Khắc khoải một niềm yêu
Quang Hoài - Khắc khoải một niềm yêu Trong tập Giọt trời trên lá sen của Quang Hoài, phần thơ thể hiện những suy tư trăn trở về nhân tình,...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét